[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1107: Đánh cược lớn. (1)
Nơi đây, sương mù càng lúc càng dày đặc.
Từ trong ao đầm đen tuyền, bọt khí không ngừng sủi lên. Tùy Qua vốn nghĩ sẽ có mùi tanh tưởi khó chịu, nhưng lần này hắn lại bất ngờ. Dù nước bùn trông thật ghê tởm, nó lại chẳng hề hôi thối, mà còn thoang thoảng một hương vị lạ...
Mùi dược hương!
Tùy Qua vốn cực kỳ nhạy cảm với hương dược thảo, nên vừa ngửi thấy, hắn lập tức nhận ra đó là mùi thuốc Đông y hòa lẫn trong nước bùn. Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa là hương thuốc ấy không phải từ dược thảo thông thường, mà là chân khí của linh thảo!
Song, linh thảo đã có từ quá xa xưa, chỉ còn lưu lại khí tức phai nhạt.
Xem ra như vậy, nơi đây hẳn không còn xa Như Mộng Thủy Cốc.
Tuy ao đầm này sâu không thấy đáy, phàm nhân cùng động vật rơi vào sẽ khó thoát khỏi cái chết, nhưng điều đó chẳng thấm vào đâu với tu sĩ. Dù không có dấu vết cỏ cây bị giẫm đạp, Tùy Qua vẫn cảm nhận được chân khí của nhóm người Tây Môn Huyền Tỗn còn vương lại. Khoảng cách giữa hai bên đã rất gần, chỉ cần Tùy Qua tiến thêm một chút nữa, đối phương chắc chắn sẽ cảm nhận được sự hiện diện của hắn!
Nhưng Tùy Qua không định chơi trò mèo vờn chuột với nhóm người kia. Mục đích của hắn là tìm ra Như Mộng Thủy Cốc, xác định vị trí chính xác, rồi để nhóm Tây Môn Huyền Tỗn đối phó với Nam Cung Thái Nhất và Nam Cung Hoàng.
Vì thế, Tùy Qua dứt khoát phóng thích chân khí của mình.
Chỉ một lát sau, sương mù xung quanh như bị đẩy tung, nhóm người kia quả nhiên xuất hiện.
Cả hai bên đều là cường giả, vì thế họ dễ dàng nhận diện chân khí của đối phương.
- Tùy Qua, sao giờ ngươi mới đến!
Tây Môn Huyền Tỗn nhìn Tùy Qua với vẻ nghi hoặc xen lẫn phẫn nộ.
Hắn cho rằng Tùy Qua đã xúi giục Tây Môn Vân Hỏa tiết lộ vị trí Như Mộng Thủy Cốc, bởi lẽ ba gia tộc còn lại đã bất mãn, yêu cầu hắn phải từ bỏ quyền trông giữ "chìa khóa" trong nhiệm kỳ tiếp theo.
Tùy Qua tản ra khí thế, khiến hơi nước xung quanh như bị xua tan, rồi nhìn Tây Môn Huyền Tỗn nói:
- Cái gì mà "giờ mới đến"? Ta không hiểu Tây Môn đạo hữu nói vậy là có ý gì?
- Có ý gì ư!
Xuân Thân Mạnh râu ria dựng ngược, trừng mắt hỏi:
- Cái nghiệt chướng Tây Môn Vân Hỏa đã dẫn ngươi đến đây phải không?
- Làm gì có chuyện đó?
Tùy Qua giả vờ ngây thơ nói:
- Hiện giờ Tây Môn Vân Hỏa vẫn còn ở Tây Tượng sơn kia mà. Nếu không tin, ngươi cứ việc đến đó mà xem, mà hỏi. Xuân Thân Mạnh, ngươi dù gì cũng là tiền bối Nguyên Anh kỳ, sao cứ mãi vu oan cho vãn bối thế?
Tây Môn Huyền Tỗn nhíu mày, khóe môi chợt nở một nụ cười thâm hiểm, tựa hồ đã hiểu rõ dụng ý của Tùy Qua.
- Ngươi dám nói không phải cái nghiệt chướng Tây Môn Vân Hỏa đã dẫn ngươi đến đây?
Xuân Thân Mạnh hừ lạnh nói.
Những người còn lại cũng tiến lại gần hơn.
- Nếu là Tây Môn Vân Hỏa dẫn ta đến, tại sao giờ ta mới có mặt?
Tùy Qua thản nhiên nói:
- Nếu muốn biết ai dẫn ta đến, thật ra, người đó chính là ngươi đấy.
- Ngươi... nói càn!
Dù Xuân Thân Mạnh là một đạo sĩ Nguyên Anh kỳ, nhưng tấm lòng độ lượng lại chẳng lớn lao gì.
- Ta không nói càn.
Tùy Qua liếc nhìn mọi người rồi nói:
- Lúc ấy ta rời Tây Tượng sơn, đang do dự không biết có nên quay lại bàn bạc với các ngươi một chuyến hay không. Nào ngờ, khi ta quay lại, đã thấy các ngươi vội vã rời khỏi Tây Tượng sơn. Ta đoán có chuyện gì lớn xảy ra, bèn lần theo dấu vết của các ngươi mà đến đây. Chỉ là thân pháp của các ngươi quá nhanh, nên giờ ta mới kịp tới nơi.
Đây đương nhiên là lời nói dối.
Ai cũng biết hắn đang nói dối.
Nhưng mấu chốt của vấn đề là, dù biết hắn nói dối, họ cũng chẳng thể làm gì được.
Tây Môn Huyền Tỗn biết Tùy Qua đã lợi dụng bọn họ để đến được đây, biết họ chỉ là quân cờ bị hắn lợi dụng. Thế nhưng, hắn lại có chút hả hê, bởi ít nhất không ai có thể đổ món nợ này lên đầu hắn.
Mà hiện tại, Tùy Qua đã hoàn toàn nắm giữ thế chủ động. Hắn đã đại khái xác định được vị trí của Như Mộng Thủy Cốc, dù chưa thể đi vào ngay, nhưng hoàn toàn có thể phái người ở lại theo dõi. Khi Nam Cung Thái Nhất và Nam Cung Hoàng xuất hiện, hắn sẽ lập tức được báo tin.
Đến lúc đó, Tùy Qua chỉ cần truyền tin ra ngoài, những thế lực khác sẽ lập tức kéo đến vây công hai người kia cho đến chết.
- Tùy đạo hữu, ngươi đã đi theo chúng ta đến tận đây, chuyện này chẳng thể bỏ qua dễ dàng như thế.
Sắc mặt Xuân Thân Mạnh trầm xuống.
- A? Có ý gì sao?
Tùy Qua giả vờ như không nghe ra ý uy hiếp của hắn.
- Có ý gì ư? Như Mộng Thủy Cốc là bí mật của các đại thế gia chúng ta, sao có thể để người ngoài như ngươi biết được!
Xuân Thân Mạnh cười lạnh nói:
- Ngươi tự cho là thông minh, lại không biết thông minh lại bị thông minh làm hại!
Đây chính là lời uy hiếp trắng trợn, Tùy Qua không thể tiếp tục giả vờ ngây ngô được nữa:
- Xuân Thân Mạnh, đúng không? Ngươi muốn uy hiếp ta? Uy hiếp Thần Thảo Tông sao? Vậy xem ra ngươi định đi theo vết xe đổ của Nam Cung thế gia sao?
Chẳng lẽ chỉ mình ngươi biết uy hiếp? Tùy Qua đương nhiên cũng biết cách đáp trả.
- Tiểu tử! Ngươi còn dám uy hiếp chúng ta!
Xuân Thân Mạnh lạnh lùng nói:
- Bốn đại thế gia chúng ta đồng khí liên chi, hôm nay ngươi dám dòm ngó bí mật Như Mộng Thủy Cốc, thì phải biết sẽ có kết cục như thế nào! Dù ngươi là người của Thần Thảo Tông thì sao chứ? Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng ta đông người thế này lại không thu thập được ngươi sao!
- Đây là ý của ngươi? Hay là ý của cả bốn đại thế gia?
Tùy Qua khinh thường nhìn Xuân Thân Mạnh, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Tây Môn Huyền Tỗn:
- Tây Môn đạo hữu, chẳng lẽ nhanh như vậy đã muốn trở mặt với vị khách khanh như ta sao?
Tây Môn Huyền Tỗn ha ha cười:
- Tùy tiên sinh là khách khanh của gia tộc ta, lại chưa hề làm ra hành động gì quá phận, sao có thể nói là trở mặt được?
- Nhưng vị Xuân Thân đạo hữu này chẳng phải nói các ngươi đồng khí liên chi sao? Hắn muốn đối phó ta, vậy các ngươi cũng muốn đối phó ta sao?
Tùy Qua cười nói:
- Nếu biết sớm như vậy, ta đã chẳng nhận lời làm khách khanh cho Tây Môn gia tộc. Dù sao thì người tìm ta luyện đan cũng không ít. Chẳng phải trước đó Tô Ngưng Yên đạo hữu của Thiên Lam Kiếm Tông cũng đã mời ta luyện đan giúp nàng hay sao?
Nghe nhắc tới tên Thiên Lam Kiếm Tông cùng Tô Ngưng Yên, sắc mặt của nhóm lão quái vật không khỏi có chút thay đổi.
Tùy Qua chợt nhận ra, chiêu bài Thiên Lam Kiếm Tông còn có sức uy hiếp lớn hơn cả Thần Thảo Tông của hắn.
- Các vị, Tùy đạo hữu là khách khanh của Tây Môn gia tộc ta, vốn do chúng ta mời đến để cùng đối phó Nam Cung Hoàng và Nam Cung Thái Nhất. Nếu lúc này còn tính toán chi li, e rằng chỉ phí công, thậm chí còn có thể để cho hai dư nghiệt kia lợi dụng!
Tây Môn Huyền Tỗn vội vàng nói. Dù sao Tùy Qua cũng không lôi Tây Môn Vân Hỏa xuống nước, hơn nữa trên danh nghĩa, Tùy Qua vẫn là khách khanh của Tây Môn gia tộc, nên hắn buộc phải đứng về phía Tùy Qua.
- Tây Môn Huyền Tỗn, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng như thế!
Xuân Thân Mạnh tựa hồ nuốt không trôi cục tức này.
- Xuân Thân Mạnh! Nếu ngươi cảm thấy bực bội, chúng ta có thể ra ngoài mà luyện tay một trận!
Phiên bản văn bản này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.