Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1890: Nuốt Giết

“Quả nhiên không chết!” Tiêu Phàm cười lạnh một tiếng. Tiếu Thương Sinh chỉ là một phân thân linh hồn, vậy mà lại mạnh đến mức này, như một con gián dù đánh mãi cũng không chết, khiến Tiêu Phàm không khỏi bất ngờ.

Thế nhưng, thời điểm này, kết cục của Tiếu Thương Sinh cũng chẳng khác gì cái chết.

Trước mặt Tiêu Phàm là một người đá cao chừng một trượng, toàn thân có màu trắng sữa bóng loáng. Tiêu Phàm biết toàn thân nó được tạo thành từ Thạch tinh, cứng rắn hơn rất nhiều so với siêu cấp thạch nhân lúc nãy. Trong đôi con ngươi u ám của nó, đốm lửa xanh lam lạnh lẽo hiện lên, đây chính là kết quả của việc Tiếu Thương Sinh dung hợp Hồn hỏa của Nhạc Nhân tộc mà ngưng tụ thành.

Linh hồn với sức mạnh gần như đã tiêu tán kia, giờ đây chỉ còn có thể tồn tại nhờ Hồn hỏa.

“Kẻ chết chính là ngươi!” Một tay Tiếu Thương Sinh nắm chặt Tu La kiếm, tay còn lại ngưng tụ một chưởng hình đao, chém thẳng về phía Tiêu Phàm.

“Trước đó không thể giết được ngươi là vì linh hồn ngươi khi ấy vẫn còn nguyên vẹn, chưa chút tổn hại nào! Còn lúc này thì…” Tiêu Phàm cười khẽ một tiếng, giọng hắn tràn đầy vẻ khinh thường.

Đột nhiên, một tia sáng bắn ra từ mi tâm hắn rồi lập tức chui thẳng vào Hồn hỏa trong người đá.

Tốc độ linh hồn công kích nhanh hơn người đá rất nhiều.

“Hồn hỏa, đốt hắn cho ta!” Tiếu Thương Sinh thét lên.

Tuy nhiên, kết quả lại khiến y thất vọng. Hồn hỏa dường như không nghe theo mệnh lệnh của y. Y thấy một viên huyết châu lơ lửng trên đỉnh đầu Tiêu Phàm. Từng tia sáng đỏ thẫm dập dờn tỏa ra, trong phút chốc đã bao phủ khắp không gian xung quanh.

Trong chốc lát, không gian dường như ngưng đọng. Linh hồn Tiếu Thương Sinh căm tức nhìn Tiêu Phàm, nhưng tiếc thay, y không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

“Nuốt trọn tia linh hồn của ngươi thì linh hồn của ta vẫn còn cách cảnh giới Chiến Thần đỉnh phong một đoạn đường khá xa. Nhưng nếu nuốt những Hồn hỏa này thì có lẽ đã gần đủ rồi!” Tiêu Phàm cười khẽ.

“Nuốt ta, ngươi nuốt bằng cách nào?” Tiếu Thương Sinh cực kỳ xem thường hắn.

“Ngươi không biết người của Chiến Hồn đại lục đều có ít nhất một loại linh hồn thiên phú sao?”

Tiêu Phàm cười khẽ, thân thể đột nhiên biến thành hình dạng Thí Thần thú, mở to cái miệng như chậu máu, lao thẳng về phía linh hồn Tiếu Thương Sinh, nuốt chửng y.

“Thí Thần…” Tàn niệm linh hồn của Tiếu Thương Sinh mở to hai mắt nhìn Tiêu Phàm, bên trong tràn đầy sự khiếp sợ.

Nhưng y chưa kịp nói h��t đã bị Tiêu Phàm nuốt vào trong bụng, ngay cả những Hồn hỏa kia cũng không thoát khỏi.

Chỉ khẽ động niệm, Tiêu Phàm lập tức thoát ra khỏi không gian bên trong người đá, trở về cơ thể bản thể. Trong chốc lát, trên người Tiêu Phàm bộc phát khí tức hồn lực cuồng bạo.

Linh hồn bản thể của hắn đang không ngừng luyện hóa sức mạnh linh hồn c��a Tiếu Thương Sinh và Hồn hỏa mạnh mẽ kia.

Luồng năng lượng này dồi dào vô cùng. Tiêu Phàm tin rằng sau khi luyện hóa chúng thì linh hồn của hắn sẽ có thể đạt tới cảnh giới Chiến Thần đỉnh phong. Thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều so với linh hồn của cường giả Chiến Thần đỉnh phong. Phải biết rằng, hắn có năng lực phân liệt linh hồn.

Tiêu Phàm chỉ cảm thấy trong linh hồn bản thể của mình chứa đựng một luồng năng lượng tươi mát, đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong linh hồn. Hắn có được thiên phú linh hồn Thí Thần thú nên luyện hóa những sức mạnh linh hồn này cũng rất nhanh.

Tuy nhiên, các tu sĩ xung quanh lại cực kỳ lo lắng cho Tiêu Phàm. Họ nhìn thấy Tiêu Phàm vẫn đang giằng co với người đá trên không trung nhưng họ không hề hay biết Tiêu Phàm đã tiêu diệt Tiếu Thương Sinh.

“Có lẽ là đang chiến đấu bằng linh hồn!” Có vài tu sĩ âm thầm suy đoán.

Bốn người Tiếu Thiên Cơ cũng đang đứng trên đỉnh một tảng đá, quan sát hai người trên không. Trong chốc lát, họ không hiểu rõ nguyên do bên trong.

“Lão đại, ngươi đoán ai sẽ thắng?” Tứ vương tử không kìm được mà hỏi. Mấy người Tiếu Thiên Tà cũng nhìn Tiếu Thiên Cơ đầy vẻ nghi hoặc.

Tiếu Thiên Cơ có năng lực dự đoán tương lai, hơn nữa còn có thể nhìn thấy bản chất của những điều bình thường, nên có cái nhìn thấu đáo hơn họ.

“Không biết!” Tiếu Thiên Cơ lắc đầu. Suốt ngần ấy năm, Tiêu Phàm là người duy nhất hắn không thể nhìn thấu. Tiếu Thiên Cơ dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhưng mà ta tin hắn có thể thắng!”

Nói rồi, hắn đột nhiên quay đầu nhìn ba người kia: “Sau khi cuộc chiến này kết thúc, các ngươi định làm gì tiếp theo?”

“Ta muốn rời khỏi thành Thiên Thương Thần, thế giới này rất rộng lớn, ta muốn đi du ngoạn một phen!” Tiếu Thiên Vận không chút do dự nói ra suy nghĩ của mình.

Tứ vương tử và Tiếu Thiên Tà nhìn nhau. Trong chốc lát, cả hai không biết phải nói gì, mặc dù trong lòng đã có câu trả lời từ trước.

Tiếu Thương Sinh chết rồi. Thương Sinh Thần Quốc lớn như vậy, sao có thể bỏ mặc được? Họ vốn là vương tử của Thương Sinh Thần Quốc nên hiển nhiên có tư cách kế thừa vị trí Thần chủ.

Thế nhưng, muốn bảo vệ cơ nghiệp lớn như vậy không hề dễ dàng. Tiếu Thương Sinh chết rồi thì Thương Sinh Thần Quốc cũng mất đi sức mạnh răn đe. Làm sao các thế lực nhị lưu có thể bỏ qua miếng mồi béo bở này chứ? Thậm chí không chỉ riêng các thế lực nhị lưu, ngay cả các đại gia tộc của Thương Sinh Thần Quốc có lẽ cũng đang ngấp nghé vị trí Thần chủ.

Muốn trở thành Thần chủ, cơ hội của họ không hề nhỏ, nhưng việc giữ cho Thương Sinh Thần Quốc tiếp tục tồn tại ở khu cổ địa này lại không hề đơn giản.

Ánh mắt Tiếu Thiên Tà và Tứ vương tử đột nhiên chuyển hướng về phía Tiếu Thiên Cơ. Nếu như Tiếu Thiên Cơ muốn trở thành Thần chủ của Thương Sinh Thần Quốc thì cơ hội của họ lại càng trở nên xa vời hơn.

“Sau khi cuộc chiến này kết thúc, ta cũng sẽ làm như Tiếu Thiên Vận, muốn đi chiêm ngưỡng thế giới này một chút. Nếu có cơ hội, ta sẽ rời khỏi thế giới này!” Tiếu Thiên Cơ nói lên suy nghĩ của mình. Hắn nói như vậy cũng là cố ý cho Tiếu Thiên Tà và Tứ vương tử biết rằng mình không hề có ý với vị trí Thần chủ.

Chẳng biết tại sao, Tiếu Thiên Tà và Tứ vương tử nghe xong, cả hai lại thở phào một tiếng, như trút được gánh nặng trong lòng.

Thế nhưng, ánh mắt họ nhìn nhau lại xuất hiện tia đề phòng. Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra thì trong tương lai, họ sẽ trở thành đối thủ của nhau.

“Lão tứ, lão bát, không biết hai ngươi có nghe lọt tai ta nói không.” Tiếu Thiên Cơ cười nhìn hai người, dường như đã nhìn thấu điều ẩn sâu trong lòng họ.

Cho dù Tiếu Thiên Tà được cho là thông tuệ phi phàm, nhưng trước mặt Tiếu Thiên Cơ, Tiếu Thiên Tà cũng cảm thấy mình như bị lột trần, không còn gì che giấu.

“Mặc dù chúng ta không phải là huynh đệ ruột, thậm chí còn từng là kẻ thù nhưng tất cả những điều này đều là do Tiếu Thương Sinh gây ra. Gọi ngươi một tiếng lão đại thì lời ngươi nói, ta tất nhiên sẽ nghe theo!” Tiếu Thiên Tà nghiêm túc nói.

“Ta cũng nghe lão đại!” Tứ vương tử gật đầu.

“Lão tứ, trí tuệ của ngươi không hề kém cạnh ai nhưng vị trí Thần chủ Thương Sinh Thần Quốc không thích hợp với ngươi!” Tiếu Thiên Cơ suy nghĩ một chút rồi nói.

Bởi vì bản thân hắn không có ý định với vị trí Thần chủ của Thương Sinh Thần Quốc cho nên hắn có sao nói vậy.

Tứ vương tử nhíu mày, cúi đầu trầm tư, không biết hắn đang nghĩ gì.

Tiếu Thiên Cơ lại nhìn Tiếu Thiên Tà rồi nói: “Lão bát, đối với ngươi, ta chỉ muốn nói một điều: Chuyện ngươi đã hứa thì dù chết cũng phải hoàn thành, nếu không…”

Tiếu Thiên Cơ không nói hết lời nhưng đồng tử Tiếu Thiên Tà co rụt lại, không khỏi nhìn về phía Tiêu Phàm đang đứng ở xa xa. Trong đầu Tiếu Thiên Tà nhớ lại hiệp ước của mình với Tiêu Phàm, nếu như hắn vi phạm lời hứa thì hậu quả sẽ ra sao?

Mặc dù Tiếu Thiên Cơ không nói hết nhưng trong lòng Tiếu Thiên Tà biết rõ mình sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

“Ta biết rồi!” Tiếu Thiên Tà trầm giọng đáp, còn trong lòng hắn nghĩ gì, thì chỉ mình hắn biết.

“Lão đại, ta rời đi với ngươi!” Tứ vương tử đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Tiếu Thiên Cơ.

“Con đường của ta không thích hợp với ngươi, có lẽ quý nhân của ngươi lại đang ở ngay trước mắt!” Tiếu Thiên Cơ đột nhiên quay đầu nhìn Tiêu Phàm đang ở trên không trung.

Tứ vương tử nheo mắt nhìn về phía Tiêu Phàm, trong lòng hắn có chút nghi hoặc. Chẳng lẽ Tu La Điện Chủ chính là quý nhân của mình sao?

Ầm!

Lời vừa dứt, một khí tức cuồng bạo bộc phát ra từ người Tiêu Phàm, nhưng chỉ trong tích tắc, nó lại biến mất tăm, dường như chưa từng xuất hiện.

“Cảnh giới Chiến Thần viên mãn!” Trên không trung, Tiêu Phàm thở ra một hơi, trên mặt nở nụ cười. Linh hồn phân thân của Tiếu Thương Sinh cuối cùng cũng đã bị hắn cắn nuốt và luyện hóa hoàn toàn.

Tiêu Phàm nheo mắt lại, trong lòng tự nhủ: “Tu La Áo Nghĩa và Sinh Tử Áo Nghĩa cũng sắp đột phá rồi!”

Truyện được biên tập độc quyền bởi đội ngũ biên tập viên của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free