Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1168: Đánh lén ban đêm.

Rốt cuộc Tùy Qua lại quay về thành phố Đông Giang.

Từ tin tức An Vũ Đồng nhận được, Lam Lan đã đi tới kinh thành.

Nghe thấy tin tức này, Tùy Qua hơi hụt hẫng.

Thế nhưng, điều khiến Tùy Qua bất ngờ vui mừng là Lam Lan và An Vũ Đồng đã đột phá tới Tiên Thiên kỳ. Điều này cho thấy thiên phú tu hành của hai nàng quả thực không tồi, đương nhiên cũng không thể bỏ qua sự chỉ dẫn và đan dược mà Tùy Qua đã ban tặng.

An Vũ Đồng pha cho Tùy Qua một ly trà xanh, sau đó nghiêng mình nằm lên sô pha, dựa vào lồng ngực của Tùy Qua, nhẹ giọng hỏi:

– Sao hả, có phải anh lại nhớ biểu tỷ rồi không?

– Hừm... Em nói gì vậy?

Tùy Qua cười nhạt một tiếng.

– Đừng cho rằng em không biết.

An Vũ Đồng hừ một tiếng, nói:

– Tâm tư của anh, em còn lạ gì. Anh đâu phải là người chỉ biết có một mình em... mà... Anh không cần giả vờ trước mặt em đâu, em không ngại đâu.

– Không ngại?

Tùy Qua cười ha ha, dùng tay vuốt ve mái tóc dài mềm mại của An Vũ Đồng, nói:

– Thế sao anh lại nghe thấy mùi ghen tuông vậy?

– Hừ! Ghen là bản năng của nữ nhân, bất kỳ nữ nhân nào cũng không ngoại lệ, trừ phi là thánh nữ!

An Vũ Đồng hừ một tiếng, nhưng cũng không thật tức giận, nói tiếp:

– Em thấy biểu tỷ cũng có ý với anh. Nếu anh thật sự muốn nàng, anh cứ mạnh dạn hành động đi, cho dù bá vương ngạnh thượng cung cũng không có gì, dù sao biểu tỷ cũng chắc chắn không cản nổi anh đâu.

– Cái gì bá vương ngạnh thượng cung, Tùy Qua anh còn dùng thủ đoạn bỉ ổi đó sao?

Tùy Qua thò tay vuốt lên bờ mông An Vũ Đồng, khiến An Vũ Đồng khẽ thốt lên một tiếng, tiếng thốt đó ẩn chứa dục vọng. Tùy Qua cấm dục trong giới tu hành đã lâu, bây giờ trải qua kích thích như vậy, lật người áp An Vũ Đồng dưới thân và không quên dùng đầu ngón tay phá tan lớp ngăn cách. Tuy hiện tại là ban ngày, nhưng hai người dục hỏa thiêu thân, còn quản cái gì trời sáng trời tối, nhanh chóng vùi vào nhau với những nụ hôn cháy bỏng, hai người lại hòa quyện vào nhau.

Thật lâu, thật lâu.

Chẳng biết cuộc tình nồng ấy kéo dài đến bao giờ...

Cuối cùng, trên giường đã yên ắng, nhưng hai người vẫn quấn lấy nhau như bạch tuộc.

Thân thể bóng loáng của An Vũ Đồng lúc này phủ kín mồ hôi, nàng có chút u oán nhìn Tùy Qua nói:

– Em hiểu rõ vì sao anh cổ vũ em tu hành rồi, anh lo lắng em không chiều chuộng anh được, sau khi tăng tu vi lên mới có thể thỏa mãn anh, đúng không?

– An An, lời này của em quá không có lương tâm, cái gì thỏa mãn anh, chẳng lẽ em không thỏa mãn?

Tùy Qua cố ý ra vẻ giận dỗi nói,

– Vừa rồi không biết ai áp lên người của anh, lại bảo anh cố gắng thêm, còn nói là muốn ép khô anh...

– Anh đáng ghét... A......

An Vũ Đồng còn chưa nói xong, lại bị Tùy Qua bịt kín miệng, sau đó bắt đầu trở nên không yên phận.

Sau một lát hai người lại lâm vào ý loạn tình mê. Khi Tùy Qua định tiếp tục tiến thêm một bước nữa, lại bị An Vũ Đồng ngăn cản:

– Anh chết tiệt, anh thật sự muốn giết em sao... A...... Thôi được rồi, là em sai, anh cứ đi gây họa cho người khác đi...

Thấy An Vũ Đồng liên tục xin tha, Tùy Qua cũng không thể tiếp tục "tiến quân", dù cảm giác tinh lực vẫn chưa được giải tỏa hết. Khi thấy Tùy Qua không làm tới bến, An Vũ Đồng như được đại xá, nói:

– Ai dà, anh đúng là đồ chẳng phải người mà!

– Ơ... Thế này là em đang khen hay chê anh đây?

– Anh cảm thấy thế nào?

– Anh xem như đang ca ngợi.

Tùy Qua vung tay lên, cách không kéo màn lên, kinh ngạc nói:

– Ồ, vì sao đã có trăng rồi?

– Anh còn không biết xấu hổ hỏi em sao?

An Vũ Đồng lườm Tùy Qua, nói:

– Anh giày vò em suốt cả ban ngày, anh có biết không?

– Nha đầu ngốc, chuyện này vĩnh viễn không thấy đủ.

Tùy Qua cười nói:

– Như lời em nói, chỉ mình anh cố gắng thì không được. Hay là chúng ta thêm một lần nữa nhé, anh cam đoan là anh 'cho' chứ không 'cố gắng' nữa nha.

– Được rồi, mặc cho anh nói ngọt đến mấy, tối nay bổn cô nương không bị anh lừa gạt đâu.

An Vũ Đồng dường như không bị "mắc lừa" dễ dàng.

Đáng tiếc là, hồ ly giảo hoạt không thoát khỏi tay thợ săn cao minh. An Vũ Đồng vừa dứt lời thì phát hiện hạ thân bị công kích, sau đó nàng thân bất do kỷ mà rên lên. Hiển nhiên nàng đã bị Tùy Qua "đánh lén" thành công.

– Anh thật vô sỉ, dám bá vương ngạnh thượng cung với em.

An Vũ Đồng kiều mị nhìn Tùy Qua.

– Đây không phải bá vương ngạnh thượng cung, đây phải là bá vương hồi mã thương nha.

– Đáng ghét!

An Vũ Đồng nói đáng ghét, nhưng cơ thể nàng thì chẳng hề chán ghét Tùy Qua chút nào.

– Được rồi.

Tùy Qua lúc này nghiêm túc, nói:

– Vừa nãy anh đã nói rồi đấy thôi, lần này anh sẽ 'cho', chứ không 'cố gắng'. Thực ra đây cũng l�� một cách tu hành, chỉ là tu vi em chưa đủ, chưa thể cảm nhận được cái hay của nó. Tối nay anh sẽ làm thật tốt, để em nếm thử thế nào là đan thủy đan pháp chính tông.

– Đi, dù sao cũng không thoát được tên tặc giường như anh rồi, anh muốn làm gì thì làm đi.

An Vũ Đồng nói.

– Em chỉ cần ổn định tâm thần là được.

Tùy Qua nhìn An Vũ Đồng nói, sau đó triển khai Thiên Tinh Tâm Công. Trước kia Tùy Qua muốn cùng tu hành Thiên Tinh Tâm Công với An Vũ Đồng, nhưng lúc đó tu vi của An Vũ Đồng còn chưa đạt tới Tiên Thiên kỳ, nhất là vẫn chưa đạt đến cảnh giới Tỏa Hồn. Bởi vậy căn bản không thể lĩnh hội được ảo diệu của Thiên Tinh Tâm Công. Mà giờ đây, tu vi An Vũ Đồng đã đạt tới Tiên Thiên trung kỳ. Tùy Qua và nàng cùng tu hành Thiên Tinh Tâm Công, ngoài việc thỏa mãn Tùy Qua, còn có thể giúp An Vũ Đồng mau chóng đột phá đến cảnh giới Tỏa Hồn.

Dù sao cảnh giới Tỏa Hồn cũng không phải là chỉ dựa vào đan dược là có thể đột phá, dù sao đây là sự tu hành về mặt tinh thần. Mà công pháp tu luyện tinh thần, Thiên Tinh Tâm Công không thể nghi ngờ chính là công pháp tinh diệu nhất mà Tùy Qua từng gặp.

An Vũ Đồng tự nhủ rằng mình chẳng thể làm gì được nữa, cho nên đành mặc Tùy Qua sắp đặt. Nàng vốn tưởng rằng cơ thể vừa bị cơn bão táp "tàn phá", nhưng không ngờ Tùy Qua lại kín đáo và trịnh trọng đến thế, thậm chí còn xen lẫn sự nghiêm túc.

– Chẳng lẽ mình thật sự hiểu lầm sắc lang này?

An Vũ Đồng nghĩ trong bụng.

– Đúng vậy, em đã hiểu lầm anh!

Giọng Tùy Qua vang lên bên tai An Vũ Đồng, thủ thỉ rất đỗi dịu dàng.

– Nhưng mà, anh đúng là sắc lang!

– Anh... Anh biết suy nghĩ của em!

An Vũ Đồng hoảng sợ nói.

– Có một câu ngạn ngữ nói thế này: Chiếm được thể xác sẽ chiếm được tâm hồn của nữ nhân.

Tùy Qua nghiêm trang nói.

– Đáng ghét!

An Vũ Đồng lườm Tùy Qua, sau đó còn nói:

– Anh biết em hiện đang nghĩ gì sao?

– Em nghĩ anh sẽ làm gì tiếp theo!

Tùy Qua quả nhiên lại đoán ra suy nghĩ của An Vũ Đồng.

– Cái này... Làm sao có thể?

An Vũ Đồng rất là khó hiểu.

– Không có gì là không thể.

Tùy Qua nói:

– Chúng ta không chỉ có thân thể tương thông, tâm hồn cũng tương thông với nhau, nhưng em vẫn chưa cảm nhận được điều đó.

– Anh nói hai người chúng ta tâm hồn tương thông? Thế thì em phải cảm nhận được anh mới phải chứ?

An Vũ Đồng nói.

Phiên bản này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free