[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1334: Cường thế.
Anh cũng biết có mỹ nữ sao?
Tùy Qua cười nói:
– Chẳng lẽ ngoài mỹ nữ ra, tôi không thể nhìn ngắm thứ gì khác sao?
Tùy Qua nhận ra, khi Đặng Hạc đang nói chuyện, ánh mắt Lý Quân lộ vẻ bất mãn, tựa như việc Đặng Hạc chế giễu các cô gái Bắc Cao Ly đã làm phật ý hắn.
– Cao Ly cũng có mỹ nữ, hơn nữa các cô gái nơi đây thiện lương chất phác, rất đáng yêu. Tùy tiên sinh, sau khi nhiệm vụ này hoàn thành, chúng ta có nên nhờ Lý trung tá giới thiệu vài mỹ nữ Cao Ly không nhỉ?
Nghe Đặng Hạc nói các cô gái Cao Ly chất phác, thiện lương, sự bất mãn trong mắt Lý Quân liền tan biến.
Tuy nhiên, Lý Quân vẫn lên tiếng, dường như hắn không mấy vui vẻ khi nhóm Tùy Qua bàn tán chuyện ngoài công việc:
– Đặng Hạc, chúng ta nên thưởng thức cảnh đẹp nơi xứ người thôi.
Tùy Qua nhìn Đặng Hạc nói:
– Anh ăn nói thô tục, nên bớt lời đi kẻo làm ảnh hưởng đến tâm trạng thưởng cảnh của chúng tôi.
– Đúng vậy, Đặng Hạc nên giữ im lặng thì hơn.
Lạc Thanh Liên cũng xen vào, khiến Tùy Qua bất ngờ.
– Lạc tổ trưởng, tôi có chỗ nào đắc tội với cô sao?
Đặng Hạc có vẻ không thể giữ im lặng.
– Đặng Hạc, tôi thừa biết cái thói xú nam nhân của anh, luôn vui vẻ ngắm mỹ nữ, những lời lẽ thô tục cứ buột ra khỏi miệng, cứ như thể đó là cái gọi là phong vị của đàn ông vậy. Thực ra phong vị đàn ông cái quái gì chứ, đàn ông chân chính không thể hiện qua lời lẽ!
Lạc Thanh Liên hừ lạnh nói:
– Tôi đồng �� với quan điểm của Tùy tiên sinh. Anh ở trong hoàn cảnh này còn mở miệng chọc ghẹo phụ nữ, thực sự làm ảnh hưởng đến bầu không khí chung.
Ánh mắt Lạc Thanh Liên vẫn nhìn ngắm đồng ruộng bên ngoài.
Mặc dù nơi đây không nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, ngoài đồng ruộng ra, ngay cả những căn nhà hai tầng mái bạc cũng không có, nhưng như vậy lại có một nét đẹp riêng. Ít nhất ở đây, bầu trời vẫn xanh thẳm, nước vẫn trong vắt. Trong mắt Lạc Thanh Liên, người Hoa Hạ được xem là no đủ, nhưng đồng thời cũng đánh mất những cảnh đẹp vốn có, ví dụ như vĩnh viễn mất đi bầu trời xanh, nước trong, cá lội tung tăng. Từ điểm này, quan niệm của Tùy Qua và Lạc Thanh Liên thực ra không khác biệt.
Con người muốn đạt được cái gì, đồng thời cũng sẽ mất đi cái gì.
Một giờ sau, Lý Quân dẫn bốn người Tùy Qua đi tới căn cứ quân sự trên bờ biển.
Chưa đến gần căn cứ quân sự này, Tùy Qua đã cảm nhận được luồng ma khí nồng nặc.
Không ổn rồi, ma khí không phải phát ra từ căn cứ quân sự, mà là bay tới từ một nơi xa hơn. Đó là một hòn đảo nhỏ ngoài biển, xem ra cũng chính là nơi nhóm Tùy Qua cần đến.
Nhưng lần này, nhóm Tùy Qua không thể trực tiếp đến đó, bởi vì nhiệm vụ của Lý Quân là dẫn họ vào căn cứ quân sự, sau đó bàn bạc phương án hành động.
Nhóm Tùy Qua cũng biết rằng, chuyện này không chỉ liên quan tới Bắc Cao Ly, mà còn dính dáng đến Nam Cao Ly và Uy Quỷ. Bởi vậy, trước khi hành động phải có một phương án chặt chẽ.
Quả nhiên, được Lý Quân dẫn theo, bốn người Tùy Qua đi vào phòng hội nghị của căn cứ quân sự.
Trong phòng hội nghị đã có mấy người đang chờ.
Cầm đầu là một thiếu tướng, tuổi tác chừng năm mươi.
Qua lời giới thiệu của Lý Quân, vị thiếu tướng này tên là Liễu Cơ Nghiệp, là Tư lệnh quân khu vùng đó. Ông ta sẽ phối hợp hành động với nhóm Tang Thiên. Tuy nhiên, về cách thức phối hợp, thực ra đã có sự sắp đặt rõ ràng từ trước. Hơn nữa Tùy Qua nhận thấy, thực chất Liễu Cơ Nghiệp không mấy tin tưởng Tang Thiên và Long Đằng. Đương nhiên cũng dễ hiểu, dù sao đối với ông ta mà nói, nhóm Tang Thiên và Tùy Qua rốt cuộc cũng không phải người của mình.
Không phải tộc ta, ắt có dị tâm.
Câu nói này không chỉ người Hoa Hạ hiểu, mà các quốc gia, dân tộc khác cũng đều hiểu.
Cho nên, Liễu Cơ Nghiệp chắc chắn mang theo tâm lý lợi dụng và đề phòng nhóm Tùy Qua, ngay cả Lý Quân cũng không ngoại lệ.
Mặt khác, vấn đề này người Bắc Cao Ly hiện tại không thể giải quyết được; nhưng một mặt họ cũng muốn chiếm lợi thế, không muốn để người Long Đằng chiếm trọn tất cả.
Cho nên sau khi nghe phương án của Liễu Cơ Nghiệp xong, Tang Thiên nói:
– Liễu tướng quân, hãy bỏ qua phương án của ngài đi, bởi vì chúng tôi không chấp nhận.
Sau đó, Tùy Qua nhận ra Tang Thiên quả là người có cá tính. Lúc này, Tang Thiên tỏa ra khí thế bá đạo, không hổ danh là lão đại Long Đằng.
– Tang Thiên tiên sinh, câu "khách tùy chủ tiện" này ngài đã từng nghe qua chưa?
Liễu Cơ Nghiệp nói tiếng Hán rất tốt.
– Liễu tướng quân, tôi không muốn tranh luận điển cố với ngài. Chỉ có một điều này: chúng tôi giải quyết vấn đề thay các người, thì các người phải phối hợp với chúng tôi, không có bất kỳ điều kiện nào.
Tang Thiên quả nhiên rất cường thế, không lùi dù nửa bước.
Đương nhiên, sự cường thế đó là điều hiển nhiên. Bởi lẽ, ngày nay Bắc Cao Ly cũng không cam tâm làm một quân cờ tầm thường, mà đã bắt đầu nuôi dã tâm. Vì vậy, khi Bắc Cao Ly gặp vấn đề, Long Đằng phải tỏ ra cường thế!
– Tang Thiên tiên sinh, với lời lẽ đó của ngài, sẽ rất khó để chúng ta bàn chuyện hợp tác.
Sắc mặt Liễu Cơ Nghiệp trở nên khó coi.
– Đã như vậy, cũng không cần phải bàn.
Tang Thiên nói:
– Dù sao chúng tôi đường xa vội vã, cũng đã mệt mỏi rồi. Trước tiên chúng tôi cần nghỉ ngơi hai ngày đã. Liễu tướng quân, nếu ngài có thể tự mình giải quyết vấn đề, chúng tôi cũng vui vẻ mà hưởng thanh nhàn.
Nói xong, Tang Thiên liền tỏ ra vẻ thờ ơ, đứng ngoài cuộc.
Suy nghĩ của Tang Thiên rất đơn giản: Nếu ngươi đã mời lão tử giải quyết vấn đề thì cũng tốt, nhưng phải nghe theo lão tử, chứ tại sao lão tử phải nghe theo ngươi?
Liễu Cơ Nghiệp không còn lựa chọn nào khác, đành phải bảo người dẫn nhóm Tùy Qua tới phòng nghỉ.
Nhóm Tùy Qua tiến vào nhà khách quân đội.
Đây là một nhà khách đúng nghĩa. Nếu nói đến nhà khách trong các cơ quan quân đội và chính quyền Hoa Hạ thì không hề thiếu, độ xa hoa thậm chí còn hơn cả khách sạn năm sao. So với đó, điều kiện nhà khách Bắc Cao Ly kém hơn nhiều. Chỗ ở của bốn người Tùy Qua chỉ có một chiếc ti vi đen trắng 14 inch, ngay cả bình nóng lạnh cũng không có, chỉ có phích nước nóng mà thôi. Hơn nữa, những phích nước này còn do người ta đặc biệt mang tới, xem ra là rất trọng thị nhóm Tùy Qua.
Nay Tùy Qua đã đến đây, Liễu Cơ Nghiệp lại hy vọng họ sẽ hành động theo suy nghĩ của mình, thậm chí còn dùng câu "khách tùy chủ tiện" để che đậy cho mục đích ấy. Trên thực tế, ông ta lo lắng những lợi ích trên hòn đảo nhỏ sẽ bị Long Đằng chiếm hết.
Đương nhiên, những chuyện liên quan tới lợi ích quốc gia cần phải tính toán chi li mới được. Nếu như ai cũng như quan chức Hoa Hạ, chỉ cần động bút là mang khoáng sản, tài nguyên của quốc gia đưa cho người khác kinh doanh, thì đây không phải là dũng cảm, mà là ngu ngốc. Cho nên, khi Liễu Cơ Nghiệp "tính toán chi li", Tùy Qua và Tang Thiên rất hiểu, cũng không vì thế mà làm khó ông ta. Nhưng điều đó không có nghĩa Tùy Qua sẽ nhượng bộ, bởi vì nếu họ nhượng bộ, cũng đồng nghĩa với việc lợi ích của Long Đằng sẽ mất đi.
Trên thực tế, bây giờ bàn chuyện lợi ích còn quá sớm, tình hình thực tế ở nơi đó ra sao thì Tùy Qua còn chưa biết.
– Tùy lão đệ, phía Bắc Cao Ly chắc chắn sẽ thỏa hiệp với chúng ta, không có gì phải nghi ngờ.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mong quý độc giả đón nhận.