Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1887: Thiên Bạo

Ở chân trời xa, bốn người Tiếu Thiên Cơ đang điên cuồng tấn công Siêu Cấp Thạch Nhân. Từng tảng đá lớn tựa những ngọn núi nhỏ lăn khỏi thân người đá, nện xuống đất khiến mặt đất rung chuyển không ngừng.

“Các ngươi đều đáng chết!” Giọng nói phẫn nộ của Tiếu Thương Sinh vang vọng trong không trung.

Bị bốn người Tiếu Thiên Cơ vây công, người đá do Tiếu Thương Sinh tạo nên cuối cùng cũng không trụ vững được nữa, bắt đầu sụp đổ. Tiếu Thương Sinh cũng hoàn toàn nổi giận.

“Tù Không!”

Tiếu Thương Sinh quát lớn một tiếng, theo tiếng quát giận dữ của y, đá tảng dưới đất bay ngược trở lên, thậm chí cả đá lát đường trong thành Thiên Thương Thần cũng bay vọt lên theo.

Trong chốc lát, vô số đá tảng lớn nhỏ bay ken đặc trên không trung. Bốn người Tiếu Thiên Cơ nhanh chóng né tránh nhưng đá tảng cực kỳ nhiều, họ dù muốn tránh cũng không sao tránh khỏi.

Bốn người không thể đánh bại Tiếu Thương Sinh ngay lập tức, đành phải liên tục lùi xa, đao kiếm trong tay không ngừng vung vẩy, cố gắng mở một con đường thoát thân.

Ầm ầm!

Mặt đất rung chuyển kịch liệt, gió hú ù ù nơi chân trời. Từng tòa cung điện to lớn bắt đầu đổ sụp, sau đó vỡ vụn, biến thành vô số đá tảng lớn bay lượn trên không.

Chỉ trong vài hơi thở, người đá khổng lồ vốn đã bị hủy hoại đáng kể lại khôi phục nguyên vẹn như ban đầu.

Vậy thì, chẳng phải mọi nỗ lực của bốn người Tiếu Thiên Cơ đều công cốc sao?

Các tu sĩ xung quanh chứng kiến cảnh tượng này không khỏi hít một hơi khí lạnh. Những cường giả như Tiếu Thiên Cơ lúc này cũng chẳng khác nào cánh bèo trôi dạt trên biển cả mênh mông, mặc cho sóng gió vùi dập, có thể bị hủy diệt bất cứ lúc nào.

Tiếu Thiên Cơ chính là một trong Tam đại công tử, vậy mà ở trước mặt Tiếu Thương Sinh lại không có sức đánh trả sao?

Giờ đây, mọi người mới thực sự hiểu được sức mạnh của Tiếu Thương Sinh khủng khiếp đến mức nào.

Không, nói chính xác hơn là tên đoạt xá thân thể Tiếu Thương Sinh khủng bố đến mức nào. Hiện tại, nhiều người tin rằng chính kẻ đoạt xá Tiếu Thương Sinh mới là chủ mưu giết Thần chủ của họ.

Tiêu Phàm nhíu mày, gió lớn xung quanh thổi vù vù quanh người hắn nhưng hắn vẫn bất động như núi.

Nhưng điều quỷ dị chính là sức mạnh mà Tiếu Thương Sinh thi triển chỉ hấp thụ đất đá, hoàn toàn không gây ảnh hưởng lớn đến tu sĩ hay sinh vật sống khác.

“Tiêu huynh, chúng ta có cần lên hay không?” Sở Khinh Cuồng lại gần Tiêu Phàm, không rời mắt khỏi cảnh tượng phía xa và hỏi.

Nhìn tình hình hiện tại, bốn người Tiếu Thiên Cơ rõ ràng không phải là đối thủ của Tiếu Thương Sinh. Trước đó, Tiếu Thương Sinh đã cướp đoạt tinh khí linh hồn từ vài người, nhờ đó vẫn có thể gây thương tổn linh hồn cho bốn người kia.

Nếu không thì với thực lực của Tiếu Thiên Cơ, cho dù không thắng được Tiếu Thương Sinh, cũng không đến nỗi không thể phản kháng dù chỉ một chút.

“Đợi một chút nữa!” Tiêu Phàm hít sâu, nheo mắt trả lời.

“Chiến hồn của Tiếu Thiên Cơ muốn bảo vệ Lục vương tử, đệ đệ của hắn, nên mới không thể phát huy toàn bộ thực lực.” Kiếm La tới gần, nói với giọng điệu cứng rắn.

“Ồ?” Điều này khiến Tiêu Phàm có chút bất ngờ.

Sau đó, Kiếm La đã kể lại mọi chuyện một cách vắn tắt nhất, khiến Tiêu Phàm nghe xong, thần sắc trở nên trầm trọng.

Tuy thực lực của Tiếu Thiên Tà rất mạnh nhưng sức mạnh thể chất không phải điểm mạnh của hắn. Thêm vào đó, Thiên Nghịch Tà Đồng cũng không thể phát huy tối đa.

Cộng thêm việc trước đó linh hồn của hắn bị Tiếu Thương Sinh làm trọng thương nên thực lực đã suy giảm rất nhiều, chắc chắn không phải là đối thủ của Tiếu Thương Sinh.

Nhị công chúa Tiếu Thiên Vận sở hữu sức mạnh lớn nhưng sức mạnh của nàng cũng khó lòng sánh bằng Siêu Cấp Thạch Nhân.

Còn Tứ vương tử, Chiến hồn của hắn là Luân Liệt Nhật, lĩnh ngộ Áo Nghĩa thuộc tính Hỏa nên Siêu Cấp Thạch Nhân hoàn toàn khắc chế hắn.

Bốn người liên tục né tránh, tốc độ ngày càng chậm, dáng vẻ ngày càng chật vật. Nếu cứ tiếp diễn, e rằng bốn người họ sẽ khó thoát khỏi cái chết.

Nên ra tay hay không đây?

Tiêu Phàm vẫn còn đang do dự, nếu hắn ra tay, có thể sẽ bại lộ át chủ bài, mà Siêu Cấp Thạch Nhân này rõ ràng không phải là đối thủ dễ đối phó.

Khi Tiêu Phàm đang phân vân, những tảng đá bay lượn trên không trung đột nhiên chững lại. Trên người bốn người Tiếu Thiên Cơ vương vãi không ít máu tươi. Một đòn vừa rồi thật sự quá kinh khủng.

Bốn người liên thủ vẫn không phải đối thủ thì đủ biết thực lực của Tiếu Thương Sinh đáng sợ đến mức nào. May mắn là y không thể duy trì sức mạnh này trong thời gian dài.

“Lão đại, ngươi tấn công phần đầu của nó, còn các người hãy quấy rối nó!” Tóc Tiếu Thiên Tà bay loạn, ánh mắt hắn ta lóe lên vẻ hung ác.

“Không được!” Tiếu Thiên Cơ nhíu chặt mày. Dù trông có vẻ bị thương nhẹ nhất nhưng áo bào của hắn cũng đã rách tơi tả.

Đột nhiên, hắn cảm giác được một mối nguy hiểm lớn ập đến tâm trí hắn, suýt chút nữa khiến da đầu hắn tê dại.

“Mau lui lại! Nhanh lên!”

Tiếu Thiên Cơ đột nhiên hét lớn, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên khuôn mặt. Bao nhiêu năm qua, chưa từng có điều gì khiến hắn kinh hoàng đến vậy.

Dù hắn biết rõ có thể một ngày nào đó, Tiếu Thương Sinh sẽ đoạt xá thân thể mình nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh để suy xét mọi chuyện.

Đó là một cảm giác nguy hiểm chết chóc mơ hồ, vẫn còn khả năng cứu vãn. Nhưng ngay giờ phút này, hắn lại cảm thấy chỉ một giây sau, tính mạng mình sẽ chấm dứt.

Tiếu Thiên Cơ chưa bao giờ có cảm giác này, đây cũng chính là lý do khiến hắn hoảng hốt, lo sợ.

Ba người Tiếu Thiên Tà nghe vậy liền tin tưởng lời của Tiếu Thiên Cơ. Tiếu Thiên Cơ có năng lực dự báo tương lai, chắc chắn hắn đã nhận ra điều gì đó bất thường.

Nghĩ vậy, họ vội vàng bỏ chạy, dường như dốc toàn bộ sức lực.

“Thiên Bạo!”

Vừa đúng lúc này, Tiếu Thương Sinh lại quát lớn, sóng âm cuồng bạo lan tỏa khắp xung quanh. Ngay sau đó, những tảng đá lơ lửng trên không trung bỗng chốc bắn vọt ra bốn phương tám hướng.

Nhanh, không phải là nhanh bình thường!

Vô số đá tảng ngập trời, tốc độ của chúng còn nhanh gấp mấy lần so với lúc lao về phía Tiếu Thương Sinh, thậm chí gấp mười lần. Tốc độ kinh hoàng này đã vượt xa cảnh giới Chiến Thần, gần như đạt tới cấp độ Thiên Thần.

Bởi vì tốc độ quá nhanh nên những tảng đá kia ma sát với không khí tạo ra âm thanh chói tai tựa tiếng kiếm ngân, không gian xung quanh gần như bị xé toạc.

Cho dù là Tiếu Thiên Cơ dù có thiên phú tuyệt luân cũng trở nên nhỏ bé trước sức mạnh này. Tất nhiên, điều này một phần cũng bởi vì hắn muốn bảo vệ đệ đệ mình.

“Chạy mau!”

“Cứu mạng!”

Mọi người bắt đầu điên cuồng tháo chạy, ai nấy đều cảm nhận tử thần đang cận kề. Nếu giờ không chạy, sau này dù muốn cũng chẳng thể thoát thân.

Vào giờ phút này, các tu sĩ trong phạm vi mười dặm quanh Thần Cung đều rơi vào tuyệt vọng. Tu sĩ ở xa còn có thể tháo chạy, nhưng những người ở gần thì không tài nào thoát thân.

“Lui!” Tiêu Phàm hét lớn. Đám người Kiếm La đâu dám chần chừ, họ vốn không cách quá xa, nếu bị đá tảng nện trúng, e rằng không chết cũng tàn phế.

Phản ứng của mọi người rất nhanh, tốc độ cũng không hề chậm, dù sao họ cũng là những cường giả Chiến Thần cảnh. Nhưng các tu sĩ Chiến Thánh cảnh thì không có được may mắn đó.

Trong chớp mắt, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, rên la khắp chốn. Từng thi thể bị đá tảng bay xuyên qua đều trực tiếp nổ tung trên không trung, không còn sót lại chút gì.

Cho dù là thần lực tinh thể kiên cố nhất cũng không thể chịu đựng nổi sức mạnh này, lập tức nổ tung.

“Tiếu Thương Sinh điên rồi sao?” Tiêu Phàm nghiến răng nghiến lợi. Hắn không kịp đề phòng, bị một hòn đá nện trúng bả vai, máu tươi bắn tung tóe.

Hắn không ngờ Tiếu Thương Sinh lại dám ra tay công kích đến mức này. Có lẽ linh hồn lực của y đã đến giới hạn, nên mới điên cuồng trả thù như thế.

“Công tử!”

Vừa lúc này, một giọng nói hùng hậu vang lên. Ngay sau đó, mặt đất cuộn trào, từng bức tường đá khổng lồ hiện lên trước mặt Tiêu Phàm. Những bức tường đá dày hàng chục trượng chắn ngang phía trước họ.

Sau đó, một Thạch Đầu Nhân cao mấy chục trượng xuất hiện trước người Tiêu Phàm. Ngoài Nhạc Nhất Sơn ra thì còn ai vào đây nữa?

“Nhạc Nhất Sơn? Sao ngươi lại ở đây?” Ánh mắt Tiêu Phàm sáng lên, hắn không ngờ Nhạc Nhất Sơn lại xuất hiện ở đây, trước đó hắn hoàn toàn không phát hiện.

Không đợi Nhạc Nhất Sơn trả lời, Tiêu Phàm lập tức lớn tiếng ra lệnh: “Nhanh lên! Cứu được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu!”

Tiêu Phàm cũng không muốn Thần quốc Thương Sinh bị hủy hoại như vậy. Hắn còn muốn lợi dụng sức mạnh của toàn bộ Thần quốc Thương Sinh để đối phó với bộ lạc Huyết Ma và Chiến Thần điện.

“Vâng, công tử!” Nhạc Nhất Sơn cung kính gật đầu, thân thể y bỗng chốc tan rã, chìm sâu vào lòng đất.

Đoạn truyện này được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free