[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1541: Ngày tận thế. (2)
Tùy Qua bất mãn hừ một tiếng:
– Hiện tại quân đoàn Vinh Diệu đã rút lui rồi, ngươi cũng có thể gia tăng cường độ luyện binh thêm một bước. Hathaway hiện tại đang nắm giữ cửa địa ngục của nước Phỉ Dung, hơn nữa tu vi cũng có tiến triển, có thể tạm thời nắm trong tay quân đoàn Vinh Diệu. Trong thời gian ngắn khó mà khai chiến, nhưng ngươi cũng phải cẩn thận. Nếu không làm tốt, những người phía trên sẽ tính chuyện diệt khẩu, đẩy ngươi khỏi vị trí tổ trưởng Long Đằng.
– Sao? Người phía trên muốn làm chuyện ném đá giấu tay à?
Tang Thiên lạnh lùng nói:
– Nếu là lúc khác, gặp phải chuyện này, ta còn có thể nhân nhượng. Nhưng bây giờ là thời khắc mấu chốt, ai dám dao động đến căn cơ của Long Đằng, ta sẽ khiến người đó không yên ổn!
– Đúng vậy, đây mới là phong thái Tang lão đại ngươi nên có.
Tùy Qua cười ha ha:
– Ngoài ra, phải cẩn thận tên Quân Thương Sinh, tiểu tử đó gần đây làm việc càng ngày càng âm hiểm, nhưng cảm giác có cái gì đó không đúng.
– Ta cũng có cảm giác như vậy.
Tang Thiên nói:
– Chẳng qua trước mắt chúng ta không tìm được nhược điểm của hắn. Nếu như mạnh mẽ thủ tiêu hắn, tác dụng sẽ hoàn toàn ngược lại, hơn nữa còn có thể liên lụy tới người vô tội.
– Ta chưa nói muốn giết chết hắn.
Tùy Qua nói:
– Ta chỉ lo lắng ngươi bị hắn giết. Nếu ngươi đã có đề phòng, vậy thì ta cũng yên lòng. Tang lão Đại, đan dược và những thứ khác, ta sẽ dốc hết sức lực duy trì cho Long Đằng. Ngươi nhất định phải khiến Long Đằng vô cùng lớn mạnh, hơn nữa bản thân ngươi cũng phải cường đại hơn mới được.
– Được rồi, những lời này ngươi không cần nói ta cũng biết.
Tang Thiên nói:
– Yên tâm, vào thời khắc cuối cùng, ta nhất định sẽ kề vai sát cánh chiến đấu với ngươi!
– Đây mới là chuyện ta mong đợi.
Tùy Qua nói:
– Nếu hiện tại không có chuyện gì, ta sẽ tạm thời rời đi một lúc. Còn nữa, phải tận lực an bài cho người đến Như Mộng Thủy cốc rèn luyện, mỗi ngày có thể bố trí mấy nhóm tiến vào. Hiện tại ma vật trong Như Mộng Thủy cốc càng ngày càng nhiều, vừa vặn để người của ngươi thay phiên diễn tập.
– Biết rồi, ngươi giống như một bà tám, càng ngày càng dài dòng.
Tang Thiên cười nói:
– Có phải ngươi dư năng lượng quá rồi không?
– Ngươi mới dư năng lượng quá.
Tùy Qua cười nói:
– Đừng quên, lúc ấy khi ngươi nhìn thấy Địa Ngục Yêu Cơ, một chút định lực cũng không có, suýt nữa trở thành đầy tớ của nàng…
– Loại chuyện này, vớ vẩn.
Loại chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của mình, Tang Thiên nhất định sẽ không thừa nhận.
Sau đó, Tùy Qua rời khỏi tổng bộ Long Đằng, trong gió tuyết đầy trời tìm tung tích của một người.
Thần thức của Tùy Qua đi dọc theo, rất nhanh tìm được chỗ ở của người đó.
Lam Lan đang ở trên đường cao tốc, thông báo tin tức mới nhất.
Bởi vì ảnh hưởng của trận gió tuyết, trên đường cao tốc vừa xảy ra tai nạn xe cộ, còn Lam Lan đang tiến hành báo cáo liên quan.
Lúc này, đúng vào giờ tan tầm, lượng xe chạy trên đường rất lớn, gió tuyết cũng rất lớn. Nhưng trạm thu phí vẫn kiên trì thu phí, khiến dòng xe càng thêm hỗn loạn. Trong đó vì một chiếc xe phanh gấp không kịp, xảy ra va chạm kịch liệt với một chiếc xe khác, tạo thành tai nạn.
Nhưng, bởi vì nội dung phỏng vấn của Lam Lan liên quan đến trạm thu phí, nên rất nhanh gặp phải sự xua đuổi của cảnh sát giao thông. Họ không chỉ tuyên bố sẽ tịch thu máy móc phỏng vấn của bọn hắn, còn muốn bắt giam bọn họ.
Khi Tùy Qua tới nơi, đúng lúc nhìn thấy Lam Lan đang nói với hai cảnh sát giao thông:
– Các ngươi mau nghĩ cách đưa người bị thương đi cấp cứu…
– Ngươi là một phóng viên quèn, tốt hơn hết nên lo cho thân mình thì hơn.
Một cảnh sát giao thông khinh thường nói:
– Ngươi nghĩ mình là phóng viên của đài CCAV à?
Một người khác cười nói:
– Đừng lắm lời nữa, giao toàn bộ máy móc phỏng vấn ra đây. Ta biết suy nghĩ của đám phóng viên quèn các ngươi, chẳng phải muốn công kích hoạt động thu phí trên đường cao tốc sao? Các ngươi biết con đường này là của ai mở ra không, chỉ dựa vào đám phóng viên quèn các ngươi mà đòi người ta tạm dừng thu phí, thật là buồn cười.
Tên cảnh sát này rất nhanh không cười được nữa.
Bởi vì Lam Lan xuất thủ, đã trực tiếp điểm huyệt hắn.
Nhìn thấy cảnh này, Tùy Qua không khỏi trợn mắt, thầm nói Lam Lan trở nên bạo lực từ bao giờ.
Một cảnh sát khác muốn chạy trốn, cũng bị Lam Lan dễ dàng điểm huyệt. Sau đó Lam Lan nói với những người khác:
– Tiếp tục phỏng vấn…các vị khán giả, mọi người đã thấy đó, người quản lý trạm thu phí đường cao tốc, hoàn toàn không màng đến những tai nạn có thể xảy ra do thời tiết khắc nghiệt, vẫn trơ trẽn thu phí ở chỗ này…
Sau khi phỏng vấn chấm dứt, Tùy Qua mới xuất hiện bên cạnh Lam Lan.
Lam Lan nhìn thấy Tùy Qua bước đến, vui mừng nhìn anh:
– Ngươi đến đây lúc nào?
– Được một lúc rồi.
Tùy Qua cười nói:
– Thưởng thức ngôn từ sắc bén của cô, hơn nữa thuận tiện trị liệu cho mấy người bị thương, đảm bảo họ không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Gió tuyết lớn như vậy, tìm một chỗ trốn đi, trời cũng không còn sớm nữa.
– Được rồi, chúng ta dọn dẹp hiện trường thôi.
Lam Lan nói với những người khác.
– Đa tạ Lam tỷ.
Những người còn lại cười hớn hở thu dọn đồ đạc, hành động vô cùng nhanh nhẹn.
– Ồ, những người này biết võ công?
Tùy Qua nhìn Lam Lan nói.
– Dĩ nhiên.
Lam Lan nói:
– Bọn họ đều là thành viên của tổ tin tức ngày tận thế do tôi xây dựng. Nếu không có một chút bản lĩnh, làm sao tiến hành phỏng vấn trong ngày tận thế của thế giới. Thực ra, cũng may có Vũ Khê cung cấp cho tôi một ít đan dược.
– Không tệ.
Tùy Qua cười ha hả:
– Ngay cả tác phong làm việc của cô bây giờ cũng dứt khoát ghê.
Tùy Qua dùng ngón tay chỉ vào hai cảnh sát bị điểm huyệt lúc trước.
– Cứ để bọn họ đứng chôn chân ở đây hai canh giờ đi.
Lam Lan cười nói:
– Đúng rồi, ngươi tìm ta có chuyện gì?
– Đã tới kinh thành, dĩ nhiên phải tìm cô.
Tùy Qua cười nói:
– Ta nhớ cô, nên mới ghé qua thăm. Còn nữa, đưa tay của cô cho ta.
– Để làm gì?
Lam Lan có chút ngượng ngùng hỏi.
– Đương nhiên là rời đi rồi.
Tùy Qua kéo tay Lam Lan, triển khai thân pháp, nhanh chóng rời khỏi đám người.
Một lúc sau, hai người đã đến một quán dê nướng. Khi món dê nướng nóng hổi được dọn ra, Lam Lan mới nói:
– Kêu An An đến đây đi.
– Không cần.
Tùy Qua nói:
– Nàng đang bận rộn giải quyết những hậu quả do bão tuyết gây ra.
– Ngươi đã gặp nàng?
Lam Lan hỏi.
– Ừ.
Tùy Qua gật đầu:
– Cho nên, lúc này là thế giới riêng của hai chúng ta rồi.
Lam Lan đỏ mặt, hơi hờn dỗi nhìn Tùy Qua chằm chằm, sau đó lại nói:
– Đúng rồi, ngày mai sẽ là ngày tận thế. Lúc trước điện thoại di động của ta nhận được một tin nhắn rất thú vị, vào ngày tận thế, ngươi muốn ở bên ai?
– Ngày mai là ngày tận thế?
Tùy Qua kinh ngạc đặt đôi đũa trong tay xuống:
– Làm sao ta không biết? Ngươi tính toán kỹ thế sao?
– Không phải ta tính toán.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, được trau chuốt từng câu chữ.