[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 160: Thời giờ bất lợi.
Nếu không tìm được Ngũ hành bổ thiên chi và không bào chế được Ngũ tạng bổ thiên dịch, Đường Vũ Khê chắc chắn sẽ chết. Khi đó, dù có bao nhiêu tiền đi chăng nữa, Tùy Qua cũng sẽ chẳng thể vui vẻ. Với thân phận một người tu hành, lại nắm giữ bộ điển tịch vô thượng về Thần Nông tiên thảo bí quyết, vậy mà ngay cả người phụ nữ mình yêu thương cũng không cứu được, ��ó quả là một điều khiến người ta phải đau lòng.
Về việc thu mua hoa cỏ, linh chi, Tùy Qua đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Mắt Kính và Sơn Hùng cũng không dám lơ là, đã đầu tư rất nhiều nhân lực và tài lực vào chuyện này, nhưng cả hai vẫn không hiểu vì sao Tùy Qua vẫn luôn bất mãn.
Sơn Hùng lo lắng nhìn Tùy Qua, giải thích: – Huynh đệ, chuyện này chúng tôi vẫn luôn rất chú trọng. Thật không dám giấu giếm, tôi đã huy động cả người thân của anh em trước đây, bảo họ đi khắp nơi tìm lâm chi, tìm kỳ hoa dị thảo, nhưng... huynh đệ à, rốt cuộc cậu muốn tìm loại hoa cỏ, linh chi như thế nào?
– Tôi đã nói rồi, mọi người chỉ cần để ý mà thu mua, thứ tôi cần, chỉ cần nhìn qua là biết. Tùy Qua có chút buồn rầu nói, nguyên nhân sâu xa của chuyện này, căn bản không thể giải thích rõ ràng với Sơn Hùng và Mắt Kính.
Sau đó, Tùy Qua lại nói: – Hùng ca, Mắt Kính, tôi biết trong chuyện này hai người cũng đã bỏ ra không ít tâm huyết. Nhưng, hãy tin tưởng phán đoán của tôi, trong chuyện này, dù đầu tư bao nhiêu tiền đi chăng nữa, đến khi thu hồi vốn, ít nhất cũng sẽ gấp một vạn lần!
– Gấp một vạn lần ư? Sơn Hùng và Mắt Kính kinh ngạc nhìn nhau. Nhưng, nhớ đến những thủ đoạn phi phàm của Tùy Qua, rồi lại nhớ đến Lục Hổ vừa bị giết chết, Sơn Hùng và Mắt Kính cũng không còn nghi ngờ, chỉ là trong lòng đang tính toán xem tài sản của họ sau này sẽ đạt đến con số kinh khủng nào.
– Thôi được rồi, không nói chuyện phiếm nữa, tôi phải trở về đây. Tóm lại, chuyện này hai người nhất định phải nắm chắc. Tùy Qua nói rồi đứng dậy rời đi.
Sơn Hùng và Mắt Kính tiễn hắn ra cửa. Sau đó, Sơn Hùng mới nói với Mắt Kính: – Mắt Kính, cậu thấy tôi có giống tỉ phú không?
– Bất kể giống hay không, dù sao chẳng bao lâu nữa anh sẽ thành tỉ phú thôi! Mắt Kính thở dài nói: – Thật không ngờ, chúng ta mà cũng có thể trở thành tầng lớp thượng lưu của xã hội này. Nếu như năm đó tôi có thành tựu như vậy, cái cô nàng đó... Thôi, cô ta không xứng!
– Không sai, huynh đệ. Thiên hạ nơi nào chẳng có cỏ thơm. Sơn Hùng vỗ vai Mắt Kính nói: – Huống chi, chúng ta sắp trở thành tỉ phú r��i, chẳng lẽ còn sợ cô độc sao?
Tùy Qua đón xe trở về Phát Phong trấn. Mấy ngày liền luyện tập Ảnh Phong, lên kế hoạch đối phó với Lục Hổ, cộng thêm nỗi lo lắng cho sức khỏe của Đường Vũ Khê, khiến cả người Tùy Qua cảm thấy uể oải. Lúc này, hắn chỉ muốn vứt bỏ tất cả, ngủ một giấc thật thoải mái. Nhưng trước mắt, đây chỉ là hy vọng xa vời, chừng nào chưa chữa khỏi bệnh cho Đường Vũ Khê, chừng đó hắn còn chưa thể ngủ yên.
Lúc này, điện thoại của Tùy Qua chợt vang lên. Người gọi đến là Đường Vân. – Tùy Qua, cậu làm cái quái gì vậy! Sao mấy hôm trước Vũ Khê lại hộc máu? Chẳng phải cậu nói có thể chữa khỏi cho con bé sao, tôi đã rất vất vả mới thuyết phục được người nhà, để cậu làm bác sĩ cho nó, không để bất cứ bác sĩ nào khác nhúng tay vào...
Tùy Qua vừa nhấc máy, đã nghe Đường Vân vội vàng trách móc. Hiển nhiên, bởi vì mấy ngày qua bệnh tình của Đường Vũ Khê ngày càng trầm trọng, Đường Vân hỏi đến, hơn phân nửa là đã biết chuyện Đường Vũ Khê hộc máu ở bãi đậu xe hôm đó rồi.
Cũng chính vì chuyện này, Tùy Qua mới khẩn trương tiêu diệt Lục Hổ. Chẳng qua, lúc này Tùy Qua vốn có chút mỏi mệt, trong lòng cũng có chút phiền não, nghe thấy Đường Vân trách móc, nhất thời tức giận, nói: – Đừng có mở miệng ngậm miệng là hạch tội tôi! Tôi là bác sĩ của Đường Vũ Khê, nhưng không phải là bác sĩ Đường gia các người thuê tới, không lấy tiền công của các người, cũng không phải làm theo sự chỉ đạo của các người! Nếu Đường gia các người thật sự tài giỏi đến vậy..., đã sớm chữa khỏi bệnh cho Vũ Khê rồi, đâu cần đợi đến bây giờ!
– Tùy Qua, tên tiểu tử cậu cũng quá ngông cuồng rồi... Đường Vân còn chưa nói hết, Tùy Qua đã không nể mặt cúp điện thoại. Lần này, Tùy Qua đã đắc tội với anh vợ tương lai của mình rồi. Nhưng Tùy Qua cũng chẳng bận tâm nhiều như vậy, hắn tính toán rằng sau khi trở lại chỗ ở, sẽ lập tức bắt đầu luyện khí, tranh thủ tạo ra kỳ tích, sớm ngày đột phá đến Tiên Thiên cảnh giới. Khi đó mới có thể dùng Tiên Thiên chân khí kéo dài tính mạng cho Đường Vũ Khê.
Có Tiên Thiên chân khí chăm sóc, Đường Vũ Khê có lẽ có thể chống đỡ được lâu hơn một chút. Chỉ hy vọng đến lúc đó, có thể luyện chế Ngũ tạng bổ thiên dịch thành công.
Thế nên, Tùy Qua đi về phía căn biệt thự Giang Lâm – chỗ ở tạm thời của hắn. Vừa tới cửa khu biệt thự, liền thấy một người đang bước về phía hắn. Người này có bước chân nhẹ nhàng, nhìn dáng vẻ thì rõ ràng là một người tập võ.
Lại có phiền phức nữa sao? Tùy Qua nghĩ thầm, gần đây hắn cảm thấy thời gian cấp bách vô cùng, sao lúc nào cũng có phiền phức tự động tìm đến cửa vậy chứ.
Hiện tại hắn rõ ràng không muốn gây chuyện rắc rối, nhưng hết lần này đến lần khác, phiền phức lại chủ động tìm đến hắn. Nhưng, nếu đối phương đã chờ ở đây khá lâu, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua. Cho nên, Tùy Qua cũng không tránh né, trực tiếp chờ người kia đi đến trước mặt mình, sau đó hỏi với giọng trầm: – Chuyện gì?
Người này tựa hồ nhận ra Tùy Qua, hắn cũng không nói nhiều lời, lấy ra một phong thư từ trong người, cung kính đưa cho Tùy Qua. Tùy Qua không biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì, bèn xé phong thư, lấy lá thư bên trong ra.
Thư khiêu chiến! Trên phong thư, rõ ràng in ba chữ đó. Chữ viết dùng bút lông, mạnh mẽ, có lực, nét chữ cứng cáp. Nội dung là sau khi Hồng Sách bị Tùy Qua đánh bị thương, khi trị liệu nội thương thì bị tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử. Thế nên sư phụ của Hồng Sách, chưởng môn nhân hiện tại của phái Lục Hợp Thông Tí Quyền, Sử Vạn Hào, đã quyết định khiêu chiến với Tùy Qua để báo thù cho đồ đệ. Thời gian là sáng ngày kia.
– Hồng Sách, không phải do tôi đánh chết! Tùy Qua xem xong lá thư, bình tĩnh nói. Ban đầu, Tùy Qua coi như đã nương tay cho Hồng Sách, bởi vì hắn tuyệt đối không có lý do giết Hồng Sách. Ai ngờ, Hồng Sách vẫn chết, hơn nữa khoản nợ này lại đổ lên đầu hắn.
Ý trời ư? Thật hồ đồ! Hiển nhiên là sư phụ Sử Vạn Hào của Hồng Sách đã già nên hồ đồ rồi! Lão gia hỏa này, chẳng lẽ không nhìn ra Tùy Qua rõ ràng đã nương tay rồi sao? Lại còn đổ khoản nợ này lên đầu Tùy Qua ư?
– Sư phụ cũng nói vậy. Người kia đáp. – Vậy sao sư phụ ng��ơi còn khiêu chiến với tôi? Tùy Qua hỏi, vốn định nói sư phụ ngươi chẳng lẽ ăn no rỗi việc ư, nhưng nghĩ đến đối phương dù sao cũng đường đường là chưởng môn của một môn phái, hơn nữa lá thư khiêu chiến này được đưa đến một cách chính thức, có quy tắc, cũng không nên quá thất lễ với ông ta.
Đoạn truyện này được chuyển ngữ và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.