[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1049: Dọa lùi đối thủ.
Đỗ Kinh cảm thấy vô cùng khó chịu, nảy sinh ý định phản công, nhưng Tùy Qua đã tiếp lời: – Đỗ Kinh, nếu ngươi không ra tay, ta bảo đảm hôm nay ngươi vô sự. Còn nếu ngươi dám vọng động, ta bảo đảm ngươi hẳn phải chết không nghi ngờ! Đây là lời uy hiếp trắng trợn! Với bản tính hung ác của Đỗ Kinh, lẽ ra hắn sẽ không dễ dàng chấp nhận lời uy hiếp này. Những người vây xem đều đang chờ đợi Đỗ Kinh ra tay, sau đó chém giết Tùy Qua. Nhưng họ đâu hay biết tình cảnh hiện tại của Đỗ Kinh đã chẳng còn như trước. Trong giao chiến, khí thế và tinh thần là điều tối quan trọng. Nếu khí thế và tinh thần đều bị đối phương áp chế, thì cho dù có ra tay, hắn cũng chỉ phát huy được tối đa bảy thành tu vi. Nếu là đối thủ khác, với bảy thành công lực đó, Đỗ Kinh hoàn toàn có thể đánh gục. Thế nhưng, nhìn vào thực lực Tùy Qua đã thể hiện, bảy thành tu vi của Đỗ Kinh cơ bản không đủ để hạ sát Tùy Qua, trái lại còn có nguy cơ lâm vào hiểm cảnh.
Ngay lúc Đỗ Kinh còn đang tiến thoái lưỡng nan, khí thế cùng tinh thần lực của Tùy Qua vẫn tiếp tục dâng cao. Hư ảnh kim đan trên đỉnh đầu hắn bắt đầu hiển hiện. Dù chỉ mới ở tu vi Kết Đan sơ kỳ, hư ảnh kim đan ấy lại trong sáng, mượt mà đến lạ, phóng ra vạn đạo kim quang rực rỡ, ngay cả hư ảnh kim đan của Đỗ Kinh cũng không thể sánh bằng.
Hơn nữa, lúc này Tùy Qua đã vận dụng tinh thần lực đến tầng thứ tư của Thiên Tinh Tâm Công. Tinh thần lực của hắn đã hiện rõ dấu hiệu ngưng tụ thành thực chất, gần như đã đạt đến cảnh giới tinh thần lực của Nguyên Anh kỳ đạo sĩ.
Đồng thời, những vân gỗ của Thanh Đế Mộc Hoàng giáp trụ cùng các phù văn ẩn hiện trên hư ảnh kim đan càng lúc càng rõ nét. Kết hợp với khí thế mạnh mẽ quanh thân cùng hung uy đã hình thành sau khi hắn đánh chết hai đạo sĩ Kết Đan kỳ trước đó, tất cả khiến cả thân thể Tùy Qua trông như một vị thần ma viễn cổ giáng lâm trần thế, không ai có thể đối địch!
– Đỗ Kinh! Dám theo ta một trận chiến sao! Lúc này, Tùy Qua đột nhiên hét lớn một tiếng, vận dụng phong lôi lực từ Phong Lôi Sí. Tiếng rống đó như một trận bão táp gào thét phun ra, đặc biệt là lực lượng lôi điện còn mang theo sức mạnh Thiên Kiếp Thần Lôi, với uy thế của thiên kiếp, đủ để thấy tiếng rống ấy kinh người đến mức nào!
Khí thế của Đỗ Kinh vốn đã bị áp chế, lúc này lại bị một tiếng rống của Tùy Qua khiến hắn run rẩy kinh hãi, làm sao còn dám cậy mạnh thêm nữa? Hắn lập tức bứt ra khỏi vòng vây mà rời đi. Tùy Qua tuân thủ hứa hẹn, không đuổi giết. Huống hồ, đối với hắn mà nói, trực tiếp dọa lui Đỗ Kinh có lẽ còn mang lại hiệu quả tốt hơn là giết chết hắn.
Đỗ Kinh bị dọa lui, bốn phía một mảnh xôn xao.
Người căm tức nhất lúc này chính là Hắc Thập Bát. Hắn ngỡ rằng sẽ được chứng kiến Tùy Qua bị hành hạ rồi giết chết, nhưng không ngờ kết quả lại thành ra thế này. Không còn cách nào khác, hắn đành trơ mắt nhìn Tùy Qua tiếp tục diễu võ giương oai. Tùy Qua nhìn khắp bốn phía, lớn tiếng nói: – Còn có ai! – Còn có ai! Lúc này, Tùy Qua cố ý đưa mắt nhìn về phía Hắc Thập Bát.
Tuy rằng Hắc Thập Bát hận không thể lập tức giết chết Tùy Qua, nhưng hắn tự biết thân phận, thực lực của mình nên đành bất đắc dĩ cúi đầu, tránh đi ánh mắt sắc như dao của đối phương. – Hừ! Thấy quanh bốn phía không còn ai dám ra mặt khiêu chiến, Tùy Qua hừ lạnh một tiếng: – Xem ra không ai còn nhòm ngó mười vạn viên Tinh Nguyên Đan của ta nữa. Nếu đã vậy, xin cáo từ! Nói xong, Tùy Qua thúc giục Phong Lôi Sí, thân ảnh chợt lóe, đã biến mất trong bầu trời đêm.
Lần này, Tùy Qua thể hiện một thân pháp cực nhanh, gần như “thuấn di”. Những người có tầm nhìn đều có thể nhận ra sự lợi hại của nó, bởi chỉ khi đạt đến Nguyên Anh kỳ mới có thể vận dụng thân pháp thuấn di như vậy.
Rất nhanh, Tùy Qua đã rời khỏi Ai Lao sơn. Sau đó, thân hình hắn rơi xuống một ngọn núi.
Lúc này, tinh thần lực của hắn nhập vào Hồng Mông Thạch, ý niệm vừa động, liền xuất hiện trước mặt Ảnh Phong, cười nói: – Ảnh Phong, ngươi đúng là một trợ thủ đắc lực. Thích châm của ngươi chuyên phá hộ thể cương khí của đối phương, hơn nữa còn có thể làm tê liệt thần kinh. Lại kết hợp cùng tâm ma trong Hồng Mông Thạch, có thể lập tức quấy nhiễu tâm thần đối phương, khiến hắn không kịp tự bạo kim đan. Không tồi, thật sự không tồi chút nào!
Thì ra, trước đó Tùy Qua giải quyết Vương Bạch, dù chủ yếu dựa vào thực lực của bản thân, nhưng Ảnh Phong cũng đã âm thầm góp sức.
Giao chiến chính diện tuy không phải sở trường của Ảnh Phong, nhưng hành động đánh lén lại đích thực là sở trường của hắn. Nhất là thích châm, tuy uy lực lớn lại có nọc độc kỳ lạ, có thể làm tê liệt thần kinh đối phương, hơn nữa còn gây ảnh hưởng đến thần niệm. Trong thời khắc mấu chốt, Tùy Qua còn dùng tâm ma quấy nhiễu đối thủ. Thật đáng thương cho Vương Bạch, thậm chí ngay cả cơ hội bảo vệ kim đan của mình cũng không có.
Về phần Chu Lăng Chí, tu vi chỉ là Kết Đan sơ kỳ, chẳng có tư cách tự bạo kim đan, đương nhiên không thể quấy nhiễu Tùy Qua. Hắn bị một quyền đánh lệch ngũ tạng lục phủ, sau đó đã bị trực tiếp thu vào Hồng Mông Thạch.
– Chủ nhân quá khen. – Ảnh Phong khiêm tốn nói. – Hiện giờ ta kết đan thành công, cũng đã khôi phục một ít kinh nghiệm kiếp trước, nên mới có chút lĩnh ngộ trong chiến đấu mà thôi. Đạo sĩ Kết Đan kỳ cùng yêu quái Yêu Đan kỳ, thực ra cũng đã tương đương về mặt nào đó. Khác biệt chính là bổn mạng pháp bảo của yêu quái đều là bẩm sinh, dù không cần đặc biệt luyện hóa cũng có thể thao tác một cách tự nhiên. Nhưng khuyết điểm là yêu quái quá phụ thuộc vào bổn mạng pháp bảo, nên rất khó buông bỏ mà chuyển sang sử dụng pháp bảo khác. Thế nhưng ta đã vận dụng phương pháp luyện khí của kiếp trước vào thích châm, khiến nó không những dung nhập được lực lượng linh tinh, hơn nữa ta còn có một tính toán muốn nhờ chủ nhân giúp đỡ.
– Không cần khách khí, cứ nói là được. Tùy Qua cũng có chút tò mò về ý tưởng của Ảnh Phong.
– Ta biết chủ nhân hiện tại không muốn những đạo sĩ Kết Đan trung kỳ và hậu kỳ tự bạo kim đan, để chiếm lấy kim đan và thân thể của họ, giống như Vương Bạch. Bởi vậy, căn cứ theo ý nghĩ của ta, thực ra muốn họ không thể tự bạo kim đan cũng không khó khăn lắm. Đầu tiên, thích châm có thể làm tê liệt thần kinh của họ, làm chậm thần niệm của họ. Mặt khác, có tâm ma của chủ nhân quấy nhiễu thì đích xác sẽ không có bất kỳ sơ hở nào. Nhưng nếu vậy thì cần chủ nhân phải phân tâm hiệp trợ mới có thể thành công. Nên ta đã nghĩ ra một biện pháp mà chủ nhân không cần phải phân tâm. Ta sẽ tự mình lựa chọn thời cơ đánh lén và phương thức để chỉ cần một kích là trúng đích.
– Ngươi hãy nói xem.
– Thực ra cũng đơn giản thôi. Mở một không gian nhỏ trong thích châm, nhốt vào đó một ít tâm ma. Đợi khi công kích, đồng thời đem nọc độc và tâm ma từ thích châm rót vào cơ thể đối phương, nhất định có thể tạo ra phiền toái cực lớn cho đối thủ! – Ảnh Phong hưng phấn trình bày ý tưởng.
– Tốt, quả nhiên là biện pháp hay! – Tùy Qua không nhịn được khen một tiếng. – Nhưng thích châm của ngươi là một không gian pháp bảo sao? Có thể nhốt được tâm ma ư? Nếu không được chẳng phải sẽ tự rước phiền toái vào thân sao?
Nội dung này được biên dịch và phát hành bởi truyen.free.