[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1079: Thiên Quỳ Mộc. (1)
Trúc Vấn Quân đáp:
– Tuy trận pháp bị hủy, nhưng trận pháp che giấu không gian vẫn còn nguyên vẹn. Bằng không thì người thường đã có thể dễ dàng nhận ra và tùy ý ra vào. Song, lối vào vẫn là nơi có lực trận pháp yếu nhất, cho nên chỉ cần dùng một chút lực lượng là có thể mở ra và đi vào.
Nói xong, Trúc Vấn Quân lấy ra mấy viên linh thạch, bố trí một ngũ hành trận pháp thật nhỏ, nhẹ nhàng mở ra lối vào. Tùy Qua cùng Trúc Vấn Quân vội vàng bước vào bên trong. Ngay khi họ đi khuất, linh khí trong linh thạch hao hết sạch sẽ, biến thành hòn đá bình thường, lối vào cũng theo đó mà khép lại.
– Sư phụ, nơi này không hề có sinh khí gì cả?
Trúc Vấn Quân thắc mắc.
Tùy Qua ra dấu cho nàng đừng lên tiếng, thần niệm cường đại quét khắp bốn phía để dò xét đối phương. Với tu vi của Đào La Thiên, hẳn hắn có thể cảm nhận được. Nhưng hiện tại, Tùy Qua đã kết thành kim đan thứ ba, trong khi Đào La Thiên chỉ có tu vi Kết Đan hậu kỳ. Cho dù có bị phát hiện, Tùy Qua vẫn tự tin có thể đối phó.
Tuy nhiên, sau khi Tùy Qua dùng thần niệm đảo qua khắp nơi, lại không tìm thấy tung tích Đào La Thiên.
Tùy Qua nhíu mày, lại dùng thần niệm tra xét thêm một lần, kết quả vẫn như cũ.
Xem ra Đào La Thiên đã trốn thoát.
– Xem ra người của Thục Sơn Kiếm Tông quả nhiên có chút tài cán.
Tùy Qua lẩm bẩm một tiếng.
– Thục Sơn Kiếm Tông?
Trúc Vấn Quân kinh ngạc nói:
– Ẩn thế tông môn Thục Sơn Kiếm Tông sao?
– Phải.
Tùy Qua gật đầu:
– Ta từng đụng độ với hai đệ tử Thục Sơn Kiếm Tông…
Tùy Qua kể lại toàn bộ sự việc kết thù với Thục Sơn.
Trúc Vấn Quân nghe xong, căm phẫn trong lòng, hừ lạnh một tiếng:
– Đám người ngang ngược càn rỡ kia thật sự đáng chết vạn lần! Nhưng việc cường giả Thục Sơn Kiếm Tông lại dung túng những đệ tử ngang ngược như thế thì thật quá đáng.
– Ha…
Tùy Qua cười nhạt, chuyện này hắn đã quen từ lâu:
– Vấn Quân, con nên đi lại trong tu hành giới một chút. Chẳng qua tu hành giới ngày nay đã sớm không còn phân biệt thiện ác, tất cả đều chỉ dựa vào thực lực, không lâu nữa con sẽ cảm nhận được điều đó.
Trúc Vấn Quân gật gật đầu, sau đó lại hỏi:
– Sư phụ, nếu Đào La Thiên đã rời khỏi, người có định rời khỏi đây không?
Tùy Qua lắc đầu cười:
– Nơi này tuy hoang vu, nhưng với ta, đây lại là một nơi tu hành tuyệt vời.
Hiện tại, Tùy Qua cần một chỗ như vậy để yên tĩnh thúc đẩy Phù Mộc Quả phát triển linh tính.
Tùy Qua cùng Trúc Vấn Quân đi vào Xà Ưng Cốc.
Trăng đã lên cao.
Tuy rằng lần trước cuộc chiến giữa Tùy Qua cùng hai yêu quái suýt nữa hủy diệt Xà Ưng Cốc, nhưng sức mạnh của hắn không chỉ mang theo lực lượng hủy diệt. Dù Mộc Hoàng Cương Khí bùng nổ mãnh liệt, nó cũng mang theo sinh cơ cường đại, khiến cả sơn cốc như được gột rửa bởi trận mưa thuận gió hòa, vạn vật đều trở nên dịu mát.
Thời gian mới trôi qua chưa bao lâu, nhưng trong Xà Ưng Cốc đã sinh cơ dạt dào.
Tùy Qua ngồi trên một khối đá lớn trong sơn cốc, dồn đại bộ phận tinh thần lực vào Hồng Mông Thạch, một bộ phận tinh thần lực còn lại thì kết nối với từng nhành cây ngọn cỏ trong sơn cốc. Nhờ vậy, mọi động tĩnh trong sơn cốc đều nằm gọn trong tầm kiểm soát của hắn, không cần lo lắng có kẻ nào lẻn vào tấn công.
Lúc này, Tùy Qua đang gieo trồng Thái Không Quỳ Hoa trong linh điền.
– Sư phụ, Thái Không Quỳ Hoa này thật sự có nguồn gốc từ trong tinh không ra hay sao?
Trúc Vấn Quân tò mò hỏi.
– Đương nhiên.
– Con từng nghe nói trên chín tầng trời có cuồng phong cực kỳ lợi hại, ngay cả đạo sĩ Kết Đan kỳ lên đó cũng không thể ở lại quá lâu, vậy người thường làm sao có thể đến được nơi ấy?
Trúc Vấn Quân nghi hoặc hỏi.
Tùy Qua bật cười nói:
– Thân thể người thường tuy kém xa người tu hành, nhưng họ có thể dựa vào những công cụ họ phát minh để di chuyển, có thể đến được những nơi mà ngay cả tu sĩ cũng khó lòng đặt chân tới, tỷ như nơi đó…
Tùy Qua chỉ lên vầng trăng sáng trên bầu trời:
– Đã có người từng đặt chân lên đó.
– Người thường sao có thể lên được cung trăng?
Trúc Vấn Quân tựa hồ không thể tin được:
– Nghe nói Nguyệt Cung là tiên cảnh, người thường làm sao có thể tới đó?
– Người thường, họ chế tạo phi thuyền… à, chính là loại thuyền có thể bay, và đã lên tới mặt trăng. Nhưng họ cũng không nhìn thấy Nguyệt Cung gì đó. Không chỉ vậy, Nguyệt Cung chỉ là một nơi tĩnh mịch, thậm chí còn hoang vu hơn cả nơi này.
– Không thể nào đâu?
Trúc Vấn Quân lộ vẻ nghi hoặc:
– Chẳng lẽ truyền thuyết là hư cấu sao?
– Có lẽ là thật, có lẽ là giả.
Tùy Qua cười cười:
– Những gì người thường và ngư��i tu hành chứng kiến thường không giống nhau. Giống như nơi chúng ta đang ở đây, người thường rất khó đi vào bên trong, thậm chí họ còn không biết trên địa cầu có tồn tại một nơi như vậy. Cho nên, trên mặt trăng có lẽ vẫn có tiên cung tồn tại, chỉ là người thường không thể nhìn thấy mà thôi.
– Hoặc có lẽ trên mặt trăng từng có tiên cung, nhưng vì quá xa xưa, đã xảy ra biến cố, mọi thứ đã thay đổi. Cũng giống như mặt đất hiện tại, nó cũng khác xa so với truyền thuyết ngày trước.
Trúc Vấn Quân phỏng đoán.
– Phải, chưa nói tới Nguyệt Cung xa xôi, ngay cả mảnh đất vô cùng quen thuộc này từng trải qua những biến cố gì, chúng ta cũng không thể khảo chứng. Có lẽ những lão quái vật sống lâu năm sẽ biết một chút gì đó.
Tùy Qua than thở một tiếng. Tiếp xúc càng nhiều với người trong tu hành giới, hắn càng cảm giác được toàn bộ đại địa này từng trải qua những biến cố trọng đại.
Cốc Ngạn Tuyết có lẽ là một minh chứng cho điều đó.
– Sư phụ, Thái Không Quỳ Hoa vì sao lại là linh thảo?
Trúc Vấn Quân hỏi.
– Vấn đề này ta cũng không rõ lắm.
Tùy Qua suy tư chốc lát rồi nói:
– Vốn dĩ loài Quỳ Hoa này chỉ là một loài hoa bình thường mà thôi, không thể sánh ngang với Thiên Quỳ Mộc. Nhưng không biết vì sao, Quỳ Hoa đã theo "Thần Cửu" du hành một vòng trong tinh không, tiếp nhận sự chiếu xạ của tia vũ trụ, từ đó mầm mống bắt đầu biến dị, mà sản sinh ra linh tính.
– Tia vũ trụ?
Trúc Vấn Quân thấy từ ngữ này thật xa lạ.
– Ừm, đó là một loại lực lượng vô hình trong vũ trụ.
Tùy Qua chỉ có thể giải thích như vậy.
– Có lẽ, cứ coi nó như một dạng nguyên khí khác đi? Giống linh khí chăng?
Trúc Vấn Quân nghiêm túc hỏi.
Tùy Qua không khỏi sửng sốt, bởi vì câu hỏi của Trúc Vấn Quân khiến hắn dường như nắm bắt được điều gì đó.
Trúc Vấn Quân lại xem tia vũ trụ như một loại thiên địa linh khí, điều này khiến Tùy Qua cảm thấy thật mới lạ. Vốn dĩ, đối với Tùy Qua mà nói, từ "tia vũ trụ" chỉ là danh từ trong sách giáo khoa. Vì quán tính tư duy, hắn chưa từng nghĩ sâu về bản chất của nó là gì. Khi Trúc Vấn Quân lại xem nó như một loại "nguyên khí", hắn lại cảm thấy có lý.
Bởi vì Tùy Qua biết không chỉ thực vật khi nhận tia vũ trụ chiếu xạ sẽ biến dị, mà ngay cả con người và động vật bị tia vũ trụ chiếu vào cũng sẽ biến dị. Điều này chứng tỏ loại tia vô hình kia quả thực là một loại lực lượng kỳ lạ.
Bản văn này được thể hiện lại dựa trên cảm hứng từ truyen.free, xin được lưu giữ bản quyền.