Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 1005 : Dạ Kiêu Thần. (1)

Con giun nhỏ bé kia, ngươi thật sự không biết điều ư? Ta thấy ngươi cũng là yêu vật nên mới tha cho ngươi đi, vậy mà ngươi còn dám dẫn người đến. Chẳng lẽ ngươi muốn thu phục Diêm Thiên Đằng ta sao?!

Diêm Thiên Đằng nhìn Tiểu Ngân Trùng, gầm lên:

– Muốn chết!

– Trừ lão đại của ta ra, không ai được phép gọi ta là con giun nhỏ!

Tiểu Ngân Trùng rít gào, cực kỳ bất mãn khi Diêm Thiên Đằng gọi nó như vậy, nó nói:

– Ngươi, cái tên thụ đằng kia, đừng có kiêu ngạo thế! Đặc biệt là, đừng hống hách trước mặt lão đại của ta!

– Lão đại của ngươi?

Diêm Thiên Đằng khinh thường nhìn Tùy Qua, nói:

– Một tu sĩ Kết Đan sơ kỳ mà thôi, may mắn lắm mới thoát được tay ta, chứ muốn thu phục ta thì nằm mơ đi!

– Này, tiểu thụ đằng, ngươi tưởng không ai trị được ngươi à?

Tiểu Ngân Trùng dường như đang khiêu chiến trực diện Diêm Thiên Đằng. Đương nhiên, nó tự biết bản thân không phải đối thủ của Diêm Thiên Đằng, bởi lẽ đối phương đã trở thành yêu thảo chân chính. Nhưng có Tùy Qua ở bên cạnh yểm trợ, Tiểu Ngân Trùng này đương nhiên lá gan lớn hơn nhiều.

– Tốt, ta đúng là muốn xem lão đại của ngươi lợi hại đến mức nào.

Diêm Thiên Đằng đột nhiên vươn một nhánh dây ra, dùng nó làm roi quất tới cổ Tùy Qua. Một khi bị nó quấn lấy, nếu hộ thể cương khí hơi yếu, lập tức sẽ bị nó quất nát cổ.

Nhưng Tùy Qua lại không hề nao núng. Hắn mặc cho nhánh Diêm Thiên Đằng quấn lấy cổ mà không phản kháng, nhưng cổ hắn lại hiện ra những vân gỗ màu xanh, từng vòng một, vô cùng rõ ràng. Những vân gỗ này như thể có ma lực đặc thù, khiến những gai ngược sắc bén của Diêm Thiên Đằng vốn đang siết chặt cổ Tùy Qua như độc xà, bỗng chốc lỏng ra. Nhánh Diêm Thiên Đằng đang quấn trên cổ Tùy Qua đột nhiên buông lỏng một cách khó hiểu, rồi tự động tuột khỏi cổ và rơi vào tay hắn.

Tùy Qua kéo nhánh Diêm Thiên Đằng lại, Mộc Hoàng cương khí liền rót vào trong đó, thông qua nhánh dây này lan tràn tới thân thể của Diêm Thiên Đằng. Nhánh dây này vốn là một phần thân thể của Diêm Thiên Đằng, nhưng khi rơi vào tay Tùy Qua, ngay lập tức nó mất đi sự khống chế. Hơn nữa, Tùy Qua rót Mộc Hoàng cương khí vào, khiến Diêm Thiên Đằng lập tức cảm thấy một uy áp vô hình bao phủ lấy thân thể, khiến nó không thể không nảy sinh ý muốn thần phục, thậm chí muốn quỳ xuống! Nó không ngừng tụ tập nguyên khí, cố gắng chống lại sự xâm nhập của Mộc Hoàng cương khí từ Tùy Qua.

Nhưng Tùy Qua cũng không trực tiếp hàng phục Diêm Thiên Đằng. Lúc này, hắn hóa tay thành chưởng, để mặc nhánh dây rụt về, sau đó thản nhiên nhìn Diêm Thiên Đằng, nói:

– Nếu ngươi chịu góp sức cho ta, ta sẽ ban cho ngươi nhiều chỗ tốt.

Diêm Thiên Đằng không trả lời Tùy Qua, ánh mắt nó vẫn dán chặt vào những vân gỗ màu xanh trên cổ hắn, ngạc nhiên nói:

– Chẳng lẽ hoa văn trên thân ngươi chính là biểu tượng của Thanh Đế Mộc Hoàng áo giáp? Ngươi là Tùy Qua, vị thanh niên kia ư?

– Tuyệt nhiên không thể giả được.

Tùy Qua thoải mái cười nói:

– Thứ gì có thể làm giả, chứ Thanh Đế Mộc Hoàng áo giáp thì làm sao giả được? Sao rồi, đi theo ta, những chỗ tốt ngươi nhận được còn hơn xa việc ở lại đây đấy.

– Ta cũng không muốn ở lại nơi này.

Diêm Thiên Đằng hiển nhiên không có ý định thần phục Tùy Qua, nó nói:

– Nhưng ở chỗ này tiêu dao tự tại, có gì là không tốt? Đi theo ngươi, không chừng đến một ngày nào đó lại bị ngươi luyện thành đan dược, ta đâu có ngu.

– Ngươi quá ngu xuẩn.

Tùy Qua lúc này mở Hồng Mông Thạch, phóng Trầm Cửu Bà ra ngoài, nói:

– Trầm Cửu Bà, ngươi nên chào hỏi đồng tộc của mình đi. Ngoài ra, hãy nói cho hắn biết ngươi hiện tại đang sống tốt như thế nào.

– Vâng, chủ nhân.

Trầm Cửu Bà cung kính đáp lời, nhưng sau đó xoay người nhìn về phía Diêm Thiên Đằng, nói:

– Lão thân Trầm Cửu Bà, chính là Cửu Đầu Yêu Tham biến thành. Thực ra, nếu muốn luyện đan thì ta thích hợp hơn ngươi nhiều, nhưng chủ nhân cũng không làm thế. Bởi vì chủ nhân căn bản không cần làm vậy. Hắn không xem ta là cỏ cây, mà xem ta là một sinh linh ngang hàng, còn đồng ý hợp tác đôi bên cùng có lợi với ta. Chủ nhân cung cấp linh điền, đan dược và linh vũ, trợ giúp ta tăng trưởng tu vi, cảnh giới lên, thậm chí còn giúp ta chống cự thiên kiếp, hoàn toàn lột xác thành yêu thảo. Còn điều chủ nhân cần chỉ là rễ cây của ta mà thôi, sau khi lấy rễ của ta, hắn còn cung cấp đan dược và vạn năm ngọc tủy để ta khôi phục nguyên khí...

Bày sự thật, giảng đạo lý, đây là bản chất cơ bản của đàm phán.

Tuy Trầm Cửu Bà không khéo ăn nói, nhưng những gì nó nói hiển nhiên có sức thuyết phục hơn Tùy Qua nhiều, bởi vì nó cũng là một yêu thảo.

Diêm Thiên Đằng vốn là yêu thảo, đương nhiên cũng có trí tuệ không kém gì nhân loại, nên nó cũng không ngu. Nghe Trầm Cửu Bà nói xong, nó đã động tâm, nhưng vẫn có chút không yên lòng.

– Hắn... Thực sự tốt như ngươi nói sao?

Tùy Qua không nói nhiều, trực tiếp lấy Thất Sát Hồ Lô ra, đổ một đống Địa Nguyên Đan, rồi lại nhanh chóng thu vào. Kế đến, hắn lấy ra một bình lớn vạn năm ngọc tủy, lắc nhẹ trước mặt Diêm Thiên Đằng.

Sự thật thắng hùng biện.

Diêm Thiên Đằng quả nhiên rất động tâm.

Vì vậy, Tùy Qua liền tỏ ra vẻ công bằng.

– Diêm Thiên Đằng, ngươi nên biết, với tu vi của ta, muốn hàng phục ngươi cũng không phải chuyện khó khăn. Hoặc là ngươi không nghĩ như thế, nhưng ngươi phải biết rằng Thanh Đế Mộc Hoàng áo giáp có thể hiệu lệnh và khắc chế mọi loài cỏ cây. Hơn nữa, nếu ta gọi cả Trầm Cửu Bà cùng ra tay thì sao? Ngươi càng chẳng có chút khả năng nào để đào thoát. Nhưng ta không làm thế, bởi vì ta hy vọng chúng ta có thể hợp tác.

– Ta chỉ muốn hỏi, nếu như ta không đáp ứng, ngươi sẽ cưỡng ép thu phục ta không?

Diêm Thiên Đằng hỏi.

– Sẽ!

Tùy Qua ngữ khí dứt khoát, hắn chẳng cần phải giả v�� điều gì cả.

– Tốt, sảng khoái.

Diêm Thiên Đằng tự biết lời Tùy Qua nói không sai, nó tuyệt đối không có cơ hội đào thoát. Hơn nữa, xem ra Trầm Cửu Bà là "đồng loại" có lẽ cũng không lừa gạt nó. Cân nhắc xong, nó đưa ra lựa chọn sáng suốt, quỳ xuống trước mặt Tùy Qua, nói:

– Diêm Thiên Đằng, bái kiến chủ nhân.

– Tốt.

Tùy Qua gật đầu, nói:

– Tiến vào thế giới pháp bảo của ta, ngươi sẽ biết nơi đó còn tốt hơn những gì Trầm Cửu Bà đã nói rất nhiều.

Tùy Qua phun ra một đoàn Hồng Mông tử khí định thu Diêm Thiên Đằng vào Hồng Mông Thạch, đột nhiên mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên xé rách. Một nam nhân trung niên thân hình gầy gò như que củi, tóc dài áo đen, xuất hiện trước mặt Tùy Qua. Toàn thân người này tỏa ra hắc khí, nhìn qua đã biết là một đối thủ khó nhằn.

Lai giả bất thiện!

Diêm Thiên Đằng nhìn thấy người này liền hoảng sợ nói:

– Ngươi... Ngươi là Du Hồn Pha Dạ Kiêu Thần!

– Đương nhiên. Diêm Thiên Đằng, ngươi lén lút hấp thu sát khí tu hành ở Du Hồn Pha, ngươi nghĩ có thể lừa được cảm ứng của ta sao?

Dạ Kiêu Thần hừ lạnh một tiếng, nói:

– Sở dĩ ta vẫn giữ ngươi lại, chính là muốn ngươi tích lũy nguyên khí mà thôi. Dù sao Ai Lao Sơn tuy là hung địa, nhưng còn ai có thể hung ác hơn người của Du Hồn Pha chúng ta? Thứ mà Dạ Kiêu Thần ta nuôi dưỡng, ai dám cướp đi? Diêm Thiên Đằng, ngươi ngoan ngoãn theo ta, hay để ta phải ra tay bắt ngươi?

Mọi bản dịch đều được bảo hộ bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức mà chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free