[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 154 : Xuân thu đại mộng.
Trong phút chốc, oán niệm của Đổng Cửu đối với Tằng Thiết Âu bỗng hóa thành lòng cảm kích, một chuyện bất ngờ đến mức Tằng Thiết Âu cũng không tài nào đoán trước được.
Lúc này, Tằng Thiết Âu mới truyền một luồng chân khí vào người Đổng Cửu, giúp hắn lấy lại hơi thở.
Đổng Cửu vừa rên rỉ đau đớn, vừa oán trách nói: – Tằng sư huynh, chẳng phải huynh gọi tôi đến đây để cùng nhau xử lý tên đó sao… Vậy mà… vậy mà vừa rồi huynh lại đứng nhìn tôi bị đánh như thế mà không ra tay? Chẳng lẽ huynh muốn hại chết tôi ư?
– Vớ vẩn! Tôi gọi cậu tới đây là để xin lỗi tên đó, ai bảo tôi muốn cùng cậu liên thủ xử lý hắn?
Tằng Thiết Âu quát mắng. Trước đó, hắn thật sự đã gửi cho Đổng Cửu một tin nhắn, đại ý là hắn thấy Tùy Qua đã đến thành phố Tây Giang. Nhận thấy tên này hiện giờ có Đường gia che chở, Tằng Thiết Âu định kết giao hữu nghị với Tùy Qua, nên mới kêu Đổng Cửu nhân cơ hội này đến xin lỗi Tùy Qua, để sau này không khó xử.
– Xin lỗi ư? Tin nhắn của huynh có nhắc gì đến xin lỗi đâu?
Đổng Cửu cũng thấy khó hiểu, vừa nhịn đau vừa đưa điện thoại về phía Tằng Thiết Âu.
Tằng Thiết Âu nhìn qua, tin nhắn Đổng Cửu nhận được thì ra chỉ có một nửa. Trong tin nhắn chỉ nói Tùy Qua đã đến thành phố Tây Giang, kêu Đổng Cửu nhanh chóng đến đây. Đáng lẽ tin nhắn phải là "Tới đây xin lỗi", nhưng vế sau hai chữ "tới đây" lại bị mất. Đổng Cửu nhận được tin nhắn này, đương nhiên liền nghĩ rằng Tằng Thiết Âu muốn cùng hắn xử lý Tùy Qua, cho nên Đổng Cửu thậm chí còn mang theo đoản đao. Ai ngờ sự việc lại hoàn toàn không phải như vậy.
Oan quá! Đổng Cửu cảm thấy hắn thật sự quá oan ức!
Chỉ vì một nửa tin nhắn mà hắn suýt chút nữa đã mất mạng ở đây.
Tằng Thiết Âu rụt tay về, chân khí quý giá như vậy, đương nhiên hắn không thể lãng phí cho Đổng Cửu, bèn hỏi: – Đổng Cửu, cái điện thoại hỏng hóc của cậu rốt cuộc mua ở đâu vậy?
– Điện thoại hỏng hóc gì chứ, cái này tôi vừa mua ở Hàn Quốc về, còn kết nối được internet 3G cơ đấy.
Đổng Cửu nói.
– Hàng Hàn Quốc à? Kết nối được cả internet ư?
Tằng Thiết Âu hừ lạnh: – Vậy hôm nay cậu bị đánh thật đáng đời!
– Sơn Hùng, anh chết đi đâu rồi?
Sau khi thoát thân khỏi Tằng Thiết Âu và Đổng Cửu, Tùy Qua lập tức liên lạc với Sơn Hùng, định tìm hiểu hành tung hiện tại của Lục Hổ.
Mặc dù tu vi của Sơn Hùng chỉ dừng lại ở Tôi Thể kỳ, nhưng dù sao lăn lộn lâu năm trong giang hồ, ở tỉnh Minh Hải cũng ��ược xem là có chút tiếng tăm, nên về phương diện tin tức cũng rất linh thông. Huống hồ hiện giờ có những người chuyên bán tin tức để kiếm sống, chỉ cần có cách, muốn biết hành tung hay tài liệu của ai đó cũng không phải chuyện gì khó.
Có mối quan hệ, có tiền thì sẽ có tin tức.
Mà Sơn Hùng, hiển nhiên là người có mối quan hệ rộng.
Chính vì lẽ đó, Tùy Qua mới giao cho Sơn Hùng trách nhiệm truy xét hành tung của Lục Hổ.
Lúc này, Sơn Hùng đang ở trong "nhân gian tiên cảnh" ôm một mỹ nhân. Hắn đoán có lẽ Tùy Qua đã giết chết Lục Hổ rồi, sau này công việc làm ăn của công ty dược Watson sẽ trở lại đúng quỹ đạo, hắn cũng có thể vô tư mà hưởng thụ. Khi nhận được điện thoại của Tùy Qua, nghe giọng hắn, hình như Tùy Qua vẫn chưa giết chết Lục Hổ, điều này khiến Sơn Hùng lập tức căng thẳng.
Nếu như Lục Hổ không chết, hơn nữa chuyện này lại bại lộ… sợ rằng không chỉ Tùy Qua gặp rắc rối, mà cả Sơn Hùng hắn cũng sẽ không thể yên ổn.
– Hùng ca, ai gọi điện cho anh vậy, giờ này mà còn quấy rầy anh, đáng ghét thật đấy…
Mỹ nhân bên cạnh nũng nịu nói, đưa tay vuốt ve Sơn Hùng.
– Cút!
Sơn Hùng tung chân đá người phụ nữ kia ra cửa, không chút thương tiếc. Sau khi đuổi ả ra ngoài, hắn vội nói: – Tùy huynh đệ, sao vậy? Chuyện không thành sao? Cậu không sao chứ?
– Chuyện không thành, nhưng tôi không sao.
Tùy Qua trầm giọng nói: – Nhưng, tôi muốn biết hành tung của Cản Lục Hổ!
– Tùy huynh đệ, cậu còn muốn tiếp tục ra tay ư?
Sơn Hùng có chút lo lắng nói.
– Dĩ nhiên rồi. Đánh rắn không chết sẽ bị rắn cắn lại!
Tùy Qua lạnh lùng nói.
– Tôi biết rồi, tôi sẽ lập tức đi điều tra!
Sơn Hùng không dám chậm trễ, lập tức phát động mạng lưới quan hệ của mình, truy tìm hành tung của Lục Hổ.
Tùy Qua ngồi trong một quán trà lộ thiên, vừa nhâm nhi trà vừa đợi tin tức của Sơn Hùng.
Khoảng 40 phút sau, Sơn Hùng cuối cùng cũng gọi điện thoại tới, sau đó hưng phấn nói với Tùy Qua rằng: – Huynh đệ, chúng ta còn có cơ hội!
Sơn Hùng dùng hai chữ "chúng ta", đương nhiên là muốn tự mình tham gia vào chuyện này.
Lúc này chính là lúc cùng chung hoạn nạn, sau khi cùng trải qua khó khăn, sự tin tưởng lẫn nhau sẽ tăng lên. Người ta thường nói, hoạn nạn thấy chân tình, hoạn nạn biết huynh đệ, quả đúng là như vậy.
– Nói đi.
Tùy Qua nói.
– Cản Lục Hổ vẫn còn đang ở thành phố Tây Giang.
Sơn Hùng nói: – Khoảng 4 giờ chiều nay, hắn sẽ bí mật hẹn hò với một nữ minh tinh nào đó. Nếu nắm bắt được thời cơ này, việc giết hắn có lẽ không thành vấn đề! Hắc! Tôi thật muốn đích thân đi trừ khử hắn!
– Nữ minh tinh đó là ai, chắc gặp nhau ở đâu?
Tùy Qua lại hỏi.
– Nữ nhân kia tên là Giang Điềm Điềm, thoạt nhìn còn rất thanh thuần cơ, hắc hắc.
Sơn Hùng cười, nói: – Hiện giờ ả ta đang ở thành phố Tây Giang chọn bối cảnh, quay một bộ phim cổ trang có tên là "Xuân Thu Đại Mộng". Nghe nói Lục Hổ chính là kim chủ của ả ta, cho nên hai người này vừa gặp mặt, chắc chắn sẽ làm chuyện gì đó, đến lúc đó thì… Hắc hắc. Nơi bọn họ gặp mặt tạm thời chưa thể xác định, nhưng chỉ cần canh chừng ả ta, tất nhiên sẽ biết Lục Hổ sẽ tới đâu. Hiện tại ả ta đang ở hồ Thu Nguyệt chụp ảnh, tôi đã sai người đi canh chừng rồi.
Tùy Qua ngẫm nghĩ một lát, nói: – Anh cho người theo dõi rút về đi, tôi tự mình đi.
Cơ hội lần trước đã bỏ lỡ, Tùy Qua không muốn lãng phí thêm bất kỳ cơ hội nào. Huống chi, sai sót thêm một lần nữa cũng chẳng có gì đáng sợ, nhưng nếu như khiến Lục Hổ cảnh giác rồi, thì mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nhiều.
Với tiền tài, quyền thế và quyền lực của Lục Hổ, một khi hắn cảnh giác, co đầu rút cổ ở một nơi nào đó, đề phòng nghiêm ngặt, không lộ diện, sẽ rất khó tìm ra hắn ta. Ngược lại, hắn nhất định sẽ lựa chọn trả thù Tùy Qua. Hoặc có thể vì quan hệ của Tùy Qua với Đường gia mà hắn sẽ không động đến Tùy Qua, nhưng bằng hữu và những người như Sơn Hùng khó tránh khỏi liên lụy.
Vì vậy, Tùy Qua mới quyết định tự mình theo dõi, chờ Lục Hổ xuất hiện, rồi một kích đoạt mạng.
Sau khi cúp điện thoại, Tùy Qua gọi một chiếc taxi, đi tới hồ Thu Nguyệt.
Hồ Thu Nguyệt là một thắng cảnh nổi tiếng của thành phố Tây Giang, toàn bộ khu thắng cảnh có tên là "Công viên sinh th��i Thu Nguyệt".
Thường ngày, Công viên sinh thái Thu Nguyệt mở cửa miễn phí cho du khách.
Nhưng hôm nay lại khác biệt.
Khi Tùy Qua vừa tới cửa công viên, liền bị nhân viên an ninh ngăn lại.
Không cho vào!
Tùy Qua buồn bực hỏi: – Đây chẳng phải công viên miễn phí sao, sao lại không cho vào?
Nội dung này được đội ngũ truyen.free chắt lọc và chuyển ngữ tỉ mỉ, độc quyền.