[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 121: Ngự y. (2)
– Cao chuyên gia, mặc dù ngài là chuyên gia, nhưng cũng không thể ngậm máu phun người như vậy? Tôi đánh gãy tay bác sĩ Lương lúc nào?
Tùy Qua bình tĩnh lên tiếng, ngón tay châm vào một huyệt vị ở eo tên bác sĩ, khiến hắn tỉnh lại.
Vì dược tính của bồi nguyên cao đã tan, tên bác sĩ không còn cảm thấy đau đớn.
Thế nhưng, vừa thấy Cao ngự y dẫn cảnh vệ đến, tên bác sĩ liền như được tiếp thêm sức, lập tức chỉ vào Tùy Qua mà mắng xối xả:
– Tên đáng chết này, ngươi có bản lĩnh đánh chết ta sao? Nếu đánh chết ta, ngươi sẽ bị đưa đến tòa án quân sự, bắn chết tiểu tử ngươi! Đồng chí cảnh vệ, đồng chí tới đúng lúc lắm, mau bắt phần tử bạo lực này lại!
– Đợi một chút… nhưng mà, hai cánh tay của ngài rõ ràng không có vấn đề gì?
Viên cảnh vệ nhìn kỹ hai cánh tay của tên bác sĩ, phát hiện hắn hoàn toàn không hề bị gãy. Nếu không có chuyện gì, cảnh vệ cũng đâu phải kẻ ngu đần, đương nhiên sẽ không tùy tiện làm chuyện đắc tội với người khác. Bởi vậy, anh ta quay sang nói với Cao Bá Minh:
– Cao chuyên gia, ngài là quý nhân bận rộn. Nhưng, đám cảnh vệ chúng tôi cũng đâu phải kẻ rảnh rỗi mà đi làm chuyện bao đồng. Nếu không ai bị thương, vậy tôi xin phép đi đây.
Cao Bá Minh cả giận nói:
– Đồng chí cảnh vệ. Vừa rồi hắn quả thật đánh người! Hơn nữa đúng là đã đánh gãy tay bác sĩ Lương!
Viên cảnh vệ trẻ tuổi cảm thấy hơi bực mình. Mấy vị “thần tiên” các ngài muốn đánh nhau thì tự giải quyết, không thể bắt người phàm chúng tôi chịu trận. Bởi vậy, anh ta đành kiên nhẫn nói:
– Cao chuyên gia, mặc dù tôi không phải bác sĩ, nhưng cũng biết, nếu cánh tay một người bị đánh gãy, không thể nào lành nhanh đến thế, ngài có phải nhìn lầm hay không?
– Làm sao tôi có thể nhìn lầm!
Cao Bá Minh lớn tiếng nói:
– Chẳng lẽ đồng chí dám hoài nghi trình độ của tôi sao? Đừng nói nhiều nữa, mau bắt người đi?
– Cao chuyên gia… tôi đưa ngài về Bắc Kinh!
Đường Hạo Thiên, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng. Giọng nói hắn không lớn, nhưng lại đầy uy lực. Khi hắn dứt lời, cả căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng, tựa hồ những người còn lại cũng không dám thở mạnh.
Vẻ mặt Cao Bá Minh lúc xanh lúc đỏ. Năm nay vừa tròn năm mươi, trong giới y học, ông ta cũng chưa phải là già, nhưng lại đạt được những thành tựu kinh người. Cái danh hiệu “ngự y” Trung Nam Hải quả thật khiến rất nhiều đồng nghiệp vô cùng ghen tỵ. Sau khi trở thành ngự y, Cao Bá Minh trở nên rất kiêu ngạo, quen với cuộc sống được người khác tâng bốc, nịnh hót.
Ai ngờ, gã lại vấp phải kẻ không có gì để mất. Cao Bá Minh nằm mơ cũng không nghĩ tới, hôm nay lại bị một tên bác sĩ vô danh làm cho mất hết thể diện, càng làm hắn bất ngờ hơn chính là, Đường Hạo Thiên lại mở lời tiễn khách, hành động này chẳng khác nào coi thường y thuật của hắn.
Cao Bá Minh vừa tức vừa tủi, nhưng hắn đương nhiên không dám trút giận lên đầu Đường Hạo Thiên. Phải biết rằng, Đường Hạo Thiên là tướng quân, sớm muộn có một ngày sẽ trở thành trung tướng thậm chí thượng tướng, không phải một ngự y như hắn có thể dây vào.
Cho nên, Cao Bá Minh chỉ đành trút oán hận lên đầu tên bác sĩ tay ngang Tùy Qua.
Huống chi, Cao Bá Minh biết rõ, lần này mình trở về Bắc Kinh, cho dù không nói tiếng nào, lão thủ trưởng của Đường gia cũng sẽ truy hỏi. Dù sao, Cao Bá Minh tới Đông Giang thị cũng là chủ ý của Đường Thế Uyên.
Cao Bá Minh biết rõ tính tình của Đường Thế Uyên, lão thủ trưởng này mặc dù lớn tuổi, nhưng đã đưa ra quyết định, bất luận lớn nhỏ, cũng rất ít dao động, thay đổi. Ngay cả con trai mình, cũng không có ngoại lệ!
Cho nên, Cao Bá Minh mỉm cười đầy ẩn ý với Tùy Qua, sau đó bước ra khỏi phòng.
Mặc dù Đường Hạo Thiên nói muốn “đưa” Cao Bá Minh về, nhưng đương nhiên chỉ là lời khách sáo, dĩ nhiên hắn sẽ không tự mình đi tiễn Cao Bá Minh, huống chi lúc này ấn tượng của hắn đối với Cao Bá Minh cũng không tốt. Cho nên, Đường Hạo Thiên chỉ kêu mấy người nhà họ Đường tiễn Cao Bá Minh một đoạn đường.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Đường Hạo Thiên, Hứa Nhan Hâm và Đường Vân.
Theo Tùy Qua thấy, những người này đều là “người nhà”.
Đường Hạo Thiên và phu nhân ngồi xuống ghế sofa, ý bảo Tùy Qua cũng ngồi, rồi bình tĩnh nói:
– Tiểu Tùy, như cậu mong muốn, chúng tôi cũng tôn trọng lựa chọn của Vũ Khê. Nhưng, tôi muốn biết, cậu thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho nó hay không? Cao Bá Minh từng nói rằng, thời điểm phẫu thuật tốt nhất chính là mấy ngày này, sau này tình trạng sức khỏe của nó có thể sẽ càng ngày càng kém.
– Tôi đã nói rồi, chỉ có năm phần chắc chắn.
Tùy Qua nói:
– Tôi biết một loại thuốc có thể chữa khỏi bệnh của Vũ Khê, nhưng bây giờ còn thiếu một vị dược thảo quan trọng, loại dược thảo này rất khó tìm.
– Cậu cần dược thảo gì, cứ nói, tôi có thể tìm được.
Đường Hạo Thiên nói.
Tùy Qua không trả lời thẳng vấn đề này, mà hỏi ngược lại ông ta:
– Đường thúc thúc, ngài cảm thấy loại cao dán tôi vừa dùng có thần hiệu không?
– Thần hiệu.
Đường Hạo Thiên gật đầu nói, chứng kiến tận mắt, đương nhiên không có gì hoài nghi.
– Xin hỏi Đường gia có thể tìm được loại thuốc dán như vậy hay không?
Tùy Qua lại hỏi.
– Tôi hiểu.
Đường Hạo Thiên nói:
– Tôi cũng không nghi ngờ y thuật của cậu, chỉ hi vọng Vũ Khê có thể mau bình phục. Dù sao, tôi lo lắng thời gian của con bé không còn bao lâu, không biết có thể đợi được thuốc của cậu không.
– Ngài yên tâm.
Tùy Qua nói:
– Tôi sẽ cố gắng hết sức, kéo dài thời gian cho cô bé.
– Chúng tôi cũng có chút chuẩn bị.
Lúc này Hứa Nhan Hâm mới lên tiếng, ý bảo Đường Vân mang một chiếc cặp số đến.
– Đưa tiền cho mình? Hay là vàng bạc, châu báu?
Tùy Qua nghĩ thầm, chẳng lẽ Đường gia tính toán trả tiền cho mình trước. Nhận tiền, cũng có nghĩa Đường gia không còn mắc nợ ân tình của Tùy Qua. Nếu như vậy, sau này bọn họ mang Đường Vũ Khê rời đi, Tùy Qua cũng không thể làm gì…
Thế nhưng, Tùy Qua đã nghĩ quá nhiều.
Đường Vân mở cặp số, bên trong có một hộp thủy tinh trong suốt, bên trong hộp là hai cây dã sơn sâm.
Dã sơn sâm trăm năm!
Rất quý, rất đáng tiền.
Nhưng Tùy Qua chỉ nhìn thoáng qua, chẳng còn hứng thú, trên mặt thậm chí không có vẻ kinh ngạc.
Hứa Nhan Hâm là một người thông minh, thấy Tùy Qua với vẻ mặt ấy, kinh ngạc nói:
– Tiểu Tùy, tôi nghe nói sâm núi trăm năm có thể kéo dài tính mạng, chẳng lẽ là giả hay sao?
– Không giả.
Tùy Qua nói:
– Hai gốc cây này đúng là dã sơn sâm trăm năm, có thể kéo dài tính mạng. Bây giờ thứ tốt như vậy giờ đây không còn nhiều, cho nên, cô chú nên giữ lại dùng.
– Đồ quý giá đến mấy, cũng không quan trọng bằng tính mạng con gái tôi.
Hứa Nhan Hâm khẽ bất mãn nói.
– Dì à, dì hiểu lầm rồi.
Tùy Qua mỉm cười nói:
– Tôi bảo cô chú giữ lại, là vì tôi đã có chuẩn bị thứ tốt hơn cho Vũ Khê. Nếu cô chú chưa yên tâm, vậy tôi sẽ cho mọi người xem.
Cho nên, Tùy Qua đứng dậy lấy ba lô của mình.
Đoạn văn này là thành quả lao động của đội ngũ biên tập tại truyen.free, xin vui lòng trân trọng.