[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1100: Chặt cỏ tận gốc.
Mọi người nâng chén chúc mừng. Tùy Qua sau đó đề nghị dùng bữa.
Khi mọi người bắt đầu động đũa, ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc, rồi cứ thế không ngừng thưởng thức.
Nhìn thấy các cô gái ngạc nhiên nhìn mình, Tùy Qua không khỏi có chút đắc ý, bèn nhìn Lý Nghệ Cơ nói:
– Tiểu Lý, giờ cô đã tin tài nấu ăn của tôi còn giỏi hơn cả thầy cô ở trường rồi chứ?
– Đấy thấy chưa, em đã bảo tài nấu ăn của ca rất ngon mà, mọi người còn không tin đâu.
Ngưu Tiểu Hoa cười nói.
– Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến tài nấu nướng đâu ạ?
Trầm Quân Lăng cắn một miếng dưa chuột, vị tươi giòn tan, hương thơm lan tỏa:
– Mấy loại rau củ quả này đều chưa hề qua nấu nướng, vậy thì có liên quan gì đến tài nấu ăn của anh chứ?
Tùy Qua giải thích:
– Nguyên nhân thật ra rất đơn giản, bởi vì chính tay anh trồng. Tự tay trồng đương nhiên sẽ khác hẳn chứ.
– Tự tay trồng?
An Vũ Đồng tò mò hỏi:
– Anh tự tay trồng lúc nào vậy?
– Ngay hôm nay.
Tùy Qua cười nói:
– Vì muốn mang đến cho mọi người một bữa ăn khó quên, anh đã tự mình xuống bếp, còn tự tay trồng rau quả nữa. À phải rồi, anh còn tự nấu cháo nữa đấy, mọi người nếm thử xem.
Tùy Qua bưng bát cháo nấu từ Ngũ Cốc Thần Thụ lên. Mùi hương cháo thơm ngào ngạt, khiến ai cũng muốn hít hà thỏa thuê, thậm chí còn thèm đến chảy cả nước bọt. Quả là mê hoặc lòng người!
Sau khi thưởng thức cháo của Tùy Qua, các cô gái đều kh��ng ngớt lời khen ngợi.
Khi màn đêm buông xuống, Tùy Qua rời đi. Hắn không phải muốn trốn tránh điều gì, mà là không thể không đi!
Việc Tùy Qua rời khỏi Đông Giang là vì sự an nguy của nhóm người Đường Vũ Khê.
Thiên Nam sơn đã hoàn toàn bị công phá, Nam Cung thế gia xem như đã triệt để sụp đổ.
Thế nhưng, sự thật chứng minh rằng các lão quái vật Nguyên Anh kỳ không dễ dàng bị tiêu diệt như vậy. Nam Cung Hoàng và Nam Cung Thái Nhất đã phá vây thành công. Tin tức này do người của Long Đằng truyền cho Tùy Qua. Gần đây, cục diện tu hành giới bất ổn, Long Đằng cực kỳ quan tâm đến vấn đề này. Sở dĩ Tang Thiên yêu cầu Tùy Qua rời khỏi Đông Giang là vì lo lắng Nam Cung Hoàng và Nam Cung Thái Nhất sẽ trả thù hắn, nếu liên lụy đến người thường trong thành Đông Giang thì sẽ không hay.
Thực ra, việc Nam Cung Hoàng và Nam Cung Thái Nhất chạy thoát không khiến Tùy Qua bất ngờ.
Huống hồ, nghe nói hai người vì muốn thoát khỏi vòng vây mà đã tự bạo một món linh khí.
Linh khí tự bạo, uy lực ấy mạnh mẽ đến nhường nào!
Người của Long Đằng nhận đ��ợc tin báo rằng Nam Cung Thái Nhất đã tự bạo một món linh khí, ngay tại chỗ làm nổ chết mười mấy đạo sĩ Kết Đan kỳ, trọng thương hai Nguyên Anh kỳ, sau đó mới cùng Nam Cung Hoàng chạy thoát.
Nghe tin Nam Cung Thái Nhất tự bạo linh khí, Tùy Qua kinh ngạc, thầm nghĩ Nam Cung thế gia quả nhiên có nội tình thâm hậu. Lão già kia thậm chí còn đành lòng tự bạo cả linh khí. Nhưng Thiên Nam sơn bị công phá, ngoài hai người đó ra, những người còn lại e rằng đều đã gặp tai ương. Còn đối với những tu sĩ Tiên Thiên kỳ, dù những kẻ "đón việc" không hứng thú giết họ, e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng việc hai người kia đào thoát không phải là điềm lành.
Nếu họ tìm một nơi ẩn náu, e rằng sẽ rất khó để đối phó, dù sao trong tu hành giới có quá nhiều nơi bí mật. Sau đó, chờ khi tu vi cảnh giới của hai lão quái vật này tiến thêm một bước rồi mới xuất hiện, e rằng sẽ càng khó đối phó hơn. Tu hành giới luôn có đạo lý "báo thù ngàn năm không muộn". Nếu hai lão già đó tìm một nơi co đầu rụt cổ, ngược lại sẽ là chuyện phiền toái. Bởi vì không ai biết rốt cục khi nào bọn họ sẽ cắn ngược một miếng, khiến người ta không thể lúc nào cũng đề phòng.
Tùy Qua đi đến Minh Kiếm sơn, dặn dò Trúc Vấn Quân nhanh chóng bố trí hộ sơn đại trận. Ngoài ra, hắn giao Âm Dương Xích đã được rèn luyện lại cho Bạch Tê. Có một Nguyên Anh kỳ trấn thủ Minh Kiếm sơn, lại thêm trận pháp thủ hộ, Tùy Qua tin tưởng hai lão quái vật kia cũng sẽ không dễ dàng công phá.
Mặc dù Tùy Qua đã rời khỏi Đông Giang, nhưng hắn vẫn chưa đi xa. Hắn chỉ ở lại trên bầu trời đêm để đề phòng hai lão già kia đến trả thù. Đồng thời, hắn cũng đang suy nghĩ làm cách nào để diệt cỏ tận gốc, xử lý gọn hai lão quái vật đó.
Một đêm trôi qua.
Hai người kia vẫn chưa thấy đến.
Khi trời dần sáng, Tùy Qua nhìn thấy một bóng người bay nhanh tới.
Người đó chính là Tang Thiên.
– Trông cả đêm à?
Tang Thiên đứng thẳng trong hư không, khí tức toàn thân càng thêm nồng hậu.
Tùy Qua gật đầu, nhìn Tang Thiên nói:
– Chúc mừng Tang lão đại, tu vi tiến thêm một bước, sắp kết thành Nguyên Anh rồi!
– Sắp thành ư?
Tang Thiên thở dài:
– Không phải chuyện dễ dàng gì. Muốn kết thành Nguyên Anh cần phải chuyên tâm tu hành nhiều năm mới được. Sư phụ ta rời khỏi Long Đằng nhiều năm mới thành công đột phá Nguyên Anh kỳ. Giờ thần châu loạn lạc thế này, làm sao ta có thể yên tĩnh tâm tư để đột phá gông cùm, kết thành Nguyên Anh đây chứ?
– Tôi không nghĩ như vậy.
Tùy Qua bình tĩnh nói:
– Theo tôi thấy, muốn đột phá xiềng xích thì không nhất định phải tĩnh tu. Thực ra, người tu hành cũng như người thường thôi, bản thân nỗ lực khắc khổ tuy quan trọng, nhưng đôi khi áp lực bên ngoài chưa chắc đã là trở ngại. Tôi cho rằng tĩnh tu tuy có thể giúp đột phá, nhưng áp lực bên ngoài cũng có thể trở thành động lực để đột phá. Tang lão đại có để ý không, dù là thời buổi loạn lạc, nhưng tốc độ lớn mạnh của Long Đằng cũng cực nhanh, rất nhiều người đang trưởng thành vượt bậc, trong đó có cả anh nữa đấy!
Ý niệm trong lòng Tang Thiên vừa chuyển, gật đầu nói:
– Nghe cậu nói thế, hình như đúng là vậy. Tôi đã xem nhẹ sự thật này.
– Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê mà.
Tùy Qua nói:
– Thực ra tôi đã sớm phát hiện vấn đề này. Người của Long Đằng như giao long bị vây trong nước cạn, một khi có cơ hội hoặc gặp phải nguy cơ, sẽ có không ít người “nhất phi trùng thiên” (vụt bay lên trời). Nếu chỉ là một đội quân yếu kém, khi gặp nguy cơ sẽ lập tức sụp đổ. Ngược lại, một đội quân thiết huyết sẽ lớn mạnh và sắc bén hơn ngay trên chiến trường.
– Lão đệ, cậu cũng đừng tâng bốc quá chứ?
Tang Thiên cười hắc hắc, vẻ mặt mang vài phần đắc ý.
– Tôi chỉ trình bày sự thật mà thôi.
Tùy Qua nói:
– Anh đã không thích nghe lời hay, vậy mình nói chuyện tình hình hiện tại đi. Nói thật với anh, lần này “Huyền Mệnh Trạng” của Nam Cung thế gia là do tôi sắp đặt.
– Thực ra cậu không nói tôi cũng đoán được.
Tang Thiên đáp:
– Bởi vì trong tu hành giới, tôi chưa từng nghe nói có ai có được "danh tác" như cậu. Lần trước cậu đã làm một lần rồi, lần này làm vậy cũng không có gì kỳ quái. Nhưng điểm khác biệt chính là giá trị của nó thật sự quá kinh khủng. Nếu không phải bị hạn chế thân phận, tôi thật muốn bay thẳng tới Thiên Nam sơn để tranh đoạt. Cậu không biết cuộc tấn công Thiên Nam sơn lần này đâu, kể cả yêu tu, ma tu lánh đời cũng đều lần lượt hiện thân, Nam Cung Thái Nhất cùng Nam Cung Hoàng bị đánh cho tè ra quần! Nhưng không ngờ lại để hai lão gia hỏa kia chạy thoát.
– Phải đó, chạy thoát thật phiền toái.
Tùy Qua thở dài một tiếng:
– Tôi còn tưởng bọn hắn sẽ tới trả thù, đáng tiếc đợi không công cả đêm.
– Đợi không công?
Tang Thiên kinh ngạc hỏi:
– Nghe khẩu khí của cậu, cậu có thể đối phó được bọn hắn à?
Tác phẩm này được biên soạn bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.