Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1067: Thuần phục Xích Cơ. (1)

Tùy Qua không hiểu vì sao Tiểu Ngân Trùng lại hỏi thế, bèn gật đầu nói: – Ngươi thích xem ti vi như vậy, chắc cũng học được không ít kiến thức của loài người rồi. Nhất là cái thói chỉ biết ăn rồi ngủ. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, người mà chỉ biết ăn ngủ thì chẳng ai ưa đâu.

– Lão đại, nghe ngươi nói thế ta an tâm rồi. Tiểu Ngân Trùng cười có chút giảo hoạt: – Vậy sau này ta có thể thường xuyên ra ngoài làm loạn cùng ngươi.

– Theo ta làm loạn ư? Tùy Qua cảm thấy tình huống có gì đó không ổn: – Ý ngươi là sao…?

– Ta muốn đi làm một nhân loại, một con người chân chính. Tiểu Ngân Trùng đã sớm có ý nghĩ này: – Lão đại, ta muốn đi theo ngươi, trải nghiệm cách làm người, điều này sẽ giúp cảnh giới tu hành của ta tăng tiến.

– Vậy thì không đúng rồi. Tùy Qua lắc đầu: – Chẳng lẽ muốn tăng tu vi cảnh giới thì phải học làm người sao? Nếu đúng là vậy, vì sao Ảnh Phong không nói ra?

– Kiếp trước của Ảnh Phong đã từng là người. Tiểu Ngân Trùng dường như đã có sẵn câu trả lời.

Tùy Qua nhận ra Tiểu Ngân Trùng đã ấp ủ ý nghĩ này từ lâu, nếu cứ cứng rắn ngăn cản chỉ e sẽ phản tác dụng. Vì vậy, hắn gật đầu nói: – Nếu ngươi thật sự muốn nhập thế tu hành, ta cũng không ngăn cản. Nhưng có một điều kiện, dù gì ngươi cũng là nguyên lão của Thần Thảo Tông, bởi vậy ngươi phải hiểu rõ đại cục…

– Lão đại, ý của ngươi ta hiểu rồi, chính là muốn ta tiếp tục làm việc, khai khẩn linh điền đúng không? Tiểu Ngân Trùng đã hiểu ý Tùy Qua: – Lão đại yên tâm, chuyện khai khẩn linh điền ta sẽ không chậm trễ, tuyệt đối không ảnh hưởng tiến độ. Nhưng sau khi làm xong việc cũng phải cho ta chút thời gian tự do hoạt động chứ?

– Được, chỉ cần ngươi làm tốt công việc bổn phận của mình là được rồi. Tùy Qua đồng ý yêu cầu của nó.

Tiểu Ngân Trùng thấy Tùy Qua gật đầu, liền vui mừng nói: – Lão đại, hiện giờ trong Hồng Mông Thạch có không ít linh thảo đã bắt đầu thuế biến thành yêu thảo, đối với ngươi mà nói đây là một lợi thế rất lớn. Nhưng trước mắt ngươi đã kết được kim đan thứ ba rồi, sao không tiếp tục cố gắng kết thành viên thứ tư, thứ năm… tốt nhất là đủ ba trăm sáu mươi viên. Hắc, khi đó lão đại giao thủ, trực tiếp trưng ra cả đống kim đan, đảm bảo sẽ hù chết người ta!

Tùy Qua rất thích nghe lời này của Tiểu Ngân Trùng, nếu thật sự kết được ba trăm sáu mươi viên kim đan, đó đích thị là một chuyện vô cùng oai phong. Với kỹ năng của Tùy Qua, nếu kết đủ ba trăm sáu mươi viên kim đan, dù gặp Nam Cung Thái Nhất cũng có thể đánh cho hắn ta răng rụng đầy đất.

Nhưng Tùy Qua không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Nếu trong cơ thể đột nhiên xây dựng thêm mấy trăm đường kinh mạch, theo Tùy Qua thấy, chẳng khác nào kéo loạn dây điện trong một căn phòng, nhất định sẽ xảy ra sự cố rò rỉ, cháy chập hay những tai họa khôn lường khác.

Bởi vậy, ý nghĩ đó khiến hắn tỉnh táo trở lại.

Oanh long! Đúng lúc này, tận sâu trong Hồng Mông Thạch vang lên một tiếng nổ mạnh. Ý niệm vừa khởi, Tùy Qua lập tức nhìn thấy thanh Xích Hà Toa mình còn chưa hàng phục, lúc này vẫn đang giãy giụa kịch liệt.

Tùy Qua khẽ niệm, Xích Hà Toa lập tức bị hồng mông tử khí mạnh mẽ cuốn tới.

– Súc sinh! Vừa nhìn thấy Tùy Qua, Xích Cơ lập tức mắng chửi không ngớt. Phụ nữ khi nổi giận dường như rất khó chiều, ngay cả một khí linh nữ nhân cũng không ngoại lệ.

Hiện giờ Nam Cung Minh Hầu đã chết, nhưng Xích Cơ vẫn trung thành và tận tâm đến thế. Dù bị Tùy Qua giam cầm nhưng nàng không hề dao động, còn mang tính khí quật cường, mắng Tùy Qua là súc sinh, thậm chí còn phun nước miếng vào mặt hắn.

Tùy Qua cũng không tức giận, bởi vì làm vậy chẳng giải quyết được việc gì.

– Xích Cơ, ngươi vẫn định tìm đường chết sao? Tùy Qua chỉ hỏi thẳng một câu như vậy.

– Súc sinh! Xích Cơ lại mắng thêm một tiếng.

– Súc sinh ư? Tùy Qua bị mắng là súc sinh lần nữa, có chút buồn bực nói: – Xích Cơ, ta đâu có làm gì đen tối với ngươi, sao lại trở thành súc sinh rồi? Ngươi nói thẳng ra đi, rốt cuộc là muốn chết hay muốn nói chuyện?

– Nói chuyện gì? Có gì để nói? Xích Cơ cười lạnh: – Ta là bảo vật trấn sơn do tiền bối Nam Cung thế gia tự tay luyện chế để bảo hộ Nam Cung thế gia. Ngươi lại dám giết hại gia chủ Nam Cung thế gia, ta có gì để bàn với ngươi?

– Vậy là không cần nói chuyện phải không? Ý ngươi là như vậy sao? Giọng Tùy Qua trở nên lạnh lẽo.

– Hừ! Xích Cơ hừ lạnh một tiếng, dường như thật sự khinh thường việc đàm luận với Tùy Qua.

Mặc dù Tùy Qua vốn có tấm lòng thương xót phái nữ, nhưng không có nghĩa hắn sẽ thương tiếc một khí linh. Vì thế, ý niệm chợt lóe, một đạo thiên kiếp thần lôi lập tức xuất hiện trước Xích Hà Toa.

Thiên kiếp thần lôi không chỉ có thể uy hiếp đạo sĩ, mà cả khí linh cũng vậy.

Nhưng uy hiếp đó đối với Xích Cơ dường như thật có hạn, nàng co mình trong Xích Hà Toa, có chút khinh thường nói: – Chẳng lẽ ngươi không biết linh khí sở dĩ được gọi là linh khí, là vì nó phải trải qua thiên kiếp tẩy luyện mới có thể sản sinh ra khí linh chân chính sao?

– Hèn chi ngươi không sợ hãi, chẳng qua là vì cảm thấy ta không có bản lĩnh hủy diệt ngươi, đúng không? Tùy Qua nhìn ra ý đồ của Xích Cơ, chậm rãi nói: – Có câu nói "giang sơn tuy vững vàng, nhưng bậc đế vương lại yếu mềm", không biết ngươi đã từng nghe qua chưa. Nếu ngươi chưa từng nghe qua, ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi. Xích Hà Toa là một kiện linh khí, hơn nữa còn là linh khí rất mạnh. Nhưng ngươi chỉ là một khí linh mà thôi, lại tự cho rằng mình đã sở hữu cả Xích Hà Toa. Cũng như một vị hoàng đế trong thế tục, cứ nghĩ mình là vua thì có thể cai trị muôn đời muôn kiếp. Nào ngờ hắn ta vừa ngồi chưa ấm chỗ thì đã bị người khác đuổi xuống ngai vàng. Ngươi cũng vậy thôi, ngươi cứ tưởng dựa vào Xích Hà Toa là có thể tồn tại trường kỳ, tăng lên tu vi, nhưng Xích Hà Toa không có ngươi thì vẫn có thể tồn tại.

Câu nói cuối cùng của Tùy Qua thật sự là một đòn chí mạng.

Cuối cùng Xích Cơ cũng có chút hoảng loạn, nhưng nàng không muốn để Tùy Qua nhìn ra sự bối rối của mình, bèn tiếp tục ngoan cố cãi lại: – Hừ! Ta là khí linh do Xích Hà Toa thai nghén, toàn bộ Xích Hà Toa đều nằm trong lòng bàn tay của ta. Huống chi, trong Xích Hà Toa còn hòa lẫn máu huyết của các đời chủ nhân Nam Cung thế gia, ngươi nghĩ rằng ta sẽ phản bội Nam Cung thế gia sao? Ngươi cho rằng có thể cướp lấy quyền điều khiển Xích Hà Toa sao?

– Nữ nhân ngu xuẩn! Tùy Qua cười lạnh: – Vốn ta còn định cho ngươi một cơ hội, không ngờ ngươi lại ngu xuẩn và hồ đồ đến thế. Ngươi thật sự cho rằng ta không làm gì được ngươi sao? Ngươi có trốn trong Xích Hà Toa cũng vô ích thôi – Hồng Mông Tử Khí! Trói nó lại cho ta!

Tùy Qua quát lạnh một tiếng, hồng mông tử khí lập tức trói chặt Xích Cơ, kéo nàng ra khỏi Xích Hà Toa.

Xích Cơ vốn nghĩ rằng trốn trong Xích Hà Toa sẽ bình yên vô sự, bởi vì nàng tin chắc Tùy Qua sẽ luyến tiếc, không nỡ hoàn toàn luyện hóa pháp bảo này. Cho nên chỉ cần nàng ẩn mình bên trong sẽ không gặp nguy hiểm, tuy rằng tạm thời bị cấm cố, nhưng chỉ cần không bị luyện hóa thì dù là trăm năm hay ngàn năm, nàng vẫn sẽ có cơ hội thoát thân.

Bản văn này, với từng câu chữ đã được biên tập, đều là thành quả thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free