[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1310: Gián điệp cấp cao. (2)
Tuy Tùy Qua cảm thấy không hẳn là như vậy, bởi cảnh giới tu hành đâu chỉ có Hóa Thần kỳ là cuối cùng? Phía trên còn có Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Đại Thừa kỳ, Độ Kiếp kỳ. Nếu Hóa Thần đã là điểm cuối, vậy những cảnh giới sau đó sẽ xuất hiện bằng cách nào, và ai đã tạo ra chúng?
Huống hồ, trên thế gian này chẳng phải vẫn có người đã trực tiếp phi thăng Tiên giới đó sao?
Nếu Hóa Thần là điểm cuối, điều này hiển nhiên không hợp lý.
– Thế nào, ngươi trả lời không được?
Cô Tình hừ lạnh:
– Vậy là ta đã đoán đúng, mà vẫn chưa quá đáng lắm sao? Tu vi của ta ở Tâm Ma thế giới cũng chỉ thuộc hàng trung thượng mà thôi, còn nhiều kẻ mạnh hơn ta. Cho nên, các ngươi chẳng qua chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Vả lại, ngươi muốn ngăn cản Tâm Ma thế giới xâm chiếm cũng là điều không thể. Bởi vì, nếu các ngươi chứng kiến một mảnh tiên sơn phúc địa bị đàn khỉ vượn chiếm, chắc chắn cũng sẽ không nhịn được mà muốn cướp đoạt, phải không nào?
– Cô Tình công chúa, ngươi cũng đừng cãi chày cãi cối nữa. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu: ngươi rốt cuộc có muốn hợp tác không, có muốn tự do không? Hay là ngươi cam tâm tiếp tục ở lại đây, chờ đợi một Tâm Ma càng cường hãn hơn xuất hiện, rồi biến thành nô bộc của nó?
Tùy Qua nhận ra mình không thể chiếm được chút lợi thế nào, bèn từ bỏ tranh cãi.
– Hợp tác, vì sao lại không hợp tác chứ?
Cô Tình cười nhạt:
– Ta chỉ nói cho ngươi biết tình thế ác liệt mà thôi, chứ chưa hề từ chối hợp tác với ngươi. Ta đâu phải kẻ ngốc, tại sao phải làm các ngươi khó chịu? Các ngươi khó chịu thì ta cũng chẳng được yên ổn, điểm này ta biết rõ.
Cô Tình đột ngột thay đổi thái độ khiến Tùy Qua dở khóc dở cười. Hắn thầm nhủ nữ ma đầu này thật khó lường. Nhưng nếu nàng đã đáp ứng hợp tác, Tùy Qua cũng yên tâm hơn phần nào.
– Ngươi đã hiểu đạo lý này, vậy ta sẽ không nói nhiều nữa.
Tùy Qua trầm giọng nói:
– Yêu cầu của ta, chắc ngươi đã rõ. Ta muốn nhiều Tâm Ma hữu hình hơn nữa. Ta muốn ngươi để ý động tĩnh của Tâm Ma thế giới, và báo cho chúng ta biết trước.
– Việc này cũng không có vấn đề gì.
Cô Tình thản nhiên trả lời:
– Nhưng ta đã nói với ngươi, ngươi chém giết mấy vạn hay mấy chục vạn Tâm Ma hữu hình cũng chẳng thấm vào đâu, căn bản không thể làm suy yếu toàn bộ thực lực của Tâm Ma thế giới. Bởi vì số đó chỉ là không đáng kể mà thôi. Vả lại, ngươi muốn ta nghe ngóng động tĩnh của Tâm Ma thế giới, thật ra cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, vì cuối cùng chúng vẫn sẽ đến, ngươi không cách nào ngăn cản được đâu. Đừng nói ngươi chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ, cho dù là Chân Tiên cũng không thể xoay chuyển cục diện này.
– Được rồi, ngươi cũng không cần đả kích lòng tin của ta nữa. Dù ngươi nói gì đi nữa, đối với ta cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Lúc này Tùy Qua đã lấy lại bình tĩnh, hắn biết muốn khống chế nữ ma đầu như Cô Tình không hề dễ dàng, nhưng may mắn nàng bị giam trong thủy cốc, có Như Mộng canh chừng, không thể gây sóng gió gì. Theo hắn thấy, Cô Tình như một gián điệp cao cấp, nếu dùng tốt, quả thực có thể mang lại lợi ích khổng lồ cho hắn.
– Đây là năm viên Tạo Hóa Đan, tuy không đảm bảo giúp ngươi đột phá cảnh giới hiện tại, nhưng ít ra có thể giúp ngươi tăng tiến không nhỏ.
Tùy Qua đột nhiên ném cho nàng năm viên Tạo Hóa Đan.
Tạo Hóa Đan!
Đây là đan dược rất khó được!
Tuy Cô Tình không biết thuật luyện đan, nhưng cũng biết Tạo Hóa Đan có giá trị như thế nào, vội vàng thu lấy, rồi nghi hoặc nhìn Tùy Qua:
– Ngươi sao lại có lòng tốt như vậy? Ngươi không sợ sau khi ta đột phá tu vi, nơi này sẽ không trấn áp nổi ta nữa sao?
– Hắn không sợ, bởi vì tu vi cảnh giới của hắn tăng nhanh hơn ngươi nhiều!
Như Mộng chợt nói một câu, ngữ khí vô cùng kiên quyết.
Lời này khiến Tùy Qua nghe thật thoải mái. Tuy Như Mộng ít nói, nhưng luôn khiến người ta vui vẻ, rất nở mày nở mặt.
– Đúng vậy, đúng là như thế.
Tùy Qua ngạo nghễ nói:
– Ta cho ngươi đan dược, là mong ngươi thực lòng làm việc cho ta, chứ không phải bằng mặt mà không bằng lòng. Hiện tại trận pháp đi đến Tâm Ma thế giới đang bất ổn, mong ngươi đưa ra chút ý kiến xây dựng. Ngoài ra, ta sẽ cử cao thủ trận pháp đến đây, nhanh chóng hoàn thiện và ổn định lại trận pháp. Còn Cô Tình công chúa, mong ngươi cung cấp càng nhiều Tâm Ma hữu hình. Tốt lắm, những chuyện khác tạm thời không cần nhắc tới nữa.
Cô Tình gật đầu, lặng lẽ rời đi, hiển nhiên là để luyện hóa đan dược.
– Ngươi thật sự tin tưởng nàng?
Như Mộng hỏi.
– Không tin.
Tùy Qua lắc đầu nói:
– Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho việc hợp tác. Nó giống như kinh doanh vậy, chỉ cần song phương đều có lợi, hơn nữa có thể đáp ứng được nhu cầu của nhau là được, còn việc có tin tưởng hay không thì không quan trọng.
– Thế thì tốt rồi, ta còn lo lắng ngươi bị nàng mê hoặc đâu.
Như Mộng nói.
– Mê hoặc?
Tùy Qua thoáng kinh ngạc:
– Vì sao ngươi lại cảm thấy ta sẽ bị ma vật mê hoặc chứ?
– Nghe nói đàn ông nhân loại, nhất là các đạo sĩ nam, luôn thích trông mặt mà bắt hình dong, thường dễ dàng bị những nữ nhân xinh đẹp mê hoặc, mà không màng dưới làn da kia là yêu hay là ma đâu.
Như Mộng nói một cách nghiêm túc.
Tùy Qua bật cười, biết nàng dù có hình dáng mỹ nhân, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một khí linh, đương nhiên không thể nào hiểu được cảm xúc của nhân loại.
Sau khi rời khỏi Như Mộng Thủy Cốc, Tùy Qua lại đưa Trúc Vấn Quân đến nơi này.
Nhiệm vụ của nàng chính là ổn định lại trận pháp đi qua dị vực không gian.
Huống hồ còn có Cô Tình công chúa cung cấp cho nàng một vài đề xuất, giúp nàng cải tiến trận pháp.
Tuy thành công củng cố lại trận pháp, nhưng Tùy Qua không hề vui vẻ, bởi vì sau khi Trúc Vấn Quân quay về Minh Kiếm sơn báo cho hắn biết, trận pháp ở Minh Châu hồ cũng gặp phải vấn đề tương tự như vậy. Nếu vậy thì lời của Cô Tình không sai chút nào: “bức tường cản trở” giữa hai thế giới đã ngày càng mỏng đi, hai thế giới ngày càng gần nhau, sớm muộn cũng sẽ có một ngày hoàn toàn thông suốt. Đến khi đó, dù là Chân Tiên cũng không ngăn cản được đại quân ma vật xâm nhập.
Thế cục trở nên ngày càng ác liệt, nhưng người tu hành lại chẳng hề quan tâm đến chuyện thiên địa sắp phải đối mặt với đại kiếp nạn.
Chẳng những không quan tâm, hơn nữa còn gây rối ngay trong thời điểm này.
Tùy Qua ở trong Minh Kiếm sơn yên lặng luyện đan chưa được mấy ngày, sứ giả của Không Động và Thục Sơn lại xuất hiện.
Lần này kẻ đến có vẻ là “người quen”, Đàm Hạo Huy và Mạc Vân Tiêu.
Nhưng lần này thái độ của hai người vô cùng bất thiện.
– Tùy Qua, còn không mau ra đây chịu tội!
Mạc Vân Tiêu đứng bên ngoài hộ sơn đại trận hét lớn, bộ dạng có chút diễu võ giương oai.
– Thần Thảo tông xưa nay khách nhân đến có rượu ngon, lang sói đến có đao thương.
Tiếng Tùy Qua từ trong tầng tầng sương mù truyền ra:
– Đàm Hạo Huy, Mạc Vân Tiêu, hai vị hãy quay về đi. Nếu không hiểu quy củ, vậy hãy học cho thấu đáo rồi hẵng quay lại.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, kính mời quý độc giả theo dõi thêm tại trang chủ.