[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 224: Nước rất sâu.
- Hùng Kê Ngọc Bì Cao?
Sơn Hùng ngạc nhiên nói:
- Chẳng phải đây là thuốc dán da gà sao?
Nghe Sơn Hùng nói vậy, Tùy Qua và Nhãn Kính đều bật cười.
Sau đó Nhãn Kính tiếp lời:
- Đại ca, anh đừng xem thường. Loại thuốc dán da gà này vừa được tung ra thị trường, lại còn có Thiếu Lâm Tự hỗ trợ quảng bá, hiện nay lợi nhuận khá tốt, chỉ trong thời gian ngắn đã gần đuổi kịp Đế Ngọc Cao của chúng ta.
- Không sao cả, cứ để họ vượt mặt cũng chẳng vấn đề gì.
Tùy Qua cười nhạt, không hề bận tâm.
Nếu hòa thượng Duyên Vân muốn cạnh tranh sòng phẳng trên thị trường với mình, Tùy Qua thật sự hoan nghênh.
Tiểu hòa thượng Duyên Vân tự tin, thậm chí có chút tự phụ, nhưng cũng đáng yêu. Hắn nghĩ Tùy Qua chỉ có trong tay vài bài thuốc gia truyền, nên cho rằng chỉ cần khiến công ty Hoa Sinh phá sản, Tùy Qua sẽ buộc phải hợp tác với Dược cục Thiếu Lâm Tự, giao nộp phương thuốc.
Nhưng Duyên Vân nào biết rằng Tùy Qua không chỉ có vài loại phương thuốc như thế. Hơn nữa, Đế Ngọc Cao hay thậm chí Bồi Nguyên Cao đều chỉ là những dược liệu cấp thấp trong Thần Nông tiên thảo quyết mà thôi. Tùy Qua cũng không có ý định làm giàu nhờ Đế Ngọc Cao, vậy nên dù công ty Hoa Sinh có suy sụp, hắn cũng không bận tâm. Dù sao thì loại tổn thất này cũng chẳng thấm vào đâu, hoàn toàn nằm trong khả năng chấp nhận của hắn.
Nhưng Sơn Hùng và Nhãn Kính thì không khỏi thấy căng thẳng. Hiện giờ sản phẩm bị làm giả, lại còn có Thiếu Lâm Tự tung ra thêm mấy loại thuốc khác, điều này khiến việc kinh doanh của công ty gặp vô vàn bất lợi. Thế mà Tùy Qua vẫn bình thản. Nhãn Kính liền nói:
- Đế Ngọc Cao tuy mang lại lợi nhuận không nhỏ, nhưng tình hình kinh doanh gần đây bắt đầu thay đổi. Việc thu mua kỳ hoa dị thảo vẫn luôn tốn kém nhiều tiền, nếu không phải nhờ bán đi một lô nhân sâm, e rằng chúng ta đã rơi vào khủng hoảng tài chính.
- Không sao cả, cho dù công ty Hoa Sinh suy sụp, các anh vẫn có thể cùng tôi kiếm tiền.
Tùy Qua không muốn tiếp tục bàn về chuyện này nữa:
- Hùng ca, lần trước dặn anh chọn ra một nhóm anh em để tập trung huấn luyện, đã có tiến triển gì chưa?
- Tổng cộng chỉ chọn lựa hai mươi người, do tôi và Đao Tử tập trung huấn luyện. Nhờ có bí dược anh cấp cho, bọn họ tiến bộ thần tốc. Tôi thấy rất nhanh có thể dùng được rồi, tiếc là nhân số hơi ít một chút.
Nhắc tới chuyện này, Sơn Hùng lập tức trở nên hưng phấn. Bí dược Tùy Qua đưa cho hắn thực sự quá hữu hiệu, hai mươi tiểu đệ kia giờ đây mỗi người đều hung hãn như sài lang hổ báo.
- Binh quý ở tinh nhuệ, không phải số lượng. Hai mươi người là đủ rồi, sau này cứ từ từ chọn lựa, bồi dưỡng thêm.
Tùy Qua nói:
- Đáng tiếc số lượng dược hoàn có hạn, hai người dùng thì không thành vấn đề, nhưng không có cách nào cung cấp cho nhiều người được.
Nghe Tùy Qua nói vậy, cả Nhãn Kính và Sơn Hùng đều cảm thấy đáng tiếc.
Vốn họ còn trông cậy Tùy Qua có thể tung ra loại bí dược “nghịch thiên” đó, để rồi kiếm bộn tiền chứ.
- Nhưng mà…
Tùy Qua đổi giọng nói:
- Tôi đã cải tiến phương thuốc một chút, và bào chế thành hai loại thuốc dán khác nhau. Một loại có thể sinh gân nối xương, một loại có thể bổ sung nguyên khí, cường tráng thân thể.
Gọi là hai loại thuốc dán, thực chất chính là Bồi Nguyên Cao và Cố Nguyên Hoàn, nhưng để che mắt người khác, sau này có thể sử dụng trên quy mô lớn, nên Tùy Qua quyết định biến vài loại linh dược đó thành dạng cao dán da chó.
- Sinh gân nối xương?
Nhãn Kính kinh ngạc bật dậy khỏi ghế:
- Ông chủ, ngài thực sự có loại thuốc dán này sao?
- Sao lại không có chứ?
Tùy Qua nói:
- Lúc trước, tôi đưa cho các anh loại dược hoàn kia, các anh chẳng phải cũng thấy khó tin lắm sao?
Nói xong, Tùy Qua ném miếng thuốc dán da chó đen tuyền tới trước mặt Nhãn Kính và Sơn Hùng:
- Đây chính là loại thuốc sinh gân nối xương.
- Thực sự thần kỳ đến vậy sao?
Sơn Hùng vẫn còn chút bán tín bán nghi.
- Cứ thử rồi sẽ biết.
Tùy Qua cười nhạt.
Chỉ thấy Sơn Hùng liền dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải nắm lấy ngón út tay trái bẻ mạnh xuống, lập tức khiến xương cốt ngón út bị vỡ nát.
Tên này quả nhiên tính tình dũng mãnh, gan góc. Vừa bẻ nát ngón tay, hắn lập tức dán miếng thuốc lên ngón út bị thương.
Đối với hành động của Sơn Hùng, Tùy Qua thực sự có chút tán thưởng. Người này quả không hổ là kẻ lòng dạ tàn độc, đã độc ác với người khác, lại càng độc với chính mình.
- Dùng một chút chân khí tán dược lực ra, nếu không thì phải đợi vài ngày mới khỏi được.
Tùy Qua nhắc nhở.
Sơn Hùng làm theo lời dặn. Chỉ một lát sau, Bồi Nguyên Cao đã phát huy tác dụng. Khung xương tổn hại bắt đầu sinh trưởng, khép lại khiến hắn đau đến mức khóe môi co rúm lại, nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ mừng như điên.
Cho dù Sơn Hùng không thạo kinh doanh, nhưng hắn cũng biết nếu loại dược cao này có thể sản xuất với quy mô lớn, tuyệt đối có thể kiếm bộn tiền.
- Tốt lắm! Mẹ nó, đúng là quá thần hiệu!
Sơn Hùng nhìn Tùy Qua nói:
- Huynh đệ, anh thực sự quá giỏi! Chúng ta có loại thuốc dán này, còn phải lo chuyện kiếm tiền nữa sao! Tiền bạc ấy mà, thiên hạ sẽ tranh nhau đem đến cho chúng ta! Nhưng huynh đệ, sao anh lại làm ra toàn thuốc dán da chó thế này?
- Bởi vì nhà tôi đã gây dựng sự nghiệp nhờ thuốc cao da chó mà, không thể quên nguồn gốc của mình.
Tùy Qua nói.
Nhãn Kính vốn đã kinh ngạc, sau đó im lặng một lát rồi mới nói:
- Ông chủ, dùng thứ này kiếm bộn tiền thì đúng là không sai. Nhưng loại thuốc có phần nghịch thiên này, một khi ra thị trường, e rằng không ít người sẽ đỏ mắt vì thèm muốn. Mọi người cứ thử nghĩ xem, ngay cả Đế Ngọc Cao cũng bị không ít kẻ nhúng tay vào, huống hồ là loại thuốc dán thần kỳ như thế này.
- Mẹ nó, ai dám ngăn cản lão tử phát tài, lão tử sẽ lấy mạng hắn.
Sơn Hùng không nhịn được, giận dữ nói.
- Đại ca, chúng ta là người làm ăn.
Nhãn Kính lại nhắc nhở hắn.
- Người làm ăn chẳng lẽ không được nóng tính sao.
Sơn Hùng nói:
- Lần trước Tùy huynh đệ chẳng phải đã thủ tiêu cả tên Sử Vạn Hào hay sao!
- Đúng vậy, nhờ ông chủ loại bỏ Sử Vạn Hào, hiện tại ở Đông Giang, ngoại trừ bang Độc Giao, các băng nhóm chủ yếu đều sáp nhập vào Cuồng Hùng Bang. Ngay cả những kẻ lêu lổng bên ngoài Đông Giang cũng không dám dễ dàng vượt giới hạn, đây chính là lợi ích của việc lập uy.
Nhãn Kính nói.
- Nếu phương pháp này hữu hiệu, vậy tại sao không để tôi bắt vài tên cướp đoạt việc kinh doanh của chúng ta?
Sơn Hùng hỏi với vẻ khó hiểu.
- Việc xử lý Sử Vạn Hào đó là một cuộc quyết đấu công bằng, bất luận ai cũng không có lời nào để nói. Nếu đi xử lý người khác, e rằng sẽ khiến cơ quan quốc gia chú ý, khi đó phiền phức sẽ lớn lắm.
Nhãn Kính giải thích.
- Hùng ca, dạo này vũ lực của anh tăng lên, sao tế bào não lại giảm sút vậy?
Tùy Qua cười nói:
- Nhãn Kính lo lắng là có lý. Nhưng nếu muốn giải quyết vấn đề này cũng không khó, chỉ cần làm yếu bớt dược lực của miếng thuốc dán, ví dụ như phải dán liên tục một tháng mới có thể sinh gân nối xương, hiệu quả như vậy sẽ không bị coi là nghịch thiên, phải không?
- Đúng vậy. Hiệu quả của thuốc quá linh nghiệm thì quả thực không ổn, nhất là trong tình huống chúng ta chưa thể nắm bắt được toàn cục.
Nhãn Kính nói:
- Ông chủ tính khi nào sẽ tung ra loại thuốc dán này?
Tuyệt tác chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, không được phép sao chép dưới mọi hình thức.