[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1293: Cục diện phức tạp.
Màn diễn xuất của Tùy Qua rất đạt, khiến hai sứ giả không khỏi sửng sốt. Trong mắt họ, hắn phẫn nộ kích động như vậy, ra vẻ vẫn chưa hay tin Hồ Hầu Minh và Hoàng Linh Phong đã bị giết chết.
– Tùy Qua, ngươi đừng giả vờ!
Đàm Hạo Huy hừ lạnh:
– Ngươi giết Hồ Hầu Minh, còn dám chối bỏ?
– Hồ Hầu Minh đã chết ư? Thật sao? Vậy thì đáng đời lắm.
Tùy Qua cười lạnh nói:
– Chết thì chết thôi, món nợ này nếu các ngươi muốn đổ lên đầu ta, ta cũng đành chấp nhận. Dù sao ta cũng muốn giết chết hai tên khốn kiếp đó!
Nghĩ lại những việc Hồ Hầu Minh và Hoàng Linh Phong đã làm, quả thật có chút không quang minh. Dù rằng chuyện cường thủ hào đoạt các tông môn ẩn thế đã làm không ít, nhưng dù sao họ cũng là đệ tử chính phái, không phải ma môn. Chuyện này nếu công khai, quả thực khó lòng ăn nói. Vì vậy, Mạc Vân Tiêu khẽ ho một tiếng:
– Trong chuyện này e rằng còn có ẩn tình khác. Ta nghĩ có lẽ Hoàng Linh Phong thấy cô nương kia tư chất không tệ, nên muốn đưa về Thục Sơn Kiếm Tông thu làm đệ tử…
– Đúng vậy, nhất định là như thế.
Đàm Hạo Huy vô sỉ nói:
– Hồ Hầu Minh và Hoàng Linh Phong đều là nhân tài kiệt xuất của tông môn chúng ta, không biết có bao nhiêu nữ tu ái mộ họ đâu, làm sao có chuyện…
– Không cần giải thích, đừng nói những lời dễ nghe như vậy.
Tùy Qua hừ lạnh nói:
– Việc bọn chúng bắt đi nữ nhân của ta mới là sự thật. Hiện giờ, chúng chết thế nào ta không cần biết, ta chỉ muốn hỏi ngươi, Mạc Vân Tiêu, nữ nhân của ta bị người của Thục Sơn Kiếm Tông bắt đi, bây giờ hãy giao trả nàng lại cho ta. Còn về việc để nàng trở thành đệ tử Thục Sơn Kiếm Tông, chuyện tầm cỡ đó chúng ta không dám trèo cao!
– Chuyện này… Tùy Qua… Tùy lão sư à, Hoàng Linh Phong và Hồ Hầu Minh đều đã bị giết, hơn nữa còn là thi cốt vô tồn, ngươi cho rằng cô nương kia… liệu nàng còn sống được không?
– Khốn kiếp!
Nghe Mạc Vân Tiêu giải thích xong, Tùy Qua càng thêm phẫn nộ:
– Sao lại thế được? Thục Sơn Kiếm Tông không phải rất mạnh mẽ sao, vì sao lại bị người ta giết đến mức thi cốt vô tồn? Có thể thấy, thường ngày hai tên kia quen thói hoành hành ngang ngược, e rằng đã bị người ta oán thán đến tận trời rồi!
– Tùy lão sư, ngươi nói chuyện cẩn trọng một chút.
Mạc Vân Tiêu hừ một tiếng.
– Câu này ngươi nên nói với Hoàng Linh Phong mới đúng. Nếu hắn biết thế nào là tự trọng, e rằng cũng không rơi vào kết cục thi cốt vô tồn. Nhưng ta không quan tâm sống chết của hắn, ta chỉ cần nữ nhân của mình bình an trở về, nếu không…
– Nếu không như thế nào?
Trong mắt Mạc Vân Tiêu chợt lóe sát khí.
– Nếu không ta sẽ đến Thục Sơn Kiếm Tông đòi công đạo.
Tùy Qua hừ lạnh nói, sau đó nhìn Đàm Hạo Huy:
– Đương nhiên, còn cả Không Động Môn các ngươi!
– E rằng ngươi có gan đó, nhưng lại không có bản lĩnh như vậy.
Mạc Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng:
– Mặt khác, nếu ta phát hiện chuyện Hồ Hầu Minh và Hoàng Linh Phong có liên quan đến ngươi, Thục Sơn Kiếm Tông và Không Động Môn sẽ san bằng Minh Kiếm Sơn!
– Hừ, đó cũng là điều ta muốn nói. Hai vị cứ tự nhiên, tại hạ không tiễn!
Tùy Qua đầy căm phẫn nói.
Hai người Mạc Vân Tiêu và Đàm Hạo Huy hừ một tiếng, tức giận rời khỏi Minh Kiếm Sơn.
Rời khỏi Minh Kiếm Sơn, hai người vẫn chưa đi được bao xa. Mạc Vân Tiêu lơ lửng giữa không trung, nhìn Đàm Hạo Huy hỏi:
– Đàm Hạo Huy, ngươi thấy tiểu tử kia đang nói dối, hay cái chết của Hoàng Linh Phong và Hồ Hầu Minh thật sự không liên quan gì đến hắn?
– Thật khó mà nói.
Đàm Hạo Huy đáp:
– Vốn dĩ kẻ hiềm nghi lớn nhất chính là hắn, nhưng hắn chưa chắc đã là hung thủ. Huống hồ Thái Thượng Trưởng lão Hồ Đình Trung từng suy tính qua, Hồ Hầu Minh quả thật là bị “Tùy Qua” giết chết, nhưng “Tùy Qua” kia lại khác hẳn với tiểu tử này, e rằng đó chỉ là một kẻ mạo danh mà thôi.
– Đúng vậy, Tông chủ chúng ta cũng suy tính qua rồi. Hoàng Linh Phong bị một đám ma nhân giết chết, cho nên tông chủ tự mình đi Ai Lao Sơn, hơn nữa đã uy hiếp ma đạo và yêu đạo ở đó.
Mạc Vân Tiêu nói:
– Theo trực giác của ta, ta cảm thấy tiểu tử kia không phải hung thủ, bộ dạng đầy căm phẫn kia không phải giả vờ. Mặt khác, nữ nhân kia cũng không ở trong Minh Kiếm Sơn, không ở cạnh hắn. Ta không phát hiện được khí tức của nàng, điều đó cho thấy hắn cũng chưa tìm được nữ nhân kia.
– Lời Mạc đạo hữu nói không phải là không có lý, nhưng sự việc này bắt nguồn từ nữ nhân kia, không thể đảm bảo hắn không liên quan. Nếu chúng ta không tìm được hung phạm, thật khó lòng ăn nói với tông môn.
Đàm Hạo Huy than nhẹ:
– Nhất là Thái Thượng Trưởng lão Hồ Đình Trung, vị ấy có tu vi Hóa Thần trung kỳ. Tuy rằng chỉ cao hơn chúng ta một tầng, nhưng không biết lợi hại hơn gấp bao nhiêu lần, ta thật sự không thể chọc vào.
– Vậy cũng phải.
Mạc Vân Tiêu nói:
– Cho nên sự việc này phải tiếp tục điều tra. Nếu không tìm được hung phạm mà tìm người chịu tội thay, nhất định không thể lừa gạt được tông môn. Nhưng nếu quả thật không thể tìm được hung thủ, e rằng tông môn sẽ chọn đám người ở đây để khai đao, xem như giết gà dọa khỉ.
– Chính là như thế.
Đàm Hạo Huy hừ một tiếng:
– Cho nên đám người ở đây đều sẽ chết, chỉ còn là vấn đề thời gian. Cái gì mà Thần Thảo Tông, chỉ là trò cười. Kỳ thực, còn có một lý do nữa khiến ta không tin Tùy Qua giết được hai người kia. Xem hắn chỉ có tu vi Kết Đan hậu kỳ, cho dù có lợi hại hơn Kết Đan kỳ bình thường một chút, thì lại lợi hại được bao nhiêu? Cùng lắm chỉ đạt tiêu chuẩn Nguyên Anh kỳ, làm sao có khả năng giết hai người kia? Ngay cả khi hai chúng ta liên thủ cũng không dám khẳng định đàn áp được họ!
– Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa. Chúng ta đến Ai Lao Sơn thêm một chuyến điều tra xem sao. Nếu có thể tìm được hung phạm thì tốt rồi, sự việc này sẽ có thể giải quyết.
Mạc Vân Tiêu bay về phía Ai Lao Sơn.
Sau khi hai người rời khỏi, Tùy Qua vẫn chưa thể nhàn rỗi, vì rất nhanh sau đó, hắn lại tiếp đón một vị khách đến bái phỏng.
– Tùy tiên sinh, đã lâu không gặp.
Người đến là Tông Duệ. Hắn cung kính chắp tay hành lễ, nhưng chỉ nhìn ánh mắt liên tục xoay chuyển là biết ý đồ của hắn thật không đơn giản.
– Tông tiên sinh, đã lâu không gặp.
Tùy Qua thản nhiên nói:
– Không biết Tông tiên sinh tìm ta có việc gì?
– Tại hạ đặc biệt đến bái phỏng Tùy tiên sinh, hơn nữa muốn cùng tiên sinh bàn chút chuyện làm ăn.
– Ta đang nghe đây, mời Tông tiên sinh cứ nói.
Tùy Qua bình tĩnh nói, không hề lộ ra chút phản ứng nào.
– Trước đó Tùy tiên sinh từng đến Huyền Mệnh Khách Sạn mua một tấm bản đồ Thục Sơn Kiếm Tông, sau đó Ai Lao Sơn đã xảy ra chuyện rất lớn…
Nói tới đây, Tông Duệ dừng lại một lát. Hắn mong đợi Tùy Qua sẽ có chút phản ứng, hoặc sốt ruột, hoặc truy hỏi. Đáng tiếc Tùy Qua chẳng hề biểu lộ điều gì, chỉ điềm nhiên uống trà. Tông Duệ không ngờ lòng dạ Tùy Qua ngày càng thâm sâu, chỉ thầm than rằng hắn thật lợi hại, rồi nói tiếp:
– Sau đó, Hoàng Linh Phong của Thục Sơn Kiếm Tông và Hồ Hầu Minh của Không Động Môn đều bị người giết chết!
Bạn đang đọc bản biên tập độc quyền từ truyen.free.