(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 2862: Gia Nhập Bách Sát Các
"Thông qua được?"
Diệp Thi Vũ cùng Thần Vô Tâm đều trầm trồ nhìn Tà Vũ, trong mắt không khỏi lộ vẻ không thể tin, trong lòng thầm rủa là đồ biến thái.
“Ta đến tương đối sớm, liền thử xông một lần.” Tà Vũ lơ đễnh cười cười, đáp lảng sang chuyện khác.
Thần Vô Tâm bĩu môi, ngươi thử xông một lần, rốt cuộc là qua được hay chưa?
Bất quá Tiêu Phàm biết rõ, Tà Vũ có ý tứ là hắn đã thông qua được, trong lòng y cũng vô cùng xao động.
Đã từng Tiêu Phàm tự nhận thực lực Tà Vũ không khác gì hắn, hiện tại xem ra, y vẫn còn đánh giá thấp thực lực của Tà Vũ, dù ở cùng cảnh giới, hắn cũng chưa chắc đã thắng được Tà Vũ.
Tiêu Phàm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mặc dù trong lòng hắn có một chút không phục, nhưng vẫn hết sức tự tin.
Tu luyện tới bây giờ, Tiêu Phàm còn chưa bao giờ cho là mình yếu hơn người khác.
“Tốt, ta cũng sẽ đi.” Tiêu Phàm gật đầu nói, trong mắt lóe lên một vẻ không chịu thua.
Nếu Tà Vũ đã vượt qua được, thì Tiêu Phàm hắn tự nhiên cũng có thể vượt qua.
Tà Vũ cười cười, nâng chén rượu lên mời Tiêu Phàm một ly: “Vậy ta chờ tin tức tốt của ngươi.”
“Ngươi liền cho là ta nhất định có thể vượt qua?” Tiêu Phàm ngạc nhiên nhìn Tà Vũ nói, Tà Vũ này không khỏi quá tin tưởng mình rồi.
“Một người có thể vượt qua khảo nghiệm 100 tầng Bách Sát Tháp, ta tin tưởng hắn khẳng định có thể thông qua.” Tà Vũ đầy ẩn ý nhìn Tiêu Phàm một cái.
Tiêu Phàm ngoài mặt vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng là vô cùng kinh ngạc, Tà Vũ này làm sao mà biết được y đã thành công vượt qua tầng 100 Bách Sát Tháp?
“Ta tin tưởng mình cũng có thể làm được.” Tiêu Phàm nâng chén cạn ly, cười cười nói.
“Vậy ta chờ tin tức tốt của ngươi, Cung gia hẳn tạm thời sẽ không trắng trợn tìm ngươi gây phiền phức, nhưng ngươi vẫn cần cẩn thận một chút.” Tà Vũ uống cạn một hơi, rồi đứng dậy, xoay người định rời đi.
Tiêu Phàm gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ cảm kích, nhưng y không cho rằng Cung gia sợ hãi thực lực của Tà Vũ, điều này càng khiến y tò mò hơn về thân phận của Tà Vũ.
Tà Vũ rời đi, Thần Vô Tâm lúc này mới hoàn hồn, hít một hơi thật sâu, nhìn Tiêu Phàm nói: “Tiêu Phàm, ngươi thật muốn đi thử bách sát tuyệt trận của Bách Sát Các?”
“Ngươi cứ nói đi?” Tiêu Phàm khóe miệng hé một nụ cười đầy ẩn ý.
Muốn đi vào vạn tộc thí luyện cổ lộ, vượt qua bách sát tuyệt trận của Bách Sát Các, đây là phương pháp duy nhất, ít nhất đối với một người không có bất kỳ chỗ dựa nào như y thì đây là cách duy nhất.
Mặc dù cũng muốn tiến vào Nhân Tộc thí luyện cổ lộ, nhưng so sánh với vạn tộc thí luyện cổ lộ, Tiêu Phàm vẫn quyết định từ bỏ.
Mặt khác, qua lời Tà Vũ nói, ngay cả khi tiến vào vạn tộc thí luyện cổ lộ, cũng có khả năng trở về Nhân Tộc thí luyện cổ lộ, bởi vì vạn tộc thí luyện cổ lộ cũng thông nhau.
Điều Tiêu Phàm không biết là, nếu như hắn có thể vượt qua bách sát tuyệt trận, thì Nhân Tộc thí luyện cổ lộ, y cũng có đủ tư cách để tiến vào.
“Thi Vũ, ngươi tìm một gian khách sạn ở lại, ta sẽ đi Bách Sát Các một chuyến ngay bây giờ.” Tiêu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói, nếu đã quyết định, chi bằng thử luôn bây giờ.
“Em đi cùng huynh nhé, dù sao em cũng không có chuyện gì.” Diệp Thi Vũ lắc đầu, mỉm cười dịu dàng nói.
Nàng không ngăn cản Tiêu Phàm đi mạo hiểm, bởi vì nàng biết rõ, khi phu quân nàng đã hạ quyết tâm thì không thể nào thay đổi được.
Hơn nữa, nàng càng tin tưởng thực lực Tiêu Phàm, nhất định sẽ vượt qua trận pháp thí luyện của Bách Sát Các.
“Ta cũng đi.” Thần Vô Tâm cũng bỗng nhiên đứng dậy, hắn cũng muốn biết, mình rốt cuộc có bao nhiêu chênh lệch với Tiêu Phàm.
“Ngươi đi làm cái gì? Làm bóng đèn sao?” Tiêu Phàm liếc Thần Vô Tâm một cái đầy khinh bỉ.
“Cái gì bóng đèn?” Thần Vô Tâm không hiểu gãi đầu bối rối, không hiểu ý Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm lười giải thích với hắn, quả thật Thần Vô Tâm không biết từ này, bất quá y rất khó chịu vì Thần Vô Tâm cứ đi theo y khắp mọi nơi, chẳng có lấy chút không gian riêng tư nào.
Hắn rất muốn nói với Thần Vô Tâm, tiểu gia đây quen biết ngươi lắm sao?
Chỉ là lời đến khóe miệng, Tiêu Phàm vẫn không nói thành lời, Thần Vô Tâm dù sao cũng là người của Tu La Tộc, tương lai chắc chắn sẽ trở thành thuộc hạ của y, thôi thì không nên ra tay đánh hắn.
Rời đi tửu lâu, ba người chẳng bao lâu sau đã tới một quảng trường rộng lớn, nhìn từ xa, một tòa đại điện cổ kính tọa lạc ở cuối quảng trường.
Đại điện tỏa ra một loại khí tức túc sát, đọng lại dấu vết tang thương của thời gian, nhất là tấm biển phía trên cung điện, trên đó khắc ba chữ, tựa như ba thanh tuyệt thế thần kiếm đang treo lơ lửng trên đầu họ.
“Ngọc bài thân phận, đã từng tham gia Bách Sát Chiến Trường, giao quân công bài ra.” Đi tới trước một ô cửa sổ, một lão già vẫn không ngẩng đầu nhìn Tiêu Phàm mà nói.
Tiêu Phàm giao ra ngọc bài thân phận và quân công bài, lão già liền nhận lấy ngay, nhưng khi chuẩn bị ghi danh, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm hỏi: “Ngươi chính là Kiếm Hồng Trần?”
“Xem như thế đi.” Tiêu Phàm hơi ngạc nhiên, lão già này vậy mà lại biết y ư?
“Ngươi chờ ta một chút.” Lão già chộp lấy ngọc bài thân phận và quân công bài, đột ngột đứng dậy, để lại một câu rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Tiêu Phàm trong lòng đầy nghi hoặc, chỉ chốc lát sau, một tràng cười sảng khoái vang lên: “Tiểu tử ngươi, vẫn là tới.”
Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn lại, thấy một nam tử trung niên lưng hùm vai gấu bước tới, mắt hơi sáng lên, hơi cúi người nói: “Tiêu Phàm xin kính chào tiền bối!”
Người vừa đến không ai khác chính là Lãng Thiên, nếu lúc trước Lãng Thiên không đuổi kịp, Tiêu Phàm bọn họ chưa chắc đã sống sót được.
Lãng Thiên khẽ gật đầu, đưa ngọc bài thân phận và quân công bài cho Tiêu Phàm, cười nói: “Ta là Lãng Thiên, Nhị trưởng lão Bách Sát Các, ng��ơi cứ gọi ta là Lãng đại ca.”
Lãng đại ca?
Lão già bên cạnh nghe vậy, kinh ngạc nhìn Lãng Thiên một cái, rồi sau đó nhìn Tiêu Phàm với vẻ hâm m���, Tiêu Phàm chỉ là một Thần Vương cảnh, có đức có tài gì mà được Lãng Thiên đối đãi như vậy?
Lão biết Lãng Thiên là người thế nào, những người có thể khiến Lãng Thiên đối đãi ngang hàng vô cùng hiếm có, huống hồ là một tu sĩ Thần Vương cảnh.
Tiêu Phàm cũng nhận ra Lãng Thiên đang có ý lấy lòng, chỉ là y không rõ, vì sao Lãng Thiên lại đối đãi với một tu sĩ Thần Vương cảnh như y đặc biệt đến thế.
Chỉ dựa vào thành tích đứng thứ ba Bách Sát Bảng của y thôi sao?
Tiêu Phàm âm thầm lắc đầu, điều này hiển nhiên là không thể, trừ phi Lãng Thiên biết y là người của Tu La Tộc.
“Vậy vãn bối xin mạn phép.” Tiêu Phàm cũng không cự tuyệt, chỉ là cười cười nói.
“Ngươi là chuẩn bị gia nhập Bách Sát Các, hay là Đế Cung đây?” Lãng Thiên cười ha hả, dường như đang rất vui mừng vì có thêm một người đệ đệ như Tiêu Phàm.
Chỉ là khi nói ra lời này, thần sắc y lại trở nên nghiêm trọng, dường như vô cùng chờ mong câu trả lời của Tiêu Phàm.
“Lãng đại ca, ta muốn thử sức với bách sát tuyệt trận của Bách Sát Các.” Tiêu Phàm không chút do dự, hết sức trịnh trọng nói.
“Cái gì?” Lãng Thiên còn chưa mở miệng, lão già đứng phía sau y đã trực tiếp kêu lên đầy sợ hãi, tròn mắt nhìn Tiêu Phàm.
Lãng Thiên cũng thoáng sững sờ, sau khi kích động thì cũng có chút ngạc nhiên.
Y kích động vì Tiêu Phàm muốn thử bách sát tuyệt trận của Bách Sát Các, điều đó có nghĩa y sẽ phải gia nhập Bách Sát Các.
Mà ngạc nhiên là, hắn biết rõ thực lực Tiêu Phàm phi phàm, nhưng nếu muốn vượt qua bách sát tuyệt trận của Bách Sát Các, cũng không phải dễ dàng như vậy.
Mới đây xuất hiện một Tà Vũ, đã phá vỡ kỷ lục hàng nghìn năm, chẳng lẽ bây giờ lại sắp xuất hiện thêm một người nữa sao? Lãng Thiên trầm ngâm một lát, rồi trịnh trọng hỏi: “Ngươi đã suy nghĩ kỹ càng rồi chứ?”
Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi độc giả có thể tận hưởng trọn vẹn câu chuyện.