Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 220: Không đội trời chung.

Bên ngoài xe, Dương Sâm tức giận đến mức muốn nổ phổi, đôi mắt như tóe lửa.

Đặc biệt, việc Tùy Qua dùng bàn tay “xoa bóp”, “mát xa” trước ngực Đường Vũ Khê lúc này quả thực vô cùng trơ trẽn.

Bàn tay Dương Sâm siết chặt, móng tay cơ hồ đâm phập vào da thịt.

– Súc sinh chết tiệt! Tao nhất định phải giết chết mày! Sau đó đem mày băm thây vạn đoạn!

Trong lòng Dương Sâm đã sản sinh ma niệm, ngay lập tức, hắn thầm hạ quyết tâm, không tiếc bất cứ giá nào để giết chết Tùy Qua!

Cuối cùng, Tùy Qua cũng rút “ma trảo” về.

Mặt Đường Vũ Khê ửng hồng, là vì thẹn thùng, nhưng cũng là bởi trái tim nàng đã có sinh khí trở lại.

Bởi lẽ, chỉ những người có trái tim khỏe mạnh thì làn da mới trắng hồng, còn người bệnh tim thường tay chân lạnh lẽo, tái nhợt, đó là lẽ thường tình. Lúc này, sắc mặt Đường Vũ Khê ửng hồng, đủ chứng minh trái tim nàng đã hồi sinh.

Chính Đường Vũ Khê cũng cảm nhận được điều này.

Trước đây, nàng luôn cảm thấy trái tim mình yếu ớt, tưởng chừng có thể ngừng đập bất cứ lúc nào, nhưng lúc này, nàng cảm thấy trái tim mình thật mạnh mẽ, thậm chí còn nghe rõ nhịp đập thình thịch không ngừng.

Chẳng lẽ thực sự đã khỏi hẳn sao?

Bản thân Đường Vũ Khê gần như không dám tin.

Quả nhiên bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như rút tơ.

Lúc này, ác mộng đeo bám nàng bấy lâu cuối cùng cũng tan biến.

Là Tùy Qua đã dẫn nàng thoát khỏi bóng ma.

Chàng trai trẻ trước mặt cuối cùng cũng đã thực hiện lời hứa với nàng, làm được chuyện mà người khác không thể làm.

Mọi sự cảm kích, cảm động ùn ùn kéo đến, nước mắt tức thì vỡ òa.

Tùy Qua vừa rút kim châm trên người Đường Vũ Khê, định nói vài lời an ủi, ai ngờ nàng đột nhiên ôm lấy đầu hắn, hung hăng hôn lên môi hắn.

Mọi cố gắng của Tùy Qua ở khoảnh khắc này đã được đền đáp một cách nồng nhiệt.

Vì tâm trạng và cảm xúc dâng trào, nụ hôn của Đường Vũ Khê vô cùng nóng bỏng, suýt chút nữa cuốn lấy cả đầu lưỡi của Tùy Qua.

Ở ngoài xe, Dương Sâm chứng kiến tất cả chuyện này, hắn đã hoàn toàn chết lặng.

Trong lòng bàn tay hắn đã bắt đầu rướm máu.

Ghen ghét giống như rắn độc gặm nhấm tâm can hắn.

Súc sinh! Cầm thú! Vương bát đản! Lưu manh…

Dương Sâm mờ mịt ngây ngốc nhìn hai người, chẳng hay từ lúc nào họ đã xuống xe.

– Bệnh của tôi đã khỏi rồi.

Đường Vũ Khê nhìn Dương Sâm và Hoàng Hạc nói:

– Hai vị có thể đi rồi.

– Khỏe rồi?

Giọng Dương Sâm nghe có chút bén nhọn, tự động toát ra vài tia oán độc:

– Đường tiểu thư, xin cô đừng có xúc phạm chỉ số thông minh của tôi được không? Mấy thứ thuốc cao da chó vớ vẩn có thể chữa khỏi bệnh tim sao? Thật là nhảm nhí!

Dương Sâm vốn luôn giữ hình tượng của mình, nếu không phải vì quá tức giận đến váng vất đầu óc, hắn rất ít khi nói lời thô tục.

Lúc này, tình trạng sức khỏe Đường Vũ Khê rất tốt, đầu óc trở nên minh mẫn lạ thường, cô cố ý kích thích Dương Sâm:

– Chẳng lẽ anh không nhìn thấy nụ hôn nồng nhiệt vừa rồi giữa tôi và Tùy Qua sao? Nếu trái tim của tôi thực sự có vấn đề, liệu tôi có thể hôn nồng nhiệt như vậy không? Huống hồ hiện tại tôi cũng không hề thấy mệt mỏi chút nào đâu, xem ra có lẽ hôn thêm vài lần cũng chẳng sao. Anh không phải học y sao, chẳng lẽ không biết kiến thức cơ bản này?

Đau!

Tim Dương Sâm quả thật đau thắt, nhưng nhớ tới lợi ích từ cuộc hôn nhân sắp đặt với Đường gia, Dương Sâm lạnh lùng nói:

– Kiến thức cơ bản không nói lên điều gì. Phải đi bệnh viện kiểm tra mới có thể biết rõ tình hình thực tế.

– Không cần, để tôi giúp tiểu thư xem một chút.

Hoàng Hạc bỗng nhiên lên tiếng.

Tùy Qua biết Hoàng Hạc tuyệt đối sẽ không làm hại đến Đường Vũ Khê, bèn để hắn bắt mạch cho nàng một cách thoải mái.

Hoàng Hạc là cao thủ luyện khí hậu kỳ, truyền một luồng chân khí vào cơ thể Đường Vũ Khê tự nhiên có thể kiểm tra tình trạng của nàng.

Quả nhiên, sau một lát, Hoàng Hạc liền thu ngón tay về, vô cùng kinh ngạc nhìn Tùy Qua:

– Hoàn toàn không thể nào! Trái tim tiểu thư lại tốt hơn cả người luyện võ như tôi, cậu làm cách nào vậy?

– Thuốc cao da chó.

Tùy Qua tất nhiên sẽ không giải thích cặn kẽ với hắn:

– Đúng như vừa rồi ông đã chứng kiến.

– Thuốc cao da chó?

Hoàng Hạc hiển nhiên không chịu tin.

– Phải! Tôi chỉ có thể nói, đây quả là một kỳ tích.

Tùy Qua bình thản nhưng giả vờ nói:

– Nhưng thật sự đã xảy ra. Hai vị, nếu Vũ Khê đã khỏi bệnh, cũng không phiền hai vị bận tâm nữa. Mặt khác, xin hãy về chuyển lời tới Đường lão tiên sinh, hiện giờ biên cương giặc giã hoành hành, xin lão nhân gia quan tâm nhiều hơn đến quốc gia đại sự. Sức khỏe Vũ Khê đã bình phục hoàn toàn, cũng không cần lão nhân gia phải bận tâm.

Lời này của Tùy Qua có thể coi là đã khách khí lắm rồi.

Bởi vì qua lời kể của Hứa Hành Sơn, năm xưa Đường Thế Uyên tham gia quân tình nguyện mới mười sáu tuổi. Đối với một vị lão tướng quân như vậy, Tùy Qua vốn dĩ vẫn dành sự kính trọng nhất định. Nhưng không ngờ, lão nhân gia đã già mà lại ngày càng mê muội quyền lực, thậm chí không tiếc biến cháu gái của mình thành quân cờ chính trị. Tùy Qua cực kỳ phản cảm với việc này.

Có lẽ trong Đường gia, ngoài Đường Vũ Khê, còn có những người khác cũng nhìn thấy sự thay đổi của Đường Thế Uyên, nhưng vì sợ hãi uy quyền và sự độc đoán của hắn, nên không dám đối đầu. Nhưng Tùy Qua là người ngoài, đứng ở vị trí người ngoài cuộc, cho nên hắn có gan nói ra suy nghĩ của mình.

Về phần sau khi Đường Thế Uyên nghe được sẽ có phản ứng gì, Tùy Qua không quan tâm.

Sau khi nói xong, Tùy Qua thản nhiên đạp xe chở Đường Vũ Khê quay về hiệu khu Phát Phong.

Dương Sâm nhìn theo bóng lưng Tùy Qua, giọng điệu đột nhiên trở nên vô cùng bình tĩnh, hỏi:

– Hoàng tiên sinh, Đường tiểu thư thật sự khỏi hẳn sao?

– Sao vậy, cậu mong cô ấy không khỏi bệnh, hay là nghi ngờ phán đoán của tôi?

Giọng điệu Hoàng Hạc có chút khó chịu.

Dương Sâm nhìn Hoàng Hạc nghĩ thầm: “Ông chẳng qua cũng chỉ là một con chó của Đường gia mà thôi, lại dám cắn càn trước mặt tôi, chờ sau này tôi sẽ xử lý ông.”

Nhưng hắn không dám thể hiện ra ngoài, nói:

– Tôi làm sao dám hoài nghi phán đoán của Hoàng tiên sinh. Nhưng châm thuật của ông cao siêu như thần, vì sao không dứt điểm tiểu tử kia?

– Cậu đã đồng ý nếu hắn chữa khỏi bệnh của tiểu thư, sẽ để họ đi, chẳng lẽ cậu muốn thay đổi lời hứa?

Hoàng Hạc khinh thường nói.

– Không phải, nhưng… với Đường lão gia tử thì sao, chúng ta phải giải thích thế nào đây?

– Không phải “chúng ta” mà là cậu.

Hoàng Hạc vờ kinh ngạc nói:

– Không phải cậu vừa nói, tự mình gánh vác mọi chuyện cơ mà? Xe bị hỏng, tôi đi trước đây.

Hoàng Hạc nói xong, rảo bước về phía nội thành Đông Giang, bước chân nhẹ nhàng tự tại như mây trời hạc nội.

Tài xế là người của Đường gia, thấy Hoàng Hạc đã đi, cũng không thèm để ý đến chiếc xe, trực tiếp đuổi theo.

Dương Sâm sững sờ hồi lâu, mặc dù hắn không muốn đối mặt, nhưng không thể không thừa nhận hắn đã bại bởi một tiểu tử nghèo, còn thua thảm hại.

Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free