(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1863: Thí Thần Đột Phá
Sự lựa chọn của tự nhiên sao?
Huyền Thương lão tổ và Bạch Long lão tổ cắn chặt răng nhìn Cổ Thần Phong, chỉ hận không thể xông tới, nhưng đáng tiếc, thời kỳ đỉnh cao bọn họ còn chẳng phải đối thủ của đối phương, huống chi lúc này.
“Đi!” Huyền Thương lão tổ hét lớn, rồi quay người lao thẳng về phía phòng đấu giá để thoát thân.
Bạch Long lão tổ theo s��t phía sau. Giờ đây, bọn họ chỉ còn linh hồn, nhất định phải đoạt xá mới có thể sống sót.
Nếu đám người Cổ Thần Phong có ý đồ đối phó với họ, chắc chắn bọn họ sẽ chết.
Thấy hai người định bỏ trốn, sắc mặt Cổ Thần Phong vẫn lạnh nhạt không chút biến sắc, trong khi Hắc Mộc lão tổ và Ô Bằng lão tổ thì lộ rõ vẻ khinh thường.
Khi linh hồn của Huyền Thương lão tổ va phải bức tường, bốn phía đột nhiên nổi lên từng gợn sóng, hóa thành một kết giới vô hình, chặn đứng và đẩy bật họ trở lại.
“Cổ Thần Phong, ngươi sớm đã tính kế với bọn ta rồi sao?” Huyền Thương lão tổ thật sự sợ hãi, đã mất thân thể, giờ đến linh hồn cũng không thoát được.
“Giết thỏ, mổ chó săn; chim bay hết, cung tên cất. Giờ đây, các ngươi chỉ là những phế vật trong mắt hắn, giữ lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì?”
Một giọng nói khác đột nhiên vang lên trong phòng, thu hút sự chú ý của đám người Cổ Thần Phong.
Tiêu Phàm tưởng chừng đã chết, chợt cử động. Ngay cả mấy người như Kiếm La vốn đang nằm bất động cũng đứng dậy.
“Bọn chúng chưa chết?” Sắc mặt bình tĩnh của Cổ Thần Phong cuối cùng cũng nổi sóng, trở nên âm trầm cực độ.
“Một ván bài tốt bị ngươi phá hỏng mất rồi.” Tiêu Phàm mỉm cười nhìn Cổ Thần Phong, sau đó lắc đầu: “Ta vốn tưởng ngươi sẽ giết luôn cả Hắc Mộc và Ô Bằng, không ngờ ngươi chỉ giết hai người kia thôi sao?”
Sắc mặt của Cổ Thần Phong càng lúc càng trở nên khó coi. Hắn vốn tưởng mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của mình, nhưng đến giờ thì hóa ra bản thân đã sớm bị bọn họ tính kế ngược lại.
“Kiếm Hồng Trần, tất cả là do ngươi! Nếu không phải ngươi, chúng ta đã không mất đi thân thể!” Huyền Thương lão tổ đột ngột nhìn Tiêu Phàm đầy phẫn nộ. Vì không làm gì được Cổ Thần Phong, bọn chúng liền dồn toàn bộ lửa giận sang Tiêu Phàm.
Lời vừa nói ra, toàn bộ linh hồn của Huyền Thương lão tổ đã lao thẳng về phía Tiêu Phàm không chút do dự.
Mặc dù hắn phẫn nộ nhưng vẫn còn một dự định khác, đó là đoạt xá Tiêu Phàm, sau đó dốc hết sức lực để thoát ra ngoài.
“Hừ!”
Tiêu Phàm hừ m���t tiếng lạnh lùng. Trong lòng hắn vừa rồi còn nghĩ nếu có thể đoạt lại thi thể của Huyền Thương, hắn có thể thu phục đối phương về làm việc cho mình. Nhưng bây giờ xem ra, Huyền Thương lão tổ không đáng để hắn ra tay cứu giúp.
Khi Huyền Thương lão tổ lao tới, mi tâm Tiêu Phàm bỗng xuất hiện một khe nứt. Khe nứt đó ngưng tụ thành một vòng xoáy khổng lồ, hút thẳng Huyền Thương lão tổ vào trong đó.
Bạch Long lão tổ đang chuẩn bị ra tay thì bị chiêu thức đó của Tiêu Phàm dọa cho kinh hãi vô cùng, hắn vội vàng lao nhanh về phía đám người Sở Khinh Cuồng.
“Đúng là hai lão già tìm đường chết.” Tiêu Phàm thấy vậy, làm sao có thể để Bạch Long lão tổ đạt được ý đồ.
Hắn tiến nhanh về phía trước, linh hồn của Bạch Long lão tổ cũng bị hắn nuốt chửng vào trong, không hề có ý lưu tình chút nào.
Bọn chúng sắp chết đến nơi, vậy mà còn muốn tìm hắn báo thù, thay vì nghĩ đến việc báo thù kẻ chủ mưu. Với những người như vậy, Tiêu Phàm không cảm thấy chút áy náy nào khi tiêu diệt thần hồn của bọn chúng.
Bên trong Thần Cung, linh hồn của Huyền Thương lão tổ và Bạch Long lão tổ đang sợ hãi nhìn Thí Thần Thú khổng lồ, toàn thân bọn họ không ngừng run sợ.
“Xin Thí Thần Thú tổ tha mạng!” Bạch Long lão tổ và Huyền Thương lão tổ kêu lên sợ hãi, quỳ rạp xuống đất, run sợ đến mức không còn sức phản kháng.
“Tha mạng cho các ngươi?” Tiêu Phàm khịt mũi coi thường, “Lúc nãy các ngươi có nghĩ đến việc tha mạng cho ta không?” Dứt lời, Thí Thần Thú há cái miệng rộng, cùng lúc nuốt chửng hai linh hồn vào bụng.
Ngay sau đó, thân thể của Thí Thần Thú bỗng chốc trở nên khổng lồ hơn, một luồng khí tức cuồng bạo bộc phát. Như thể lực lượng linh hồn đã đạt đến một điểm giới hạn, đang chuẩn bị đột phá lên cảnh giới tiếp theo.
“Muốn đột phá?” Trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Khoảng cách của Thí Thần Thú tới Chiến Thần cảnh đỉnh phong chỉ còn một bước nữa, nhưng bước này lại xa vời vợi. Tiêu Phàm không ngờ linh hồn của Huyền Thương lão tổ và Bạch Long lão tổ lại có thể giúp Thí Thần Thú vượt qua bước khó khăn đó.
Bên ngoài, thần s���c Tiêu Phàm vẫn bình tĩnh như thường, hắn không vì việc Thí Thần Thú sắp đột phá mà biểu lộ sự vui mừng. Việc cấp bách bây giờ là đối mặt với vòng vây của Cổ Thần Phong cùng hai lão tổ còn lại.
“Ngươi đã giết Huyền Thương và Bạch Long?” Hắc Mộc lão tổ nhìn Tiêu Phàm đầy kinh ngạc, trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Huyền Thương lão tổ và Bạch Long lão tổ đều là những Chiến Thần cảnh đỉnh phong thứ thiệt, ngay cả linh hồn của bọn họ cũng đã đạt tới cảnh giới đó.
Vậy mà Tiêu Phàm lại nuốt linh hồn của hai cường giả Chiến Thần cảnh đỉnh phong trong nháy mắt một cách dễ dàng như vậy.
Điều này chứng minh điều gì?
Điều này chứng minh linh hồn chi lực của Tiêu Phàm còn kinh khủng hơn cả những cường giả Chiến Thần cảnh đỉnh phong lão luyện.
Không chỉ Hắc Mộc lão tổ kinh ngạc, mà ngay cả Cổ Thần Phong và Cổ Nhược Trần cũng ngỡ ngàng. Dù hai người bọn họ có đối mặt với linh hồn của hai vị lão tổ kia cũng không thể nhẹ nhõm như thế.
Lúc này, hai người đó mới phát hiện ra rằng trên người thanh niên này dường như chứa đựng không ít bí mật.
“Không phải ta giết chết bọn họ, mà chính các người đã giết bọn họ.” Thần sắc Tiêu Phàm vẫn vô cùng bình tĩnh. Về sức mạnh linh hồn, Tiêu Phàm chưa từng e ngại bất cứ ai.
Giờ đây, Thí Thần Thú lại sắp đột phá tới Chiến Thần cảnh đỉnh phong. Nếu ở trong Thần Cung, cho dù là linh hồn Thiên Th��n, Tiêu Phàm cũng vẫn dám liều một phen.
“Nhị thúc, người thật sự khiến ta quá thất vọng!” Lúc này, Cổ Nhược Trần đột nhiên mở lời, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
“Thất vọng sao? Ta đã thủ hộ ở giới này mấy trăm năm rồi, không có công lao cũng có khổ cực. Gia tộc không nói một tiếng nào đã muốn đẩy ta đi sao?” Lời của Cổ Nhược Trần dường như đã khiến Cổ Thần Phong kích động, hắn lập tức cười một cách giận dữ.
“Vì điều đó mà ngươi muốn giết ta sao?” Cổ Nhược Trần nhíu mày, thần sắc vô cùng lạnh nhạt: “Ta là cháu ruột của ngươi cơ mà!”
Cổ Thần Phong nghe thấy vậy thì toàn thân khẽ run lên, nhất thời không biết phải trả lời ra sao.
“Ta biết, ngươi muốn để đường ca kế thừa vị trí của ngươi, nhưng ngươi đã bao giờ nghĩ nếu làm như vậy sẽ chỉ hại đường ca mà thôi.” Cổ Nhược Trần tiếp tục nói.
“Tài nguyên của giới này nhiều vô hạn, sao ta lại có thể hại con ruột của mình chứ?” Ánh mắt Cổ Thần Phong lãnh đạm nói.
“Ngươi hãy nghĩ đi, năm đó ngươi thiên phú xuất chúng đến mức nào, nhưng nhiều năm đã trôi qua, tại sao ngươi vẫn chưa đột phá Thiên Thần được?” Cổ Nhược Trần lạnh nhạt.
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Không phải thiên phú của ngươi không đủ, mà tại vì ngươi hám lợi, lòng dạ đen tối. Tâm cảnh của ngươi không còn dành cho tu luyện nữa rồi. Gia tộc để ngươi quay về cũng là vì đã nghĩ đến điều đó, nhưng ngươi không những không nhận ra, mà còn muốn giết hại ta.”
Nói đến đây, toàn thân Cổ Nhược Trần cũng bắt đầu bộc lộ sát ý mập mờ. Nếu Cổ Thần Phong không phải là chú ruột, có lẽ hắn đã sớm xông lên giết chết rồi.
“Nói thì hay lắm. Lúc đó, khi không ai chịu tới giới này, gia tộc sai ta tới đây canh gác. Giờ mọi thứ ở giới này đã phát triển thuận lợi thì lại muốn ta quay về. Trên đời này làm gì có chuyện tốt đến thế?” Cổ Thần Phong cười lạnh, khịt mũi coi thường những lời của Cổ Nhược Trần.
Sau đó, ánh mắt lạnh lẽo của hắn lại dừng lại ngay chỗ Tiêu Phàm, khuôn mặt lộ vẻ dữ tợn: “Tiểu tử, thật không ngờ ngươi lại có thể giải được độc Thiên Âm Tang Phong Tán. Tất cả là do ngươi. Nếu không, kế hoạch của ta đã thành công rồi.”
Tiêu Phàm nghe vậy thì im lặng. Bản thân hắn có làm gì đâu mà ai cũng dồn hết thù hận lên người hắn vậy, lẽ nào khuôn mặt ta lại dễ ức hiếp đến vậy sao?
Lẽ nào ta tự vệ cũng có lỗi? Lẽ nào ta đáng bị ngươi hãm hại đến chết?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Tiêu Phàm trở nên lạnh lùng, hắn không phải là kẻ dễ bị bắt nạt như vậy đâu.
“May mà ngươi không phải là Nhị thúc của ta, nếu không ta đã kết liễu ngươi rồi.” Sắc mặt Tiêu Phàm vô cùng lạnh lùng.
Nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin cảm ơn sự quan tâm của bạn đọc.