Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 207: Nước rất sâu. (2)

- Ông không uống thuốc? - Thật không có. Dương Chấn Thanh quả quyết thề thốt.

- Vớ vẩn! Trữ Bội mắng: - Lão già chán sống kia, ông có bao nhiêu tài cán, có bao nhiêu cân lượng mà tôi lại không biết ư? Nếu một tuần ông đến thăm tôi một lần, tôi đã phải thắp nhang tạ ơn rồi!

Lời lẽ tuy thô tục, nhưng có những gã đàn ông lại thích nghe những lời như thế. Dương Chấn Thanh không nghi ngờ gì chính là loại đàn ông đó. Bị Trữ Bội mắng chửi, hắn lại cảm thấy cô vợ trẻ thật quan tâm mình. Thế nhưng, khi nghe nàng nói một tuần chỉ đến thăm một lần, hắn vẫn thấy có chút ấm ức. Dù sao, đàn ông ai mà chẳng muốn giữ thể diện, dù là lão già như hắn cũng không ngoại lệ.

- Cưng ơi, anh thật không có uống loại thuốc kia, anh có thể thề với trời! Dương Chấn Thanh thề thốt chắc nịch.

- Vậy tình huống hiện tại của anh giải thích thế nào? Trữ Bội nói: - Anh đừng nói với em cái chuyện quỷ quái kiểu thanh xuân thứ hai của anh gì đó nhé!

- Anh cũng muốn dậy thì lần hai lắm chứ. Dương Chấn Thanh thở dài: - Khi trẻ tuổi khát vọng danh vọng và tiền tài, đến khi có tiền tài và địa vị rồi thì lại khát khao tuổi trẻ. Mà nhắc mới nhớ, có lẽ chuyện này liên quan đến viên thuốc của vị tiểu tiên sinh kia!

- Viên thuốc của vị tiểu bác sĩ sao? Trữ Bội nói: - Thật sự linh nghiệm đến vậy ư?

- Phần lớn là vậy, chứ không thì giải thích thế nào về tình trạng của anh bây giờ? Dương Chấn Thanh nói: - Hắn cho anh vài viên thuốc, anh đã nhờ người phân tích thành phần, hoàn toàn là thuốc Đông y bào chế, nhưng có vài thành phần thảo dược lạ không rõ là gì. Anh nghĩ nếu là thuốc Đông y, dù không bổ béo gì thì cũng chẳng hại gì, thế nên tối qua anh đã uống. Ngủ một mạch đến giờ này, tự nhiên thấy có cảm giác, liền muốn ghé thăm "lãnh địa tư nhân" của em một chút, ai ngờ lại bị em mắng cho xối xả!

- Đáng đời nhà anh! Trữ Bội cười mắng: - Xem ra viên thuốc của cậu bác sĩ trẻ thật sự hiệu nghiệm đến vậy sao?

- Chắc là vậy rồi. Dương Chấn Thanh nói: - Mà nói mới thấy lạ, trước kia uống Uy ca chỉ khỏe ở chỗ đó, hôm nay uống một phần tư viên thuốc của thằng nhóc kia lại cảm thấy toàn thân đều có sức lực.

- Lợi hại như vậy? Trữ Bội nói: - Để em sờ thử xem nào?

- Sờ xong rồi, có cho anh "thăm" không? Dương Chấn Thanh hỏi với vẻ mặt đầy ẩn ý.

- Nếu anh không muốn chết trên giường sớm. Trữ Bội hừ lạnh một tiếng: - Chỉ cần cơ thể anh được điều dưỡng khỏe mạnh, thì sợ gì không có cơ hội chứ.

- Đúng vậy, giờ anh đúng là h��� đồ. Dương Chấn Thanh nói: - Chỉ cần để thằng nhóc kia điều dưỡng cơ thể cho anh, sau này tiền đồ, sự nghiệp, đàn bà, chẳng phải muốn gì được nấy sao… nhưng mà phí khám của thằng nhóc kia cũng quá cao.

- Miễn là hắn không phải lang băm thì được rồi. Trữ Bội nói: - Anh tự ngẫm lại xem, anh muốn mềm nhũn ôm tiền ngủ, hay hùng dũng oai vệ ôm em ngủ đây?

- Thế thì còn phải nói làm gì, nhất định là ôm em ngủ tốt nhất. Dương Chấn Thanh nói, cảm thấy lời Trữ Bội nói rất có lý. Tiền kiếm ra không phải để tiêu sao? Chỉ cần cơ thể khỏe mạnh, sợ gì không kiếm được tiền.

- Vậy hãy mau quyết định đi, chết thật, em quên lưu lại số điện thoại của cậu bác sĩ trẻ rồi! Trữ Bội kinh hô.

- Em không phải là đang hại người sao! Không sao đâu, không có gì! Anh biết cách tìm hắn. Dương Chấn Thanh vỗ trán nói: - Hắn không phải học sinh Đông đại sao, chỉ cần anh tìm tư liệu hồ sơ học sinh của hắn, chắc chắn sẽ tìm được!

- Chỉ e không dễ như vậy đâu. Trữ Bội nói: - Từ sau khi Đông đại mở rộng, số lượng sinh viên đã tăng rất nhiều, mỗi năm đều trên vạn người, anh muốn tìm ra hắn chỉ e là không dễ dàng.

Dương Chấn Thanh buồn bực: - Đúng là thế thật, nhưng cũng hết cách rồi, xem ra chỉ đành từ từ tra hồ sơ điện tử thôi. Nhưng không muốn mở rộng cũng không được, nếu không thì làm sao nâng cao trình độ cuộc sống, làm sao có được chất lượng cuộc sống như một hiệu trưởng như anh bây giờ chứ.

- Đề cao cái nỗi gì! Anh mau ngủ đi, ngày mai còn có hội nghị trọng yếu. Trữ Bội nói.

- Vậy còn em? - Em đương nhiên phải tìm hồ sơ thằng nhóc đó cho anh ngay bây giờ rồi. Trữ Bội thở dài: - Ai bảo tôi lại là đàn bà của anh cơ chứ.

- Cưng ơi, em thật tốt. Dương Chấn Thanh có chút cảm động nói.

- Đừng có mà buông lời đường mật với tôi! Trữ Bội nói: - Nhưng phải nói trước, một khi cơ thể anh khỏe mạnh, chỗ kia cứng ngắc, không được bén mảng đến người đàn bà khác!

- Cưng ơi, em yên tâm, nếu anh mà bén mảng đến người đàn bà khác, thì cứ cho anh đổi tên thành Dương Vĩ cả đời đi!

- Chán ghét! Trữ Bội mắng khẽ một tiếng, đi xuống giường mở máy tính bắt đầu truy cập vào trung tâm dữ liệu của Đông đại.

Dương Chấn Thanh nhìn bóng dáng quyến rũ trong chiếc áo ngủ của nàng, nhịn không được nuốt nước bọt, nhưng chuyện xảy ra buổi hoàng hôn vẫn còn khiến hắn ám ảnh. Chết dưới hoa mẫu đơn dù có ý nghĩa, nhưng nếu không phải chết thì vẫn tốt hơn.

Vì thế Dương Chấn Thanh thở dài lật người, kẹp chặt hai chân rồi đi ngủ.

Gối một mình khó ngủ quá!

Sáng sớm, thành phố Đông Giang cuối cùng cũng đón đợt sương lạnh đầu tiên của mùa đông.

Trên mái ngói của những căn biệt thự có thể nhìn thấy một lớp tuyết trắng mỏng trong suốt phủ kín.

Sáng sớm, Tùy Qua đi tới nhà Hứa Hành Sơn.

Lúc hắn đến nhà, Đường Vũ Khê còn nằm trên giường.

- Hôm nay trời đổ sương, sớm như vậy mà anh đã đến gọi em dậy, có phải hơi tàn nhẫn không chứ. Đường Vũ Khê làm nũng nói. Nàng vẫn mặc một bộ áo ngủ vải bông kẻ sọc, thiếu vài phần gợi cảm, thêm vài phần đáng yêu.

- Anh vốn dự định đưa em đến một địa điểm thú vị, xem vài thứ hay ho. Nếu em không muốn dậy, thì đành chịu vậy. Thôi để lần sau, lần sau anh lại đưa em đi cũng được. Tùy Qua nói, rõ ràng là muốn khơi gợi sự tò mò của Đường Vũ Khê.

- Chán ghét, anh rõ ràng là đang khơi gợi sự tò mò của em! Đường Vũ Khê hừ một tiếng, lòng hiếu kỳ bị Tùy Qua khơi dậy, đành phải rời giường.

Lúc này Tùy Qua chẳng hề có ý tránh né, ngắm cảnh mỹ nữ rời giường cũng là một thú vui.

Khoảng hai mươi phút sau Đường Vũ Khê đã chuẩn bị xong.

Bởi vì cơ thể hơi yếu, nàng sợ lạnh, cho nên mặc một chiếc áo lông màu trắng, kèm theo găng tay, toàn thân che kín mít, trông thật tròn trịa và đáng yêu.

Trước khi ra cửa Tùy Qua theo thường lệ kiểm tra tình trạng cơ thể Đường Vũ Khê, âm thầm truyền một chút chân khí. Theo phán đoán của hắn, nàng còn có thể chống đỡ được thêm một tuần nữa.

Đường Vũ Khê cũng không ăn sáng mà đã ra ngoài. Giờ nàng đã yếu đến mức không thể ăn cơm nổi, mỗi ngày chỉ có thể uống một chút nước canh nhân sâm và ăn vài viên Cố Nguyên Hoàn để bổ sung nguyên khí. Cuộc sống như vậy thật sự vô vị, nhưng nàng chưa từng than oán. Hiện tại, mỗi ngày nàng đều cố gắng tự khiến mình vui vẻ.

Toàn bộ quyền lợi của bản văn này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free