Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1567: Mười vạn thiên binh. (2)

Tô Ngạn Tiên kinh hô một tiếng. Trước đây, nàng từng thấy Tùy Qua từ xa triệu hồi hàng vạn thiên binh thần tướng rầm rộ, trong lòng thật sự vô cùng hâm mộ. Đến khi khoảng cách gần hơn, Tô Ngạn Tiên mới thấy rõ Tùy Qua chỉ dùng một hạt đậu đã biến hóa ra thiên binh. Thế nhưng, nàng cũng là người có con mắt tinh đời, đương nhiên hiểu rằng thiên binh của Tùy Qua không phải là huyễn thuật, cũng không phải loại hữu danh vô thực mà không có sức chiến đấu, mà là thiên binh thực sự. Bởi vậy, Tô Ngạn Tiên đã dùng từ "tiên thuật" để hình dung thủ đoạn của Tùy Qua.

- Không sai! Có chút môn đạo!

Vị trưởng lão vẫn luôn im lặng gật đầu, tỏ vẻ khen ngợi:

- Không biết Tùy tông chủ có thể lấy ra được bao nhiêu thiên binh thần tướng như vậy?

- Mười vạn thì không thành vấn đề.

Tùy Qua lạnh nhạt nói.

- Mười vạn!

Vị trưởng lão kia suýt chút nữa phun hết ngụm trà vừa uống vào bụng ra ngoài, rồi kinh hãi nhìn Tùy Qua, dường như không thể tin vào tai mình.

- Không sai đâu, trưởng lão...

Tô Ngạn Tiên nói:

- Lúc trước ta tận mắt nhìn thấy, Tùy tông chủ chính là dùng mười vạn thiên binh đã trực tiếp đẩy lùi trăm vạn đại quân ma vật, thủ đoạn của Tùy tông chủ quả thực là có một không hai đương thời!

- Tô tông chủ quá khen!

Tùy Qua lạnh nhạt nói:

- Chiêu tiên thuật triệu hồi thần binh giáng thế này, vẫn là thủ đoạn mà sư tôn để lại cho ta. Bởi vậy, chắc hẳn các vị trưởng lão đã tin rằng ta có biện pháp ứng phó kiếp nạn rồi chứ.

- Tùy tông chủ cao minh!

Vị trưởng lão kia thở dài một tiếng:

- Quả nhiên đời này có nhân tài xuất chúng. Lão phu không còn ý kiến gì nữa!

Bốn vị trưởng lão khác liếc nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu. Thiên trưởng lão nói:

- Được, từ nay về sau, Thiên Lam Kiếm Tông sẽ dời sơn môn đến bên cạnh Thần Thảo Tông, cùng Thần Thảo Tông đồng lòng tiến thoái, dốc toàn lực! Chỉ là ta có một yêu cầu...

- Ta biết trưởng lão yêu cầu điều gì. Yên tâm, ta không có dã tâm lớn như vậy. Danh tiếng và hành động của Thiên Lam Kiếm Tông đều độc lập, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác. Chẳng qua là mối quan hệ hợp tác tương đối mật thiết mà thôi.

Nghe xong lời này, mấy vị trưởng lão đã triệt để yên tâm.

Tùy Qua suy nghĩ một chút, lại nói:

- Được rồi, danh hiệu của các vị trưởng lão cũng rất kỳ lạ, năm vị trưởng lão có danh hiệu theo thứ tự là Thiên, Lam, Kiếm, Tông, Cái. Nếu ta đoán không sai, ít nhất còn hai danh vị để trống đúng không?

Tô Ngạn Tiên nói:

- Ta không tin Tùy tông chủ có thể đoán ra được bí ẩn đằng sau đó.

- Chuyện này có đáng gì đâu.

Tùy Qua khẽ cười nói:

- Ta nghĩ danh hiệu của các vị trưởng lão chắc là "Thiên Lam Kiếm Tông Cái Côn Lôn" phải không?

- Chuyện này... haha, khiến Tùy tông chủ chê cười rồi.

Thiên trưởng lão gật đầu nói, vẻ mặt có chút xấu hổ:

- Chỉ bằng vào mấy người chúng ta, ngay cả danh hiệu cũng chưa tụ họp đủ, nếu muốn vượt qua Côn Lôn, e rằng còn cần thêm thời gian.

- Các vị trưởng lão có hùng tâm tráng chí như vậy, đã là rất đáng quý rồi. Trong giới tu hành này, người dám đối đầu với Côn Lôn Tông đã không còn nhiều nữa. Năm vị trưởng lão có dũng khí này, mới có thể thực hiện được. Huống chi, chỉ cần Thiên Lam Kiếm Tông cùng Thần Thảo Tông chúng ta chung sức hợp tác, thanh uy vượt qua Côn Lôn vậy cũng là chuyện đương nhiên. Ngay như bây giờ đi, Thiên Lam Kiếm Tông ít nhất có thể cùng Thần Thảo Tông chúng ta kề vai chiến đấu, mà Côn Lôn Tông lại chỉ biết rút đầu rụt cổ, chỉ riêng điểm này cũng đủ để các tông môn khác phải nhìn bằng ánh mắt khác rồi.

Tùy Qua trấn an năm người cười nói.

Sau đó, Tùy Qua lại đem một bộ phận thân thể của con ma vật đầu lĩnh mà hắn đã đánh giết trước đó phân phát cho năm vị trưởng lão:

- Nơi này có mảnh huyết nhục ma vật ta thu được, có lẽ vẫn còn chút tác dụng đối với các vị trưởng lão, xin mời nhận lấy.

Tu vi của ma vật đầu lĩnh này đã là Hợp Thể hậu kỳ, trong khi trong số năm vị trưởng lão này lại chưa có ai đạt tới cảnh giới đó. Thấy Tùy Qua lại có thể đánh chết một ma đầu Hợp Thể hậu kỳ, hơn nữa còn đem huyết nhục phân phát cho bọn họ, tất cả đều càng thêm kinh hãi không thôi.

Kỳ thực Tô Ngạn Tiên cũng không quá ngạc nhiên, nàng đã hiểu rõ rằng Tùy Qua tiểu tử này quả thực thâm bất khả trắc. Ngay cả khi thiên địa đại kiếp ập tới, nhưng nếu có hắn bên cạnh, ít nhất vẫn có thể thấy được một đường sinh cơ.

- Tùy Qua! Lăn ra đây cho bản tọa! Ngươi lại dám có ý đồ với Không Động Môn, đúng là tội không thể dung thứ!

Đúng lúc này, bên ngoài Mính Kiếm Sơn Mạch vang lên một tiếng quát lớn.

Một lão đạo Không Động Môn đứng bên ngoài sơn môn Mính Kiếm Sơn mà quát tháo om sòm. Người này đến là vì Tùy Qua đã thu mất linh mạch của Không Động Môn, nên trong cơn tức giận mà tìm đến tận cửa. Lão đạo này đã là tu vi Hợp Thể sơ kỳ, ngày thường ông ta vẫn luôn bế quan tu luyện trong động thiên của Không Động Môn, nên chưa từng nghe qua uy danh của Tùy Qua. Ai ngờ, lần này vừa mới rời động thiên, ông ta liền phát hiện linh mạch ở sơn phong mà mình ngày ngày tu luyện đã bị hút khô rồi. Vừa hỏi thăm, liền biết đó là do một tiểu tử của Thần Thảo Tông làm ra. Bởi vậy, lão đạo này bất chấp lời khuyên can của những người khác trong Không Động Mộng, khí thế hung hăng xông tới cửa, muốn Tùy Qua phải đưa ra một câu trả lời thỏa đáng.

- Ngươi lăn vào đây cho ta!

Năm vị Thiên Lam Kiếm Tông trưởng lão đang định ra tay ứng phó, ai ngờ Tùy Qua đã trực tiếp động thủ, vung tay cách không đánh ra, đã trực tiếp bắt lấy lão đạo Không Động Môn, sau đó hung hăng quẳng ông ta ra ngoài cửa.

- Tuyên thệ thuần phục?

Tang Thiên cười lạnh một tiếng, nói:

- Tình thế đã đến nước này, đây chẳng phải là một trò đùa hay sao? Hơn nữa, thuần phục ai đây chứ?

- Tang tổ trưởng, xin hãy bình tĩnh.

Đường Thế Uyên bình tĩnh nói:

- Ta chỉ muốn nghe ý kiến của các v��!

- Như vậy, ý kiến của ta rất rõ ràng.

Tang Thiên lạnh lùng nói,

- Đám người ở thành phố Trường An kia vì lợi ích bản thân mà buông bỏ vùng đất này và dân chúng nơi đây, bọn chúng có tư cách gì mà đòi chúng ta thuần phục?

- Tang tổ trưởng nói không sai!

Một quan lớn quân đội lên tiếng tán thành.

- Kẻ dám buông bỏ cả thủ đô, còn tư cách gì mà đòi chúng ta thuần phục.

- Thuần phục hắn. Mẹ kiếp! Thật đáng xấu hổ, đúng là một sự nhục nhã.

- Ha ha ~

Viên tướng quân này cười to.

- Tiểu Lữ, ngươi có ý kiến gì không?

Đường Thế Uyên nhìn Lữ Bang Chiếu hỏi một câu.

- Ta cho rằng, đám người ở thành phố Trường An không thể vô duyên vô cớ bảo chúng ta thuần phục được.

Lữ Bang Chiếu vừa nói ra lời này khiến Đường Thế Uyên và Tùy Qua đều phải kính trọng hắn vài phần. Người này không hổ là kẻ am hiểu những trò chính trị, cũng rất nhạy bén với chính trị.

Truyện được phát hành bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free