Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 216: Đi ngang.

– Không phải là tiểu tử, là tiểu thần y!

Trữ Bội sửa lời:

– Y thuật của người ta rõ ràng thế kia, không thể không tin đâu. Anh cứ xem, người ta dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của anh, chẳng lẽ anh không nên tôn kính họ một chút sao?

– Tôn kính sao được, vị tiểu thần y kia thật sự tham lam, đòi ngay mấy trăm vạn của chúng ta!

Dương Chấn Thanh thở dài:

– Em nghĩ anh làm hiệu trưởng mà dễ có được số tiền này lắm sao? Kiếm ít tiền thì dễ, nhưng muốn có được số tiền lớn một cách “hợp pháp” thật khó khăn. Số tiền anh vất vả mới kiếm được, lập tức bị hắn lấy đi một phần ba, anh thật sự tiếc đứt ruột!

– Tiếc cũng phải bỏ!

Trữ Bội nói:

– Em cảnh cáo anh, tuyệt đối đừng đắc tội hắn. Em thấy cậu học trò đó thực sự không phải người tầm thường đâu, nếu anh đắc tội hắn, chỉ sợ anh sẽ thân bại danh liệt!

– Em xem trọng hắn đến vậy sao?

Dương Chấn Thanh có chút tò mò hỏi.

– Em hỏi anh, anh thành thật mà nói xem, y thuật của hắn thế nào?

Trữ Bội hỏi.

– Cao siêu tuyệt đỉnh, hiếm thấy trong đời!

Dương Chấn Thanh thở dài.

– Đúng vậy! Cho nên y thuật của người ta hiển hiện rõ ràng thế kia, anh không tin cũng phải tin, không trả tiền cũng phải trả.

Trữ Bội nói:

– Thậm chí có thể nói, anh gặp được một vị thần y như vậy là cái phúc của anh đó!

– Ừm, nghe em nói thế, có lẽ đúng vậy.

Dương Chấn Thanh khẽ thở dài:

– Đông y quả nhiên uyên thâm. Trung Quốc quả nhiên là đất nước ngọa hổ tàng long. Xem ra ngày sau Đông đại phải tăng cường ủng hộ cho ngành Đông y.

Theo sau, Dương Chấn Thanh lại nói:

– Nhưng em thật quá xem trọng thằng nhóc đó. Hôm nay vì đứng ra bênh vực hắn, em lại tát Lưu Trung Hải ngay trong phòng học. Việc này, với thân phận phu nhân hiệu trưởng của em, quả thực hơi quá đáng.

– Hừ, quá đáng cũng có cái lợi của quá đáng!

Trữ Bội đắc ý hừ một tiếng.

– Lợi gì chứ?

– Một cái tát của em giúp anh giảm bớt một hai trăm vạn!

Trữ Bội nói.

– Ý em là sao?

Dương Chấn Thanh khó hiểu.

– Cũng bởi vì em tát Lưu Trung Hải một cái, hắn đã giảm tiền công chữa bệnh từ một phần ba xuống một phần tư đó!

Trữ Bội đắc ý nói.

Dương Chấn Thanh thoáng kinh ngạc, sau đó thở dài:

– Em nói đúng vậy, vị tiểu thần y kia xem ra quả là một nhân vật phi thường! Chỉ bằng khí độ của hắn, cũng có thể thấy được đây là người làm đại sự. Một hai trăm vạn đó, xem ra hắn thực sự chẳng coi vào đâu!

– Đó là khẳng định rồi. Ai bảo y thuật của người ta cao siêu đến vậy chứ!

Trữ Bội thở dài:

– Giá mà biết bác sĩ kiếm tiền như vậy, em đã lấy một bác sĩ rồi!

– Vậy em đến bệnh viện mà tìm đi.

Dương Chấn Thanh nói:

– Đám lang băm kia, tiền lương một năm còn không bằng thu nhập một tháng của anh!

– Được rồi, biết anh lợi hại.

Trữ Bội nói:

– Em thấy việc chúng ta gặp được vị tiểu thần y này cũng là một cơ duyên.

– Cơ duyên ư? Em nói rõ hơn xem.

Dương Chấn Thanh tựa hồ gợi lên hứng thú:

– Rất đơn giản, nghĩ cách tạo mối quan hệ với hắn. Hắn ăn thịt, chúng ta ăn canh.

Trữ Bội nói.

– Tại sao chúng ta lại không thể “ăn thịt”?

Dương Chấn Thanh hỏi.

– Anh muốn “ăn thịt” thì anh có “ăn” nổi không?

Trữ Bội nói:

– Anh cho rằng họ coi một vị hiệu trưởng như anh ra gì chứ? Hôm đó khi biết anh là hiệu trưởng, họ có chút biểu hiện lấy lòng hay nịnh bợ gì không? Cho nên nếu như anh thật sự muốn kiếm tiền, phải xác định rõ vị trí của mình.

– Không ngờ em lại quan sát tỉ mỉ đến vậy.

Dương Chấn Thanh nói:

– Xem ra em nói rất đúng. Thật không nghĩ tới chỉ là một thằng nhóc học sinh mà lại giỏi như vậy, đến một hiệu trưởng như anh cũng phải chủ động nịnh bợ nó!

– Miễn là kiếm được tiền, nịnh bợ một chút thì sá gì.

Trữ Bội không cho là đúng nói:

– Nói đâu xa, cứ lấy viên thuốc anh đang dùng mà nói. Nếu có thể sản xuất số lượng lớn, anh nghĩ một năm sẽ thu về lợi nhuận bao nhiêu?

– Việc này… nếu dược hiệu thần kỳ như vậy, hơn nữa còn biết cách quảng bá, chỉ sợ ít nhất phải hơn mấy tỷ thậm chí là hàng trăm tỷ đô la.

Dương Chấn Thanh hoảng sợ:

– Công ty chế dược Huy Thụy chỉ bán Uy ca thôi, một năm đã có doanh thu trên mười tỷ… Em nói đúng, chúng ta quả thực nên nịnh bợ hắn. Chuyện này em giúp anh để ý nhé, dù sao anh cũng là hiệu trưởng, có một số việc không tiện lộ mặt.

– Được rồi, em đã biết. Tóm lại sau này cứ tận lực tạo mọi điều kiện thuận lợi cho hắn, để hắn có thể tự do “đi ngang” ở Đông đại thôi.

Trữ Bội nói.

– Miễn là không vi phạm quy định của trường, có thể cho hắn tự do “đi ngang”.

Dương Chấn Thanh sửa lời.

– Được rồi, mau ngủ đi, đem “cái đó” của anh dời xa một chút, gi��� không dùng được đâu. Ngủ!

Trữ Bội lật người ôm gối ngủ.

Dương Chấn Thanh thở dài một tiếng, nhìn trần nhà, một lúc sau mới đi ngủ.

Đối với chuyện hai vợ chồng Dương Chấn Thanh, Tùy Qua hoàn toàn không hay biết, cũng không biết hiện giờ hắn đã có đặc quyền “đi ngang” trong Đông đại. Lúc này hắn đang vội vàng dùng chân khí “nạp điện” cho linh ngọc ngàn năm. Nói thật ra, trong lòng Tùy Qua thật cảm kích Sử Vạn Hào, nếu không phải hắn đưa linh ngọc ngàn năm này vào trong tay Tùy Qua, Tùy Qua cũng không thể nuôi dưỡng thành công Ngũ Hành Bổ Thiên Chi trong thời gian ngắn ngủi như thế.

Đương nhiên ngoại trừ Tùy Qua, những người khác cho dù biết tác dụng của linh ngọc ngàn năm cũng chắc chắn không thể dùng chân khí mình vất vả tu luyện được để “nuôi” linh ngọc.

Nhưng bất kể nói thế nào, dưới sự nỗ lực của Tùy Qua, Ngũ Hành Bổ Thiên Chi đã lớn lên.

Ngày mai, Tùy Qua sẽ có thể chế ra Ngũ Tạng Bổ Thiên Dịch.

Có Ngũ Tạng Bổ Thiên Dịch, Tùy Qua không chỉ có thể chữa khỏi bệnh của Đường Vũ Khê, mà còn trong lĩnh vực ứng dụng linh dược cũng sẽ tiến một bước dài, thực sự đặt nền móng vững chắc trên thị trường linh dược.

Đúng vậy, Tam Nguyên Kinh Dịch Thảo là thứ tốt, chế tạo ra Bồi Nguyên Cao cùng Cố Nguyên Hoàn cũng là thứ tốt. Nhưng bất kỳ một loại linh thảo nào cũng không phải vạn năng. Đặc tính của Tam Nguyên Kinh Dịch Thảo quyết định hai loại linh dược có công hiệu thần kỳ trong việc trị liệu gân cốt, mà đối với ngũ tạng lục phủ, các bệnh về nội tạng, khí quan trong cơ thể con người thì chỉ có tác dụng hạn chế mà thôi.

Ngũ Hành Bổ Thiên Chi chuyên dùng để cường hóa ngũ tạng lục phủ của cơ thể người. Người thường khi dùng Ngũ Tạng Bổ Thiên Dịch, sinh lực ngũ tạng lục phủ sẽ tăng mạnh, nội tạng sẽ không còn phát sinh bệnh tật, mà còn có thể kéo dài tuổi thọ.

Tóm lại, Tam Nguyên Kinh Dịch Thảo có tác dụng với gân cốt, kinh mạch, còn Ngũ Hành Bổ Thiên Chi có tác dụng với ngũ tạng của con người. Như vậy, có linh dược điều trị cả bên trong lẫn bên ngoài, coi như đã đặt nền móng vững chắc cho tương lai của Tùy Qua.

Nếu người tu hành sử dụng, sẽ nhận được lợi ích càng lớn. Nội tạng cường đại sẽ khiến người tu hành thổ nạp càng mạnh mẽ hơn, tu vi chân khí càng tiến một bước, hơn nữa sinh mệnh lực càng cường đại, càng khó bị tiêu diệt.

Nếu là người tu hành luyện khí hậu kỳ, sau khi dùng vào có cơ hội lớn tiến vào tiên thiên kỳ.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free