[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1520: Kỵ binh đột khởi. (1)
Địa Ngục Yêu Cơ, kẻ cầm đầu đội kỵ sĩ khủng bố, lại hướng Tùy Qua bái lạy, khiến hắn vừa có cảm giác được sủng ái, vừa không khỏi lo lắng. Địa Ngục Yêu Cơ lại tự nguyện trở thành nữ hầu cận của hắn, đây quả là chuyện tốt không tưởng.
Ngay cả Hải Sắt Vi cũng trợn mắt há hốc mồm, trong lòng trào dâng cảm xúc khó tả, khẽ hừ một tiếng:
- Hừ! Mỹ nữ có độc!
- Chúc mừng lão đệ!
Giọng Tang Thiên vang lên. Hắn cùng Trúc Vấn Quân vừa xử lý xong khe không gian, vừa đi tới đã thấy Địa Ngục Yêu Cơ đang bái lạy. Đến Tang Thiên cũng phải thầm hâm mộ vận đào hoa của tiểu tử Tùy Qua.
- Chúc mừng sư phụ, nhưng nếu để các vị sư nương hay biết thì sẽ có chút phiền phức đấy.
Trúc Vấn Quân thấp giọng nói.
- Ta có biết làm thế nào đâu.
Tùy Qua ra vẻ buồn rầu:
- Ta căn bản không hề nghĩ tới chuyện này, là nàng tự nguyện thôi.
- Dạ, thưa chủ nhân, là tôi tự nguyện.
Địa Ngục Yêu Cơ cung kính nói:
- Bởi vì chủ nhân đã ban cho tôi ân huệ, và còn ban cho tôi chiến lợi phẩm vô cùng quý giá. Cho nên theo tập tục của chúng tôi, từ nay về sau Dương Cơ nguyện làm cơ thiếp của chủ nhân.
- Tên của ngươi là Dương Cơ? Quả nhiên là gái tây.
Tùy Qua nói:
- Được rồi, ta đã hiểu ý ngươi. Nhưng ta đã ban cho ngươi ân huệ khi nào, và chiến lợi phẩm gì cơ chứ?
- Chủ nhân ban cho tôi quần áo, đó chính là ân huệ. Địa Ngục Yêu Cơ chúng tôi sinh ra từ Liệt Diễm Trì vốn không có quần áo, cũng không thể mặc quần áo, bởi vì Địa Ngục Chi Hỏa luôn vờn quanh thân thể. Chỉ có những cường giả tuyệt đối mới có thể ban tặng quần áo, và chủ nhân chính là một cường giả như vậy. Còn đầu của kẻ cầm đầu đội kỵ sĩ khủng bố chính là chiến lợi phẩm mà chủ nhân đã ban cho tôi.
- Đó là chính ngươi yêu cầu đấy thôi.
Tùy Qua chỉnh lại.
- Phải, bởi vì tôi muốn trở thành cơ thiếp của chủ nhân.
Địa Ngục Yêu Cơ giảo hoạt một chút khi nói, nhưng lại có phần khờ dại.
- Sư phụ, thoạt nhìn nàng không giống một nữ nhân xấu xa chút nào.
Trúc Vấn Quân thấp giọng nói:
- Ngài có thể suy nghĩ lại.
Trên thực tế Tùy Qua đang suy nghĩ, nhưng điều hắn bận tâm không phải là có nên thu nhận hay không, mà là làm sao để "qua ải" cho êm thấm. Khổng Bạch Huyên chắc chắn sẽ không thành vấn đề, bởi nàng hoàn toàn không cần tranh giành tình cảm. Nhưng Đường Vũ Khê, Trầm Quân Lăng thì thật không dễ nói chuyện như vậy. Tùy Qua suy nghĩ một lát, liền nhanh chóng hạ quyết tâm: hắn quyết định tạm thời không đụng tới Dương Cơ là được. Dù sao đây là nàng ta tự nguyện trở thành cơ thiếp, nếu các nàng muốn trách tội, cũng chẳng thể trách bản thân hắn có "mị lực quá lớn" được. Huống hồ một "gái tây" đã đưa tới cửa mà lại không nhận, để kẻ cầm thú khác làm hỏng, chẳng lẽ đó không phải là một tội lớn hay sao chứ?
- Tốt lắm, sau này ngươi tạm thời đi theo ta.
Tùy Qua nghiêm trang nói, không để lộ chút nào nội tâm mờ ám của mình. Vả lại, giữ Dương Cơ bên người, hắn có thể tìm hiểu sâu sắc hơn về tình hình thế giới địa ngục.
- Vấn Quân, đưa mọi người đến xem khe không gian đi.
Tùy Qua lấy lại tinh thần, nhìn Trúc Vấn Quân nói.
- Huynh đệ, cầu cậu giúp một việc.
Lúc này Tang Thiên chợt truyền thần niệm khẩn cầu, như thể có việc gì đó thật nghiêm trọng.
- Tang lão đại, chúng ta là huynh đệ, có chuyện còn phải dùng từ "cầu" nghiêm trọng đến mức đó sao?
Tùy Qua nói.
- Việc này…
Tang Thiên tựa hồ có chút khó mở lời:
- Là chuyện vừa rồi. Cậu cũng biết tôi suýt nữa bị Địa Ngục Yêu Cơ kia của cậu mê hoặc, hơn nữa hoàn toàn không thể tự chủ, định lực kém đến thảm hại, nếu không phải cậu ngăn cản thì tôi đã trúng chiêu rồi.
- Phải đó.
Tùy Qua nói:
- Tuy Dương Cơ có mị công siêu phàm, nhưng Tang lão đại đúng là có chút thất thố đấy. Với tu vi của anh thì lẽ ra không đến mức kém cỏi như vậy mới phải.
- Lão đệ, đừng nói nữa.
Tang Thiên nín lặng một thoáng, rồi mới nói:
- Vấn đề thực sự là đại ca cậu đây vẫn còn là xử nam!
Hì hì!
Tùy Qua nghe xong, không nhịn được phì cười. Thấy Trúc Vấn Quân khó hiểu nhìn mình, Tùy Qua liền truyền thần niệm nói tiếp:
- Khó trách, việc này cũng có thể lý giải được. Nhưng mà Tang lão đại, anh cũng thật là..., rõ ràng là một bậc anh hùng, vì sao lại làm hòa thượng, tội gì phải thế?
- Không phải vì lo công việc sao, làm gì có thời gian mà tán gái. Huống hồ với tính cách của tôi thì làm gì có cô gái nào thích.
Tang Thiên tự giễu nói.
- Chưa chắc.
Tùy Qua nói:
- Theo tôi biết, đã có người thích anh, hơn nữa còn là một siêu cấp mỹ nữ.
- Thật hay giả đây?
Tang Thiên tựa hồ không tin.
- À... thôi bỏ đi, chuyện này anh tự mình đi trải nghiệm thì hơn.
Tùy Qua ra vẻ thần bí:
- Nhưng tuy tôi có thể giữ bí mật, người của Vinh Diệu quân đoàn chưa chắc đã giúp anh giữ bí mật đâu. Thậm chí có lẽ bọn họ còn rất vui vẻ đi tuyên truyền giùm anh ấy chứ.
- Lão đệ, đây chính là chuyện tôi cần cậu giúp, nhờ cậu giúp tôi thu phục bọn họ.
- Không phải vì việc này mà anh muốn tôi giết người diệt khẩu chứ?
Tùy Qua cố ý giả vờ hồ đồ.
- Tiểu tử…cậu biết ý tôi không phải như vậy.
Tang Thiên buồn bực nói:
- Tóm lại, cậu nhất định phải giúp tôi thu phục bọn họ.
- Thử xem sao.
Trúc Vấn Quân đã đưa Tùy Qua và mọi người đến nơi cần đến, những người còn lại của Vinh Diệu quân đoàn thì đang ở bên ngoài đề phòng.
Hiện giờ toàn bộ ngục giam đã hóa thành cảnh hoang tàn, nhưng dấu vết khe không gian vẫn thật rõ ràng, cách bố trí vẫn còn hiện rõ. Hóa ra bên dưới ngục giam từng tồn tại một mật thất, với sàn mật thất được bày trận bằng những pháp bảo cổ xưa, bên trong khắc những phù văn tôn giáo phương Tây thần bí. Tùy Qua hoàn toàn không hiểu, nhưng Trúc Vấn Quân lại hiểu cách cấu tạo trận pháp. Có lẽ vì trình độ trận pháp của nàng đã đạt tới cảnh giới tông sư, nên nàng đã hoàn toàn thông suốt.
- Những mảnh đá này…
Hải Sắt Vi tựa hồ nhận ra được những phiến đá kia, nàng đưa tay vuốt ve, nói tiếp:
- Đúng vậy, đây là những thứ mà quân đồng minh từng đào được trong các trại tập trung ở Đức sau Thế chiến thứ hai. Nghe đồn những phiến đá này từng bị nguyền rủa, không ngờ lại được dời về nơi đây.
- Có gì mà không tưởng được.
Tùy Qua thản nhiên nói:
- Đến mức dùng đầu ngón chân cũng biết đây nhất định là do nhóm "tiên phong dân chủ" của các vị làm ra. Những phiến đá này không phải bị nguyền rủa, mà chỉ chuyên dùng để hấp thu oán niệm, tội ác, sự tàn bạo, sau đó dùng làm chìa khóa để khai thông thế giới địa ngục. Vấn Quân, ta nói có đúng không?
- Sư phụ nói rất đúng.
Trúc Vấn Quân gật đầu nói:
- Mở ra thông đạo trận pháp cần nguyên khí và lực lượng phản nghịch khổng lồ. Khe không gian thông tới địa ngục không dễ mở ra như vậy, cho nên cần hấp thu đầy đủ lực lượng phản đối, hơn nữa phải đợi thời điểm thích hợp mới có thể mở ra. Ví dụ như ở Thế chiến thứ hai, thời cơ vẫn chưa chín muồi, bởi vì bích chướng không gian còn dày, dù có mở ra khe không gian thì cũng không duy trì được bao lâu, không cho phép bao nhiêu sinh vật đi qua nơi này.
- Khó trách ở phòng thí nghiệm của Đức Quốc xã ngày trước đó chỉ thấy một ít sinh vật địa ngục cấp thấp.
Hải Sắt Vi như có suy nghĩ nói:
- Ta thật sự không nghĩ tới, những chính trị gia lại dơ bẩn đến thế, lại đem tội ác ra bảo tồn, thậm chí còn cố gắng lợi dụng chúng.
Mọi bản quyền dịch thuật của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.