Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 134: Tình thế thăng cấp. (1)

Thế nhưng, không biết những kẻ này lấy được tin tức từ đâu mà lại tìm đến Tùy Qua nhanh như vậy.

- Tùy tiên sinh, Tùy tiên sinh...

Lại một gã nữa lao về phía Tùy Qua, nhìn dáng vẻ cũng chẳng khác gì đám người phiền phức trước đó.

Tâm tình Tùy Qua vốn đã chẳng tốt lành gì, lại bị đám người này quấy rầy, lửa giận trong lòng nhất thời càng bùng lên dữ dội. Hắn đang định cho gã kia một cái tát thì chợt bên cạnh nhảy ra một đại hán khôi ngô, giáng một quyền vào mặt, khiến máu mũi, máu mồm của gã bắn ra tung tóe.

Gã bị đánh đương nhiên nổi trận lôi đình, đang định lý luận với kẻ ra tay thì vừa nhìn thấy hung tướng của đại hán kia, lập tức im thin thít.

Những kẻ còn lại thấy vậy cũng tạm thời không dám bén mảng đến gần Tùy Qua.

Đại hán này có dáng người tương tự như Sơn Hùng, nhưng da đen nhánh như hòn than, trên mặt có một vết sẹo, trông rất hung hãn.

- Tùy tiên sinh, thiếu gia chúng tôi chờ ở bên kia, mời ngài qua đó một chút.

Đại hán nói với Tùy Qua bằng giọng điệu không cho phép kháng cự.

Tùy Qua nhìn phương hướng đại hán chỉ, trong lòng thầm mắng:

- Khốn kiếp! Kẻ nào lại dám lái xe Lincoln vào trường học thế này!

Thế nhưng, đối phương có tiền thì sao chứ? Tùy Qua căn bản chẳng có hứng thú bàn chuyện linh dược. Huống hồ, nếu muốn bàn làm ăn, ít nhất cũng phải như Diên Vân, tự mình tới nói chuyện mới phải phép. Cứ sai một tên "ngựa chết" tu vi Tôi Thể kỳ đến đây thì làm sao mà mời được Tùy Qua chứ.

- Đợi ngày nào đó ta có thời gian rảnh rỗi sẽ đến gặp "thiếu gia" của ngươi.

Tùy Qua thu hồi ánh mắt, xem thường nói.

Đại hán hừ lạnh:

- Tùy tiên sinh, chẳng lẽ ngài thích uống rượu phạt?

- Đồ không biết điều!

Tùy Qua cười lạnh một tiếng rồi đi về phía phòng ngủ.

Tu vi của Tùy Qua hiện tại đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ, chỉ là một tên ngoại gia quyền thủ Tôi Thể kỳ thì làm gì có tư cách diễu võ dương oai trước mặt hắn. Thậm chí, Tùy Qua căn bản không thèm để mắt đến hắn.

Nào ngờ, tên đại hán này đúng là không có mắt, lại xem Tùy Qua là một thư sinh trói gà không chặt. Thấy Tùy Qua chuẩn bị rời đi, hắn liền vươn tay túm lấy bả vai hắn.

- Không biết sống chết!

Tùy Qua rốt cuộc nổi giận, thi triển Thiên Biến Tróc Trùng Thủ, thoắt cái đã tóm chặt cổ tay tên đại hán. Chân khí xuyên vào cơ thể khiến hắn không tài nào nhúc nhích được, sau đó Tùy Qua nhấc bổng hắn lên không trung rồi ném mạnh xuống.

Ầm!

Tên đại hán lại bị Tùy Qua hung hăng nhét vào thùng rác gần đó, đầu cắm xuống, chân chổng ngược lên trời, trông vô cùng thê thảm!

Hơn nữa, thùng rác cũng bị thân thể cao lớn của tên đại hán làm cho nứt toác.

Đại hán thống khổ kêu mấy tiếng, nhất thời không thể chui ra khỏi thùng rác.

Cách đó không xa, chiếc xe Lincoln khởi động, nghênh ngang rời đi, có lẽ ngay cả sống chết của bọn thủ hạ cũng không để ý.

- Nghe nói hôm qua cậu đánh người trong trường học?

Trong hoa viên biệt thự của Hứa Hành Sơn, Đường Vũ Khê nằm dài trên ghế, mỉm cười hỏi Tùy Qua.

- Làm sao em biết?

Tùy Qua vừa nói, vừa dùng chân khí dò xét tình hình thân thể của Đường Vũ Khê.

- Trên diễn đàn của trường đã ầm ĩ khắp nơi rồi.

Đường Vũ Khê nói:

- Cỏ dại ca, hiện tại sắp biến thành bạo lực ca rồi.

- Không có cách nào, ai bảo tôi là người nổi tiếng của Đông Đại.

Tùy Qua mặt dày nói.

Đường Vũ Khê khẽ mỉm cười, rồi nói:

- Tâm trạng cậu không tốt sao?

- Không phải, tâm trạng của tôi rất tốt.

Tùy Qua cười nói.

- Nếu như tâm trạng rất tốt, tại sao lại bạo lực như vậy?

Đường Vũ Khê nói:

- Trước kia cậu thích trêu chọc người khác, rất ít khi dùng loại bạo lực thuần túy này để giải quyết vấn đề.

- Chẳng qua tôi thấy dạo này thời gian eo hẹp quá, nên không muốn lãng phí vào đám người nhàm chán ấy.

Tùy Qua giải thích.

- Cậu không cần gạt em.

Đường Vũ Khê than nhẹ:

- Có phải là đám "tiểu quỷ" mà Diên Vân đại sư nói đến tìm cậu không?

- Đúng vậy.

Tùy Qua biết Đường Vũ Khê rất thông minh, không dễ lừa gạt cô:

- Nhưng, đúng như Diên Vân tiểu hòa thượng đã nói, những người này cũng chỉ là tiểu quỷ mà thôi, không đáng sợ.

- Tiểu quỷ khó dây dưa.

Đường Vũ Khê lo lắng nói:

- Cũng bởi vì em, mà bài thuốc của cậu mới bị những kẻ có ý đồ khác nhòm ngó.

- Để ý cũng vô dụng.

Tùy Qua hừ lạnh:

- Những kẻ này, thấy tiền là sáng mắt lên, muốn chen chân kiếm chác ngay. Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế? Huống hồ, Diêm vương tôi còn chẳng sợ, đương nhiên càng chẳng sợ đám tiểu quỷ này!

- Em biết cậu lợi hại rồi.

Đường Vũ Khê nói, thấy bàn tay Tùy Qua dời khỏi cổ tay cô, lại hỏi:

- Bệnh tình có phải lại chuyển biến xấu rồi không?

- Không có chuyện gì, không khác mấy ngày hôm qua.

Tùy Qua nhẹ nhàng nói:

- Lần tới tôi sẽ đưa cho em ít dã nhân sâm hầm cách thủy. Sắp đến lúc chuyển mùa rồi, càng cần phải bồi bổ kịp thời.

- Bồi bổ?

Đường Vũ Khê nói:

- Cậu thật sự muốn bồi bổ em thành một bà béo sao?

- Yên tâm đi, cơ thể em có bồi bổ đến mấy cũng sẽ không mập lên được đâu.

Tùy Qua trấn an Đường Vũ Khê, nhưng trong lòng lại có chút vướng mắc. Ngày nào cũng phải nói dối để che giấu bệnh tình của cô, hắn cảm thấy ngày càng khó chịu.

Bởi vì Đường Vũ Khê là người thông minh, mà nói dối với người thông minh thì lại càng khó.

Sau khi chẩn đoán bệnh cho Đường Vũ Khê, Tùy Qua liền rời khỏi biệt thự.

Trên đường trở về trường học, tâm trạng hắn trùng xuống.

Vừa đến gần cổng trường, hắn đã thấy mấy người trông có vẻ là giới trí thức cao cấp bước nhanh tới.

Tùy Qua chẳng cần đoán cũng biết những kẻ này tới làm gì.

Mặc dù hôm qua Tùy Qua đã có màn ra tay "dạy dỗ" trong trường học, nhưng rất nhiều người vẫn không từ bỏ ý định. Nói cho cùng, giá trị của Bồi Nguyên Đan quả thật quá lớn, tổn thất mấy tên "ngựa chết" thì đối với đám yêu ma quỷ quái này, căn bản chẳng đáng là gì.

Thế nhưng, mấy người giới trí thức này còn chưa kịp tiếp cận Tùy Qua, đã bị mấy chục tên côn đồ kéo vào trong ngõ, "dạy dỗ" một trận rồi.

Cách đó không xa, Dao Găm đưa tay ra hiệu cho Tùy Qua.

Rõ ràng, đám "ngựa chết" này đã được Dao Găm xử lý, tránh cho bọn chúng quấy rầy Tùy Qua.

Thế nhưng, cho dù là Dao Găm, cũng có những "yêu ma quỷ quái" mà hắn không thể ngăn cản.

Tùy Qua vừa chào hỏi Dao Găm, một chiếc Land Rover màu đen đã dừng phía trước Tùy Qua.

Trong mắt giới nhà giàu, chiếc xe này chẳng quá đắt đỏ, nhưng điều đáng nói là nó lại mang biển số của xe cảnh sát.

Mặc dù Cuồng Hùng bang hiện giờ đã gần như "tẩy trắng", nhưng đám người Dao Găm vẫn không dám gây rắc rối với cảnh sát.

Tùy Qua ngạc nhiên là, sau khi cửa xe mở ra, người bước xuống từ "chiếc xe cảnh sát" lại không phải cảnh sát.

Quả đúng là vậy. Hiện giờ, rất nhiều trường hợp người mặc cảnh phục chưa chắc đã là cảnh sát, lái xe cảnh sát cũng chưa hẳn là cảnh sát. Những kẻ có tiền có thế lực rất thích gắn biển số xe quân cảnh để phô trương quyền lực và đặc quyền của mình.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, một sản phẩm văn học được đầu tư kỹ lưỡng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free