[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1303: Bức lên Lương Sơn.
Quả nhiên Cát Hiểu Mẫn không trả lời, chỉ thản nhiên nói:
- Các anh đều là bạn của tôi, từng trợ giúp tôi trong thời điểm khó khăn, cho nên tôi cũng muốn giúp các anh một lần. Thú thật là hiện tại tôi đã là đệ tử của một môn phái tu tiên.
- Tu tiên môn phái?
Cao Phong nhanh chóng tỉnh ngủ:
- Cát Hiểu Mẫn, cô không phải đang nói võng du đấy chứ?
- Anh cảm thấy thế n��o?
Cát Hiểu Mẫn giơ một ngón tay, vừa dứt lời đã nghe “xoẹt” một tiếng, chiếc quần cộc của Cao Phong đang phơi trên ban công lập tức bị chém thành mảnh vụn, rồi bay lả tả trong gió đêm.
Cao Phong không tiếc gì chiếc quần của mình, hoảng sợ nói:
- Là thật sao? Thật sự có môn phái tu tiên tồn tại?
- Tôi một mình xuống núi, thời gian không nhiều lắm.
Cát Hiểu Mẫn nói:
- Cho nên các anh ghi nhớ kỹ từng lời tôi nói. Sáng ngày mốt, tại vùng núi Minh Kiếm ở Tây Giang, môn phái tu tiên của tôi sẽ tổ chức đợt tuyển đệ tử. Đến lúc đó các anh có thể đến thử xem, tôi sẽ tìm cách âm thầm giúp đỡ các anh, để các anh có thể trở thành đệ tử của môn phái.
- Thật sự?
Liễu Tiểu Đồng cuối cùng cũng cất tiếng hỏi.
- Có đi hay không thì các anh tự mình quyết định đi.
Cát Hiểu Mẫn cuối cùng cũng xoay người lại, liếc nhìn ba người họ, sau đó chuẩn bị rời đi, nhưng rồi không kìm được, nói thêm một câu:
- Tôi tin tưởng các anh sẽ làm chủ vận mệnh của chính mình! Tôi chờ các anh!
Sau khi nói xong, Cát Hiểu Mẫn nhảy vút xuống, như thể phi tiên, rồi biến mất dưới ánh trăng đêm, chỉ để lại ba chàng trai trẻ nhìn nhau trân trối, vẻ mặt kinh ngạc đến há hốc mồm.
Mãi một lúc sau, Liễu Tiểu Đồng mới hỏi:
- Tôi không phải đang nằm mơ chứ?
Mới vừa nói xong, đã bị Giang Đào tát một cái:
- Đau không?
- Vô nghĩa! Tôi đánh cậu một tát thử xem?
Liễu Tiểu Đồng không chút khách khí, cũng tát cho Giang Đào một cái.
Giang Đào không tức giận, vội vàng nói:
- Đau! Như vậy thì rõ rồi, đây không phải mơ! Trời ạ, tôi luôn thắc mắc vì sao suốt thời gian qua không thấy cô ấy đâu, cứ tưởng cô ấy nghỉ học, ai ngờ cô ấy lại trở thành đệ tử môn phái tu tiên! Thật sự quá phấn khích! Mà trông cô ấy còn xinh đẹp hơn xưa.
- Vô nghĩa! Người ta là đệ tử môn phái tu tiên, là nữ đạo sĩ, cũng chính là tiên nữ!
Cao Phong có chút kích động nói:
- Chơi nhiều trò chơi tu tiên như vậy, xem ra bấy lâu nay chơi game tu tiên cũng là để chuẩn bị cho con đường tu hành của tôi! Môn phái tu tiên, tôi đến đây! Hiểu Mẫn, anh đến đây!
- Cậu đã quyết định sẽ đi?
Liễu Tiểu Đ���ng hỏi.
- Đương nhiên rồi, chắc chắn!
Cao Phong nói:
- Tôi đã sớm chán ghét cuộc đời tẻ nhạt này. Nếu còn có một chân trời rộng lớn hơn, có những người con gái xinh đẹp hơn chờ tôi, thì cớ gì tôi không dấn thân vào một cuộc mạo hiểm chứ?
- Nói rất đúng!
Giang Đào nắm chặt tay Cao Phong:
- Xem ra cậu chắc chắn sẽ là đối thủ của tôi rồi!
- Cậu cũng muốn đi?
Liễu Tiểu Đồng lại hỏi.
- Tuyệt đối chắc chắn!
Giang Đào như uống thuốc kích thích:
- Tận dụng thời cơ, mất đi là hết! Liễu Tiểu Đồng, chẳng lẽ cậu không đi? Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thôi, hiện tại cậu có sự nghiệp, không đi cũng có thể hiểu được. Nhưng làm bạn bè, tôi khuyên cậu nên cùng đi thôi. Thứ nhất, có thể nương tựa lẫn nhau. Thứ hai, phú quý nhân gian chẳng có gì đáng lưu luyến cả, vẫn nên đi tu tiên cầu trường sinh thì hơn.
- Khỉ thật! Hai người nói nghe có vẻ vĩ đại thế, thực chất là muốn đi tán gái chứ gì!
Liễu Tiểu Đồng vốn thông minh lanh lợi, lập tức lấy lại tinh thần, đã đoán ra mục đích thật sự của hai người.
- Khụ… cậu quả nhiên là huynh đệ của tôi.
Giang Đào ho khan một tiếng, nói tiếp:
- Thật ra cậu cũng có thể hiểu theo cách đó. Chúng ta đi tu tiên, chính là để theo đuổi những người con gái cao sang hơn nữa. Tốt nhất là cưa đổ được tiên tử, vậy thì càng tuyệt vời hơn.
Nếu Giang Đào biết “tiên tử” ở giới tu chân thực sự ra sao, phỏng chừng chắc chắn sẽ phải tự tát vào miệng mình mất.
- Thế nào, Liễu Tiểu Đồng, cậu đi không?
Cao Phong hỏi.
- Chuyện này tôi định nói cho Tùy Qua.
Liễu Tiểu Đồng nói:
- Dù sao thì chúng ta cũng là huynh đệ mà.
- Nói cũng phải.
Giang Đào cùng Cao Phong không phản đối, nhưng Giang Đào bỗng nhiên nói một câu đầy ghen tị:
- Tùy Qua đôi khi cũng không đủ nghĩa khí lắm. Cậu ấy lại được chia cổ phần công ty, còn hai chúng tôi thì bị hắn gạt sang một bên.
- Phải đó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu thể trách hắn được.
Cao Phong thành khẩn nói:
- Hai chúng ta làm việc vốn không đáng tin cậy, ít nhất không kiên định bằng Liễu Tiểu Đồng. Tùy Qua biết rõ điểm này. Cậu ấy muốn gây dựng s��� nghiệp, đương nhiên không thể lúc nào cũng đặt tình nghĩa anh em lên hàng đầu, nếu không sẽ phá hỏng sự nghiệp của cậu ấy, mà điều đó thì chẳng tốt cho cả cậu ấy lẫn chúng ta.
- Hai người các cậu thật sự hiểu lầm Tùy Qua!
Liễu Tiểu Đồng cuối cùng cũng không kìm được, kể lại chuyện Tùy Qua đã giữ cổ phần cho hai người.
Cuối cùng Liễu Tiểu Đồng nói thêm một câu:
- Thực ra Tùy Qua làm vậy chính là để chừa cho hai cậu một đường lui, bởi vì cậu ấy biết lý tưởng của hai cậu không phải là gieo trồng thảo dược, nên cậu ấy giữ lại cổ phần công ty chỉ là để phòng thân cho hai người lúc vạn bất đắc dĩ. Nếu sau này các cậu gây dựng sự nghiệp thất bại, cần tiền hoặc muốn sống an nhàn, các cậu có thể lấy số cổ phần đó ra dùng. Với tốc độ phát triển của công ty hiện tại, chỉ cần công ty không sụp đổ, các cậu đã là tỷ phú rồi. Đúng rồi, còn nhớ hồi còn đi học, chúng ta từng cùng nhau ăn cơm, có từng nói về lý tưởng sống không?
- Khỉ thật! Tùy Qua nhớ rõ đến vậy sao! Cậu ấy thật sự luôn nghĩ cho chúng ta!
Giang Đào đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật tệ, luôn hiểu lầm Tùy Qua, cứ nghĩ Tùy Qua là một kẻ hẹp hòi.
Cao Phong cũng có cùng suy nghĩ, cảm thấy mình thật có lỗi với người bạn của mình.
Vì thế ba người sau một hồi suy nghĩ, rồi gọi điện hẹn Tùy Qua đi uống rượu.
Tùy Qua dường như đã biết trước ba huynh đệ sẽ liên lạc với mình, vừa gọi đã bắt máy ngay, thậm chí còn chủ động hẹn địa điểm, là quán thịt nướng ngoài trường.
Quán thịt nướng này là do mẹ của Lâm Tiểu Vũ mở, nhưng vì đã muộn nên Lâm Tiểu Vũ không có mặt, chỉ còn mỗi mẹ Lâm cùng hai nhân viên phục vụ đang bận rộn.
Tùy Qua đã đến trước và gọi sẵn đồ ăn cùng bia ướp lạnh.
Ba người bạn nhanh chóng có mặt, sau khi uống bia một lúc, Giang Đào kể lại cho Tùy Qua nghe chuyện Cát Hiểu Mẫn đến tối nay, đồng thời rủ Tùy Qua cùng đi bái sư.
- Ba người không lầm chứ?
Tùy Qua cố ý giả vờ kinh ngạc:
- Cao Phong, không phải cậu chơi game quá nhiều nên bị ảo giác rồi đấy chứ?
- Cho dù tôi bị ảo giác, nhưng chẳng lẽ cả ba chúng tôi đều bị ảo giác sao?
Cao Phong hừ một tiếng:
- Tùy Qua, thế giới này rộng lớn lắm, có đủ loại chuyện lạ. Rất nhiều chuyện không đơn giản như cậu vẫn nghĩ đâu.
Giang Đào cùng Cao Phong thay phiên nhau thuyết phục Tùy Qua.
Mãi một lúc sau Tùy Qua mới nói:
- Các cậu đã nói hay như vậy, tôi sẽ đi cùng các cậu xem sao, để tránh cho các cậu khỏi bị mắc lừa.
- Đây mới là huynh đệ tốt, Đúng là có nghĩa khí! Cạn ly!
Cao Phong giơ ly lên.
- Tốt! Cạn!
- Cạn!
Mọi bản dịch từ nguyên tác đều thuộc về truyen.free, đơn vị luôn nỗ lực đem đến trải nghiệm đọc tốt nhất.