Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1033: Có thu hoạch. (2)

Tang Thiên khẽ gật đầu, nói:

– Ngoài ra, không ngờ thứ dược vật “thần ma chi thìa” này không chỉ có thể ma hóa chiến sĩ của chúng, mà còn có khả năng tự bạo, quả là khó lường.

– Tang lão đại, chẳng lẽ anh định bảo tôi nghiên cứu ma dược có khả năng tự bạo à?

– Đương nhiên không phải!

Tang Thiên nói:

– Tôi không thể nào lấy mạng sống của anh em mình ra đùa giỡn! Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, tôi sẽ không làm như vậy.

Lúc này, Tùy Qua và Tang Thiên đã đi đến căn cứ ngầm. Tùy Qua tiếp lời:

– Tang lão đại, thí nghiệm ma dược có vẻ rất thành công. Tôi sẽ tiếp tục luyện chế, nhưng việc này cần yêu đan. Nếu có, xin hãy giữ lại cho tôi.

– Anh cứ yên tâm đi. Anh làm ra cống hiến lớn cho Long Đằng, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp.

Tang Thiên nói xong, dường như nhớ tới một chuyện trọng yếu.

– Lần trước khi chúng ta thực hiện nhiệm vụ, tôi có thu được một gốc linh thảo non. Tôi không rõ giá trị cụ thể của nó, nhưng nếu thấy hữu dụng với anh thì cứ cầm lấy.

Nói đoạn, Tang Thiên lấy ra một gốc linh dược toàn thân đen tuyền đưa cho Tùy Qua.

Thấy vậy, Tùy Qua mừng rỡ không thôi:

– Tang lão đại, lễ vật của anh không tệ nha, tôi nhận.

– Phí lời!

Tang Thiên nhìn Tùy Qua nói:

– Anh đã làm nhiều việc cho Long Đằng như vậy, cho dù nó là linh dược quý giá đến mấy cũng không sánh bằng những cống hiến của anh. Vậy nên đừng khách sáo nữa. Về sau, nếu có linh thảo hay yêu đan, chúng tôi sẽ dốc lòng cung cấp cho anh.

– Ách… Nếu Tang lão đại nói như vậy, tôi cũng không khách khí.

Tùy Qua nhận gốc cây màu đen này.

Sau khi Tang Thiên và Tùy Qua trò chuyện xong, Đường Nguyên Mính đi tới, hết lời khen ngợi ma dược của Tùy Qua thật thần kỳ, đã giúp người Long Đằng trút được mối hận. Mặc dù cuối cùng tất cả chiến sĩ Quân đoàn Vinh Quang đều “vinh quang” theo nghĩa đen – không còn một ai sống sót, thậm chí một thi thể cũng không để lại, nhưng dù sao thì việc người của Long Đằng đã chặn đứng toàn bộ chiến sĩ Quân đoàn Vinh Quang là một sự thật không thể chối cãi, điều này có ý nghĩa cổ vũ sĩ khí vô cùng lớn.

– Này, các người đừng nói chuyện phiếm nữa.

Tùy Qua còn định khiêm tốn vài lời thì đã thấy Đặng Hạc đau đớn đi tới, cầu cứu anh ta:

– Tùy tiên sinh, anh xem giúp tôi với, tình hình của tôi thế này! Hiện tại toàn thân tôi đau muốn chết đi được, không biết đã xảy ra chuyện gì. À phải rồi, chẳng hay có phải do tôi hút máu của đám người Mỹ kia không? Tôi dùng Ngũ Dực Huyết Đằng hút không ít máu từ tên đó, chắc là không tiêu hóa được rồi.

– Anh hút máu của chiến sĩ Quân đoàn Vinh Quang ư?

Tùy Qua vừa mừng vừa sợ.

– Đúng vậy ạ.

Đặng Hạc vẻ mặt vô tội nói:

– Làm sao tôi biết máu của tên đó lại không tiêu hóa được chứ? Hơn nữa, đám người Mỹ đó thường có huyết thống Hấp Huyết Quỷ, lại hút không ít máu của anh em chúng ta. Tôi chỉ muốn gậy ông đập lưng ông thôi, ai ngờ lại không tiêu hóa được chứ.

– Rất tốt!

Tùy Qua cười lớn, nói:

– Nếu anh không tiêu hóa được, vậy chi bằng cung cấp mẫu vật cho tôi nghiên cứu.

– Anh muốn lấy máu của tôi sao?

Đặng Hạc dường như biết rõ ý của Tùy Qua.

– Nói nhảm! Nhanh vươn tay ra.

Tùy Qua nói xong, liền lấy ra một cây Cửu Diệp Huyền Châm Tùng đâm vào cánh tay Đặng Hạc. Ngay lập tức, cánh tay hắn khôi phục hình dáng Ngũ Dực Huyết Đằng, rồi từng giọt máu tươi thấm ra. Tùy Qua dùng một bình ngọc thạch để hứng lấy những giọt máu đó.

Sau đó Tùy Qua mới nhìn Đặng Hạc nói:

– Anh đúng là phúc lớn mạng lớn. Nếu Ngũ Dực Huyết Đằng không hấp thu và tiêu hóa những tạp chất, đồng thời chống lại ý niệm tự bạo trong máu, e rằng anh đã tự bạo mất rồi.

Nghe Tùy Qua nói thế Đặng Hạc lạnh người.

– Xem ra sau này tôi không nên tùy tiện hút máu người.

Đặng Hạc cảm khái một tiếng.

– Chưa hẳn.

Tùy Qua cười nói:

– Ngũ Dực Huyết Đằng không chỉ hút máu, mà còn có thể tinh lọc, bổ sung nguyên khí cho anh. Chẳng qua là anh vận dụng chưa đủ hiệu quả mà thôi. Tôi đã sớm nói với anh rồi, Ngũ Dực Huyết Đằng không chỉ là vũ khí chiến đấu của anh, mà còn là đồng bạn, có thể kề vai chiến đấu cùng anh đấy. Thôi, tôi cũng lười giải thích nhiều với anh. Sau này khi chiến đấu, anh nên vận dụng đầu óc một chút, tìm hiểu kỹ hơn công dụng của Ngũ Dực Huyết Đằng. Nhưng mà tối nay anh đã lập công lớn rồi, giúp tôi lấy được mẫu máu gốc. Tôi khẳng định sẽ nghiên cứu ra thứ còn hữu dụng hơn cả “thần ma chi thìa” đấy.

– Tùy lão đệ, ma dược của anh lợi hại hơn “thần ma chi thìa”, vì sao phải nghiên cứu nó chứ?

Đường Nguyên Mính nghi hoặc hỏi một câu.

– Biết mình biết người bách chiến bách thắng.

Tùy Qua nói:

– “Thần ma chi thìa” tuy uy lực kém hơn ma dược của chúng ta, nhưng không phải nó không có ý nghĩa gì cả. Hơn nữa, nghe Tang lão đại nói, “thần ma chi thìa” là loại dược lực có thể thăng cấp. Vạn nhất họ nghiên cứu ra “thần ma chi thìa” lợi hại hơn thì sao? Để phòng ngừa chu đáo, trước tiên phải hiểu rõ huyền bí trong đó đã.

– Vẫn là anh tâm tư chu đáo nhất.

Tang Thiên cảm khái một tiếng, sau đó còn nói:

– Nhưng mà, thứ ma dược tốt này sau này anh nên cung cấp nhiều hơn nữa. Ha ha, nói thật với anh, thông qua tình hình ngày hôm nay, tôi có ý định thành lập mấy “tiểu đội yêu hóa”. Các thành viên sẽ lựa chọn yêu hóa dựa trên tình huống và khả năng của bản thân. Sau đó, khi phối hợp với nhau sẽ dễ dàng hơn, tăng cường đáng kể sức chiến đấu.

– Ách… Tang lão đại, tôi hiểu suy nghĩ của anh rồi.

Tùy Qua nói:

– Tôi sẽ cố gắng cung cấp thêm ma dược cho Long Đằng. Được rồi, hiện tại tôi xin phép về nghỉ. Tôi sẽ trở về thành phố Đông Giang.

– Tùy tiên sinh, anh mang theo tôi đi.

Đặng Hạc nhìn Tùy Qua nói:

– Đi theo anh, tu vi của tôi tăng lên nhanh chóng! Dù sao bây giờ tôi cũng không có chức vụ gì. Chờ tôi đạt tới Kết Đan Kỳ, sẽ trở lại Long Đằng để nhận ch���c.

– Tùy anh đi.

Tùy Qua mỉm cười, thấy Đặng Hạc được cuốn vào Hồng Mông thạch, sau đó anh rời khỏi căn cứ, bay vào màn đêm.

Đến thành phố Đông Giang, Tùy Qua thả Đặng Hạc ở lại biệt thự của Tây Môn Trung.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Tùy Qua có ý định để Đặng Hạc tiếp tục giúp Tây Môn Trung điều tra tâm ma.

Buông dây dài câu cá lớn.

Cho dù hiện tại Tây Môn Trung còn chưa thu được tin tức thực chất nào, nhưng Tùy Qua dám khẳng định rằng, những tâm ma này đang âm thầm làm đại sự gì đó, và “Tâm Tu Hội” chắc chắn không phải thật sự chỉ để tu luyện hay tập thiền công.

– Chủ nhân, những ma đầu này không có động tĩnh gì cả.

Tây Môn Trung có chút không kiên nhẫn nói:

– Bằng không, tôi đi bắt vài ma đầu tới, cẩn thận thẩm vấn chúng nhé?

– Đánh rắn động cỏ, không tốt.

Tùy Qua lắc đầu, nói:

– Ma đầu cấp thấp chưa chắc đã biết được cấp trên của chúng đang toan tính điều gì; còn cấp bậc cao hơn thì ông chưa chắc đã bắt được. Vả lại, chúng ta không phải có Trương Minh sao? Tiểu tử này bây giờ thế nào rồi?

– Theo ý ngài, hắn vẫn ngoan ngoãn tu hành trong Tâm Tu Hội. Hiện tại, hắn đã là tiểu đầu mục trong đó, nhưng vẫn chưa thu hoạch được tin tức có giá trị nào cả.

Tây Môn Trung đáp.

– A…… Tiểu đầu mục sao?

Bản văn này đã được biên tập và bản quyền thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free