[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1146: Đế Phàm. (1)
Thiên biến tróc trùng thủ!
Tuỳ Qua vươn cánh tay còn lại, tóm lấy nắm đấm của Đế Phàm như được thần trợ.
Ầm ầm!
Hai luồng lực lượng đối chọi giữa lòng bàn tay, phát ra tiếng nổ mạnh chói tai, khiến cả Trấn Ma Điện dường như cũng rung chuyển theo.
Đồng thời, nền gạch đá cực kỳ cứng rắn dưới chân Tuỳ Qua cũng vỡ vụn!
– Hay lắm! Quả nhiên có chút bản lĩnh, có thể đỡ được một quyền của ta!
Đế Phàm quát lên một tiếng, hư ảnh Nguyên Anh trên đỉnh đầu hắn hiện rõ mồn một, hóa ra là một Nguyên Anh màu tím, hình thái lại vô cùng rõ ràng, giống hệt một đứa trẻ sơ sinh bụ bẫm.
Tử Anh Cảnh!
Đây chính là cảnh giới Hậu Kỳ Nguyên Anh, đại diện cho thực lực đỉnh phong của Nguyên Anh Kỳ.
Chẳng trách Đế Phàm này dám một mình trấn thủ nơi đây, bởi vì thực lực của hắn quả thực rất mạnh.
Một tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ hoàn toàn có thể nhẹ nhàng áp chế mười tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ, thậm chí còn hơn thế nữa. Trong khi đó, tu vi và thực lực của Tuỳ Qua bây giờ tối đa chỉ có thể miễn cưỡng đối phó với hai tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ. Phải đối đầu với cường giả Tử Anh Cảnh như Đế Phàm, thoạt nhìn có vẻ không có lấy một cơ may chiến thắng.
Quan trọng hơn, Tuỳ Qua trước kia chưa từng giao đấu với tu sĩ Tử Anh Cảnh, cho nên cũng không rõ mình có chiêu sát thủ hay ưu thế nào để tiêu diệt cường giả Tử Anh Cảnh hay không. Phàm là giao chiến, đều phải dựa vào biết người biết ta, còn Tuỳ Qua bây giờ gần như không biết gì về đối thủ trước mắt, tình hình đương nhiên không ổn.
Thế nhưng, tên đã bắn đi đâu thể quay đầu lại được.
Đã tới đây rồi, Tuỳ Qua không còn đường lui.
Kim Đan hư ảnh trên đỉnh đầu Tuỳ Qua hiện rõ ràng, lớn hơn và sáng hơn bình thường...
Đế Phàm nhìn vào hư ảnh Kim Đan trên đỉnh đầu Tuỳ Qua, đột nhiên hừ lạnh một tiếng:
– Cổ võ tu tiên giả, chẳng trách ngươi có thể đạt được thành tựu như ngày nay.
Cổ võ tu tiên giả chính là loại hình kết hợp giữa cổ võ và tu tiên.
Quả thật, Tuỳ Qua chính là một cổ võ tu tiên giả.
Đây vốn là một bí mật của Tuỳ Qua, không ngờ lại bị Đế Phàm nhìn thấu.
Không chỉ nhìn thấu, mà việc hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra như vậy cũng không khiến Tuỳ Qua cảm thấy giật mình.
Nếu là ở một địa điểm và thời điểm nào khác, có lẽ Tuỳ Qua sẽ có chút khẩn trương, bởi vì cổ võ tu tiên giả chính là công địch của tu hành giới, một khi thân phận bị bại lộ, e là sẽ lập tức trở thành đối tượng bị vây công của nhiều tu hành giả khác. Nhưng ở nơi này thì lại không sao cả, nơi đây chỉ có mỗi mình Đế Phàm, hơn nữa lại là một ma đầu, bất kể hắn có nhìn thấu bí mật của Tuỳ Qua hay không thì kết quả cũng đều như nhau, bởi vì bọn họ nhất định phải đánh một trận.
– Ngươi đã nhìn ra rồi.
Tuỳ Qua hờ hững nói.
– Nhìn ra rồi.
Đế Phàm nói.
– Ngoại trừ cổ võ tu tiên giả ra, bất kỳ tu sĩ nào khác cũng khó mà giết chết được tu sĩ Nguyên Anh Kỳ khi chỉ mới ở Kim Đan Kỳ. Chẳng qua, nếu như ngươi là cổ võ tu tiên giả, thì hẳn phải biết rằng sau khi trở thành cổ võ tu tiên giả sẽ không thể kết thành Nguyên Anh mới phải chứ?
– Đã từng nghe nói.
Tuỳ Qua cười khẽ một tiếng:
– Nhưng ta không tin. Ta nhất định sẽ kết thành Nguyên Anh.
– À, có lẽ ngươi quả thực có bản lĩnh đó, cũng có thể đây chỉ là mạnh miệng. Nhưng dù sao thì, ta đã quyết định sẽ giết chết ngươi, ngay cả thân thể của ngươi ta cũng không còn thấy hứng thú nữa, bởi vì ngươi là cổ võ tu tiên giả, cho dù ta có được thân thể của ngươi đi nữa thì cũng không cách nào dung nhập được. Cho nên, ngươi nhất định phải chết.
Đế Phàm nói với ngữ khí lạnh lùng, trong mắt hắn, Tuỳ Qua giống như đã biến thành một người chết.
– Ngươi quá cuồng vọng, có thể trả lời một vấn đề của ta được không?
Tuỳ Qua hỏi.
– Nói đi!
– Chìa khóa trận pháp bên trong Như Mộng Thủy Cốc này có còn ở chỗ ngươi hay không?
Tuỳ Qua hỏi.
Tìm được chìa khóa trận pháp vốn chính là một phần nhiệm vụ của Tuỳ Qua. Ban đầu, Tuỳ Qua đã cho rằng chìa khóa trận pháp không còn trong tay hắn nữa, nhưng bây giờ Tuỳ Qua đã suy nghĩ kỹ lại. Bởi vì hắn hiện tại là một tâm ma lợi hại nhất chỉ sau Công chúa Cô Tình, nếu như chìa khóa không nằm trong tay Công chúa Cô Tình thì nhất định sẽ nằm trong tay Đế Phàm.
– Đương nhiên.
Đế Phàm khẳng định lời suy đoán của Tuỳ Qua, sau đó hỏi với vẻ khinh thường: – – Thế nào, ngươi còn muốn lấy được chìa khóa về sao? Cái chìa khóa trận pháp này chúng ta dùng để khai thông nơi đây và Tâm Ma Giới, đến lúc đó liền có tâm ma ào ạt ùa vào không dứt. Ngoài ra, còn có những ma nhân khác, cũng sẽ ồ ạt xông vào đây, trở thành nô lệ của chúng ta!
– Ta hiểu rồi.
Tuỳ Qua nói: – Đã như vậy thì dùng nắm đấm giải quyết, quyết xem ai có thể sở hữu chiếc chìa khóa này! Thảo giới nhân mệnh!
Tuỳ Qua hai quyền cùng ra, đánh ra hai đầu cương khí thanh long nhằm về phía Đế Phàm. Hai đầu cương khí thanh long giống như có sinh mệnh, rít gào lao tới chỗ Đế Phàm, thoạt nhìn uy thế vô cùng ác liệt.
Bốp bốp!
Đế Phàm cũng không né tránh, chỉ là trong tay đột nhiên lại xuất hiện thêm một thanh trường kiếm thanh đồng cổ xưa. Trường kiếm nhẹ nhàng vẽ nên hai đường kiếm, dễ dàng chém nát hai con cương khí thanh long kia. Trong đôi mắt của Đế Phàm lóe ra vẻ vô cùng khinh thường: – Nếu như tu vi của ngươi chỉ tới đây mà thôi thì hôm nay e là ta phải thất vọng rồi! Bạch Đế Kiếm của ta cũng sẽ phải thất vọng!
– Bớt giả vờ giả vịt đi!
Tuỳ Qua gầm lên một tiếng, vọt lên phía trước, muốn giáp lá cà với Đế Phàm.
Tuỳ Qua sở dĩ còn chưa xuất toàn lực, là bởi vì hắn vẫn chưa nhìn thấu nội tình của Đế Phàm, cho nên cũng chưa nghĩ kỹ đối sách.
Chỉ là, cho dù Tuỳ Qua có thúc động Phong Lôi Sí đi nữa, tốc độ cũng không thể nhanh bằng Đế Phàm. Cho nên Đế Phàm triển khai thân pháp, dễ dàng hóa giải một kích của Tuỳ Qua. Thảo Mộc Câu Hủ của Tuỳ Qua tuy có uy lực không tệ, nhưng không cách nào đánh trúng Đế Phàm, đương nhiên cũng trở nên vô dụng.
– Uy lực của chiêu này không tồi, đáng tiếc là quá chậm!
Đế Phàm lại còn có tâm tình bình luận tu vi của Tuỳ Qua, rõ ràng là căn bản không thèm đặt Tuỳ Qua vào mắt.
Tuỳ Qua cười lạnh trong lòng, nhưng cũng không tức giận, chỉ thầm nghĩ tên này quả nhiên đủ cuồng vọng. Càng cuồng vọng thì lại càng tốt, ngươi càng cuồng vọng, ta liền có thêm càng nhiều cơ hội xử lý ngươi.
– Ngươi muốn nhìn thấu tu vi của ta? Muốn tìm được nhược điểm của ta ở đâu?
Đế Phàm dường như nhìn ra âm mưu của Tuỳ Qua, vừa ung dung hóa giải các đòn quyền của Tuỳ Qua, vừa dùng giọng điệu coi thường kích thích Tuỳ Qua: – Ngươi vĩnh viễn cũng không tưởng tượng được sự lợi hại của cường giả Tử Anh Cảnh đâu chứ! Ta đây đứng vững ở đỉnh phong Nguyên Anh Kỳ, há để cho tiểu nhân vật như ngươi có thể so bì! Nếu như ngươi không còn thủ đoạn nào lợi hại hơn nữa, thì hãy ngoan ngoãn nhận thua đi thôi!
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.