Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 191: Sự kiện đái dầm.

Tùy Qua chỉ muốn đâm đầu vào tường cho xong, tại sao nàng lại đột nhiên trở nên biết cách hành hạ người khác y như Trầm Quân Lăng vậy chứ? Dù trong lòng hắn hối hận muốn chết, nhưng vẫn không dứt hi vọng mà hỏi:

– Ngon ngọt gì đây?

– Trong bộ phim vừa rồi em xem, chẳng phải có thể dùng tay sao…

Giọng Đường Vũ Khê gần như không nghe thấy.

Nghe xong, máu nóng trong người Tùy Qua sôi sục, suýt chút nữa thì buột miệng nói một câu vô liêm sỉ:

– Chúng ta mau bắt chước thử xem đi.

Nhưng hắn lại cảm thấy, có lẽ nàng cố ý nói vậy, hoặc đây chỉ là một màn "thử thách" khác của nàng thì sao.

Thế là Tùy Qua liền vội vàng kiềm chế lại, giả vờ đứng đắn nói:

– Vũ Khê, thể trạng em không được tốt, anh sao có thể nghĩ đến chuyện cầm thú như vậy được. Không có gì đâu. Đây chỉ là phản ứng bản năng nguyên thủy rất đỗi bình thường mà thôi. Thật sự không có gì cả. Em thử nghĩ xem, cùng mỹ nữ chung sống một phòng, cùng nằm trên một giường, nếu như "nó" không có phản ứng ngược lại thì mới là chuyện bất thường chứ.

– Ừm, nghe anh nói vậy cũng có lý đó chứ.

Đường Vũ Khê nói:

– Em thấy anh ngủ không được, cứ tưởng anh thật sự rất muốn. Thật ra nếu anh thật sự muốn, thì cũng chẳng có gì đâu. Dù sao thời gian cũng không còn nhiều lắm, thì ngược lại có lẽ cũng tốt cho anh.

– Cho anh?

Trong lòng Tùy Qua run lên, dễ dàng quá sức rồi! Mà mình lại bỏ lỡ mất cơ hội. Làm vậy chẳng phải là không bằng cầm thú sao, chứ đâu phải quân tử gì!

– Phải đó, vốn định dốc hết sức để chiều chuộng anh.

Đường Vũ Khê nói:

– Nhưng anh kiềm chế được cám dỗ, chứng tỏ em đã không nhìn lầm người. Tùy Qua, xem ra anh thật là một người tốt.

Người tốt? Hay là đồ ngốc, đồ đại ngốc thì đúng hơn?

Đây quả thật là đại ngốc thật rồi.

Nhưng việc đã đến nước này, Tùy Qua đành "làm người tốt" một phen, nhẹ nhàng vỗ lưng Đường Vũ Khê, dỗ nàng đi vào giấc ngủ.

Đêm dài đằng đẵng, Tùy Qua cũng không biết mình chìm vào giấc ngủ lúc nào.

– Này anh… sao anh lại đái dầm thế này!

Ngay khi đang say sưa trong giấc mộng đẹp, Tùy Qua đột nhiên bị tiếng kinh hô của Đường Vũ Khê làm sực tỉnh.

Vốn Tùy Qua đang có một giấc mộng xuân diễm lệ, trong mộng hắn ôm ấp mỹ nhân tứ phía, chẳng những mơ thấy Đường Vũ Khê, Trầm Quân Lăng, ngay cả Lam Lan hiếm khi xuất hiện trong mộng xuân của Tùy Qua, cũng hiện diện. Trong lúc nhất thời, hoa bướm đầy trời. Ai ngờ, ngay lúc Tùy Qua đang hưởng thụ phúc phận tề nhân, lại bị tiếng thét chói tai của Đường Vũ Khê làm cho tỉnh giấc.

Đái dầm?

Tùy Qua chỉ nghe thấy hai chữ này.

Ai sẽ đái dầm?

Hắn sao?

Hắn đã không đái dầm từ khi hai tuổi rưỡi, hiển nhiên là không thể nào.

Chẳng lẽ là Đường Vũ Khê sao? Hẳn càng không thể nào? Bằng không, nàng đã không kêu lớn tiếng như vậy.

Ngay trong lúc đang còn nghi hoặc, Tùy Qua đột nhiên cảm thấy phía dưới ẩm ướt, dính dính, nhất thời cực kỳ hoảng sợ, liền hiểu ra mọi chuyện.

– Này… không phải đái dầm.

Tùy Qua xấu hổ muốn chết:

– Đây là một trong những hiện tượng sinh lý bình thường ở đàn ông… Ách, em khoác thêm áo vào kẻo lạnh, anh gọi người phục vụ đến đổi bộ ga giường khác.

Thật xui xẻo.

Tùy Qua cũng không biết vì sao tiểu đệ của mình hoàn toàn không chịu sự chỉ huy của đại não, luôn ở thời khắc mấu chốt tạo rắc rối cho mình. Ngày hôm qua mới "phun" một lần, ít nhất cũng phải ổn định vài ngày chứ. Ai ngờ đêm nay lại tái phát một lần, hơn nữa còn không hề ít, thấm qua cả quần lót lẫn quần ngủ mà vẫn tràn ra ga giường, lại còn khiến Đường Vũ Khê ngỡ là hắn đái dầm. Thật sự là quá nhiều rồi!

Lúc này, Đường Vũ Khê cũng đã hiểu ra mọi chuyện. Dù sao đây là thời đại tân tiến, nàng đương nhiên hiểu rõ một số hiện tượng sinh lý bình thường ở nam giới, nhưng vẫn có chút nghi hoặc nhìn Tùy Qua rồi nén cười:

– Thật không nghĩ tới dịch sinh lý của nam giới lại tràn ra nhiều đến thế. À, tối mai anh có cần em cho mượn "băng" của em không?

Tùy Qua xấu hổ đỏ bừng mặt.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, hắn chỉ đành gọi người tới đổi bộ ga giường.

Lần này thật sự là một nỗi xấu hổ lớn lao!

Sau khi thay ga giường, hai người lại nằm xuống.

Nhưng lần này đã không thể nào chợp mắt được nữa.

– Không sao, ít nhất chúng ta cũng sẽ có một hồi ức thú vị, phải không anh?

Đường Vũ Khê nói:

– Rất nhiều năm sau, khi anh nghĩ đến chuyện này, vẫn thấy tươi mới, vẫn cảm thấy thật buồn cười, phải không?

– Lời giải thích này có thể giúp anh thấy dễ chịu hơn một chút.

Tùy Qua đáp:

– Ít nhất cũng để lại cho em một ấn tượng sâu sắc.

– Ấn tượng đúng thật là sâu sắc thật đó.

Đường Vũ Khê nói:

– Dù em muốn quên cũng không được. À, hết mưa rồi.

– Hết thì tốt rồi.

Tùy Qua nói:

– Xem ra ngày mai thời tiết sẽ tốt, chúng ta có thể tha hồ vui chơi một ngày.

– Phải… đúng rồi, có lẽ còn có thể làm một chuyện ý nghĩa hơn cả việc du ngoạn.

Đường Vũ Khê nói.

– Chuyện gì?

– Giúp người làm niềm vui.

Đường Vũ Khê đáp.

Sau đó, hai người vẫn không ngủ, trò chuyện đến hừng đông.

Ăn xong bữa sáng, Trác Hoa đã đến dẫn đường cho họ.

– Đường tỷ, Tùy ca, hôm nay chúng ta đi đâu chơi đây?

Trác Hoa hỏi:

– Đi ngắm hồ, ngắm rừng hay xem tuyết?

– Đi nhà em được không?

Đường Vũ Khê hỏi.

– Nhà em?

Trác Hoa nói:

– Phong cảnh nhà em có gì mà đẹp đâu ạ. Huống hồ Đường tỷ cũng biết rồi đó, xương cột sống của cha em bị té gãy, không thể đi lại được, cho nên… có chút bất tiện ạ.

Lúc này Tùy Qua mới biết hoàn cảnh gia đình của Trác Hoa.

Điều này làm Tùy Qua không khỏi nghĩ đến Lâm Tiểu Vũ. Nhờ có sự giúp đỡ của Tùy Qua, mẹ của Lâm Tiểu Vũ đã khỏi hẳn, và Lâm Tiểu Vũ đã có thể quay lại trường học. Đối với Tùy Qua mà nói, đây chỉ là một việc rất đỗi bình thường, nhưng lại mang đến niềm vui và hy vọng to lớn cho cả một gia đình.

Cho nên có đôi khi Tùy Qua cảm thấy được làm một bác sĩ vui vẻ hơn làm một người tu hành.

Nghe Đường Vũ Khê vừa nói vậy, Tùy Qua hiểu ra nàng muốn hắn đi giúp cha của Trác Hoa.

Thì ra, cha mẹ của Trác Hoa đều là người địa phương, luôn dựa vào nghề buôn bán đặc sản lặt vặt qua ngày. Ngẫu nhiên, cha của Trác Hoa sẽ kiêm thêm nghề "hướng dẫn du lịch" cho du khách. Ông thường dẫn du khách đi đường vòng để "trốn vé" vào khu thắng cảnh. Ai ngờ, có một lần trốn vé, vừa lúc cơ quan chức năng trong khu thắng cảnh đang mạnh tay trấn áp hành vi này, cha của cô bé bị đuổi theo, không cẩn thận bị ngã xuống núi, gãy xương cột sống, không thể đứng dậy được nữa. Chuyện chưa dừng lại ở đó, ngay khi gia đình đang cố gắng gom góp tiền để điều trị cho cha cô bé, một hóa đơn phạt trị giá mấy vạn tệ lại được gửi đến nhà. Mẹ của cô bé không chịu nổi đả kích, thần trí bị ảnh hưởng, nên đã được nhà mẹ đẻ đón về. Từ đó về sau, một mình Trác Hoa gánh vác việc chăm sóc cha, lo toan mọi việc trong nhà.

Vì thế, một gia đình vốn đang ấm áp, nhất thời sụp đổ, trở thành những con người bất hạnh, sống mãi trong thống khổ.

– Tùy ca, anh thật có thể chữa khỏi bệnh của cha em sao?

Ánh mắt Trác Hoa đầy chờ mong nhìn Tùy Qua:

– Trước kia em từng hỏi các bác sĩ đến đây du lịch rồi, họ đều nói bệnh của cha em không còn hy vọng nào…

Truyen.free giữ mọi quyền đối với phần nội dung đã được biên tập này, xin vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free