[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 226: Chân đẹp. (2)
Triệu Đại Quốc cũng chẳng phải kẻ sợ phiền phức, liền nói: – Cha của thằng nhóc thối tha này là ai? Nói ra đây cho chúng tôi nghe xem nào!
– Cha tôi là thôn trưởng thôn Sa Hà!
Lăng Chí Nam gào lên.
Thôn trưởng ư?
Đám học sinh vây xem đều xôn xao cả một vùng.
Mẹ nó chứ, thời buổi nào rồi? Ngay cả một đứa con của thôn trưởng bé tí cũng dám phô trương đến vậy? Cứ nh�� con của chủ tịch tỉnh ấy!
Nhưng một vài sinh viên Đông đại lại bắt đầu bàn tán.
Thôn Sa Hà, thật sự không phải một thôn làng bình thường, mà là một ngôi làng nổi tiếng ở Thanh Giang. Vì sở hữu vài mỏ khoáng, lò gạch, và nhà máy sản xuất ống nước, nên đây là thôn giàu có nhất Đông Giang. Là một thôn trưởng, đương nhiên tài sản cũng đã hơn trăm triệu. Bởi vậy, tên tiểu tử này mới càn rỡ đến vậy, chưa kể còn chưa tốt nghiệp cấp ba đã cặp kè được bạn gái là sinh viên đại học.
Thời buổi này, có tiền là ông nội thiên hạ!
Nghe được lai lịch của tên tiểu tử kia, đám bảo vệ ban đầu đang đứng cùng Triệu Đại Quốc đã bắt đầu rút lui một cách có trật tự.
Chỉ có Triệu Đại Quốc, tên tiểu tử này vẫn còn chút khí phách, nhất quyết không chịu nhường đường cho xe của Lăng Chí Nam.
– Khốn kiếp, thằng chó kia, nếu không tránh ra thì ông đây đâm chết mày!
Lăng Chí Nam càng trở nên càn rỡ hơn.
Mà lúc này, xe công an vẫn chưa tới.
Dù có không ít sinh viên lên tiếng ủng hộ Triệu Đại Quốc, nhưng thế trận vẫn có v��� cô lập.
Có tiền có quyền, tiếng nói đương nhiên cũng lớn hơn.
Lăng Chí Nam khởi động xe, định tông thẳng vào Triệu Đại Quốc.
– Ngon thì đâm vào đây!
Lúc này, Triệu Đại Quốc đã nổi cơn thịnh nộ, giằng co với Lăng Chí Nam.
– Được thôi! Cùng lắm là đền mấy chục vạn nếu tông phải mày!
Lăng Chí Nam khinh khỉnh nói, rồi nhấn ga, quả nhiên là từ từ áp sát Triệu Đại Quốc.
Rõ ràng, Lăng Chí Nam chỉ muốn dọa Triệu Đại Quốc. Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cùng lắm hắn ta cũng chỉ dám tông bị thương chứ tuyệt đối không dám đâm chết cậu ta. Nhưng dù là như thế, cái tâm địa của tên này cũng đủ độc ác rồi.
Lúc này, toàn thân Triệu Đại Quốc đẫm mồ hôi, nhưng đã phóng lao phải theo lao. Không thể ngờ rằng, vì muốn giữ gìn chính nghĩa mà lần này hắn lại phải đổ máu.
Khoảng cách giữa xe của Lăng Chí Nam và Triệu Đại Quốc càng ngày càng gần.
Mồ hôi trên người Triệu Đại Quốc túa ra càng lúc càng nhiều, chân đã lảo đảo muốn khuỵu xuống.
Vì đồng lương chưa đầy hai ngàn mỗi tháng, vì chính nghĩa, thật sự có đáng giá không?
Mắt thấy chiếc xe thể thao sắp tông trúng Triệu Đại Quốc thì một bàn tay bỗng vỗ nhẹ lên vai hắn, một giọng nói bình thản vang lên:
– Triệu đại ca, đừng lo lắng, thách hắn cũng chẳng dám tông vào anh đâu!
– Tiểu Thần Y... là cậu!
Triệu Đại Quốc hơi kích động nói, không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là lúc này có người sát cánh bên mình. Điều đó khiến hắn cảm thấy chính nghĩa vẫn còn tồn tại.
Tùy Qua vỗ vai Triệu Đại Quốc, bàn tay còn lại đặt lên nắp ca-pô xe của Lăng Chí Nam, rồi nói:
– Chẳng phải mày ghê gớm lắm sao, nhanh chóng tông vào đây đi!
Ban đầu Lăng Chí Nam cũng không định tông Triệu Đại Quốc, nhưng bị Tùy Qua khiêu khích, cơn giận bùng lên. Hắn không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp nhấn ga, muốn húc bay cả Tùy Qua lẫn Triệu Đại Quốc.
Nào ngờ động cơ xe ầm vang nhưng lại không tiến lên một chút nào.
Mặc cho Lăng Chí Nam nhấn hết ga, chiếc xe vẫn đứng yên tại chỗ, không tài nào tiến lên được mà cũng chẳng lùi xuống được.
– Sao thế, anh không dám tông vào sao?
Tùy Qua nói với Triệu Đại Quốc:
– Triệu đại ca, anh thấy không, những kẻ như thế trông thì càn rỡ vậy thôi, chứ thực ra là một tên hèn nhát. Chỉ cần anh thật sự đứng yên ở đây, hắn ta vẫn chẳng dám tông vào đâu!
– Đúng vậy, chỉ là một tên hèn nhát!
Lúc này, khí thế của Triệu Đại Quốc cũng dâng cao.
Lăng Chí Nam xấu hổ quá hóa giận, hận không thể biến hai người thành thịt nát. Tiếc rằng xe không có lực, làm cách nào cũng không thể vọt lên được.
Trong mắt đám sinh viên vây xem, Lăng Chí Nam đúng như lời Tùy Qua nói, là một tên hèn nhát!
Vì thế, những người vây xem bắt đầu mạnh dạn chế giễu, khinh bỉ hắn ta.
Lăng Chí Nam xấu hổ quá hóa giận, lập tức nhảy ra khỏi xe, một đấm thẳng vào mặt Tùy Qua.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Nắm đấm của Lăng Chí Nam còn chưa kịp đánh trúng mặt Tùy Qua thì đã bị Tùy Qua “nhẹ nhàng” cho vài cái tát.
Quả thật, mấy cái tát của Tùy Qua được xem là rất “nhẹ” nên Lăng Chí Nam chỉ bị đánh đến choáng váng đầu óc, rồi ngã lăn ra đất.
– Dã Thảo ca quả nhiên dũng mãnh!
– Dã Thảo ca, giỏi lắm!
– Có khí phách!
Đám sinh viên xung quanh chứng kiến cảnh tượng này, không ngừng khen ngợi “nghĩa cử” của Dã Thảo ca. Thậm chí có kẻ còn thừa cơ ném đá giấu tay, lén đạp Lăng Chí Nam vài cái.
Lúc này, cô gái xinh xắn ngồi trên xe có chút kinh hoảng, vội vàng xuống xe đỡ Lăng Chí Nam.
Tùy Qua thấy vậy, nhìn cô gái kia nói:
– Haizz, cô trông cũng không tệ lắm đâu, nhưng mong cô hãy sáng mắt ra một chút. Dù muốn tìm kẻ có tiền, cô cũng nên tìm người có tiền nhưng có chút tố chất đi chứ, được không? Đừng làm mất mặt nữ sinh Đông đại chúng ta chứ! Nhưng với loại con gái như cô, chứng kiến bạn trai mình tông người mà vẫn có thể dửng dưng như không, xem ra… hai người đúng là trời sinh một cặp!
Nói xong, Tùy Qua chuẩn bị rời đi.
Nào ngờ cô gái kia chẳng biết bị cái gì kích thích mà đột nhiên nổi khùng chửi rủa:
– Mẹ kiếp! Mày nghĩ mày là ai hả? Chồng tao tông người thì đã sao? Anh ấy có tiền, muốn tông ai thì tông, mày là cái thá gì mà xía vào chuyện của người khác! Đừng tưởng mày đánh nhau giỏi là ghê gớm lắm, bà đây quen biết giang hồ, đến lúc đó sẽ cho người phế mày...
Lúc này, Tùy Qua mới hiểu thế nào là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã". Không thể ngờ rằng đường đường là sinh viên Đông đại mà lại có kiểu người phụ nữ tệ hại đến thế này. Chứng kiến người phụ nữ kia không ngừng mắng chửi, Tùy Qua hận không thể giáng một bạt tai khiến cô ta bay đi. Nhưng nghĩ lại đối phương dù sao cũng là phụ nữ, nếu xuống tay quá nặng chỉ sợ sẽ làm ảnh hưởng đến hình tượng của hắn trong lòng các sinh viên khác.
Nhưng đúng vào lúc này, một chiếc dép lê lông xù hình đầu thỏ màu trắng không biết từ đâu bay tới, hung hăng quật thẳng vào miệng người phụ nữ kia, khiến môi cô ta sưng vù, trông như mõm lợn. Người phụ nữ kia bị một chiêu "thiên ngoại phi thiên" của chiếc dép đánh trúng mà ngớ người ra.
– Ồn ào quá!
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ sau lưng Tùy Qua.
Tùy Qua quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cô gái mặc váy công sở màu trắng, khoác ngoài chiếc áo vàng nhạt. Cô ấy có dáng người nóng bỏng, gợi cảm và dễ thương, đang đứng ngay sau lưng hắn.
Trên chân cô gái chỉ còn một chiếc dép lê lông xù, cô ấy đang nhón một chân, cười tươi nhìn Tùy Qua:
– Tôi giúp anh giải vây rồi đó, anh không ga lăng một chút, giúp tôi lấy dép về sao?
Nói xong, nàng vươn chân ra.
Bàn chân trắng nõn như ngọc, bóng loáng, mượt mà, nhỏ nhắn mà thon dài... đẹp đến không thể chê vào đâu được.
Tùy Qua không biết phải hình dung thế nào, chỉ đành dùng hai từ đơn giản nhất để diễn tả:
– Chân đẹp!
Bàn chân ngọc của Trầm Quân Lăng cứ vươn giữa không trung, khiến người ta liên tưởng đến biết bao điều mơ màng.
Chỉ cần nàng nâng chân cao hơn một chút nữa thôi, sẽ khiến người ta có cảm giác như mọi thứ sắp phô bày hết cả. Bạn đang đọc nội dung được truyen.free độc quyền phát hành.