(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1674: Chương 1674: Đột Phá Lục Biến Chiến Thần
Tiêu Phàm vung kiếm chém ra, thiên địa biến sắc, nhật nguyệt lu mờ, khiến tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng khí tức ngột ngạt.
Kiếm La chỉ còn biết trực diện đối mặt. Hắn muốn chạy trốn, nhưng rồi chợt nhận ra cơ thể mình dường như không còn nghe theo lệnh mình nữa, cứ như bản năng, hai tay hắn tự động nắm chặt kiếm, nghênh đón luồng kiếm mạnh mẽ kia.
Một cảm giác tử vong mãnh liệt vây lấy Kiếm La, một cảm giác đã hơn ngàn năm hắn chưa từng trải qua.
"Chẳng lẽ ta thật sự phải chết ở chỗ này?" Kiếm La thực sự không cam lòng.
"Uỳnh…!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nuốt chửng Kiếm La vào sâu trong vòng xoáy năng lượng. Năng lượng cuồng bạo rung chuyển, xé toạc hư không thành hai nửa, vô số kiếm khí bắn thẳng lên trời.
Mặt đất xung quanh nứt toác thành những rãnh sâu hoắm, cả vùng không gian cũng bắt đầu sụp đổ. Thế nhưng, nguyên nhân duy nhất tạo nên cảnh tượng kinh hoàng này, chỉ là một nhát kiếm của một Ngũ biến Chiến Thần mà thôi.
"Xoẹt…!" Chứng kiến nửa không gian bị hủy diệt, tất cả mọi người đều không khỏi rùng mình.
"Đây quả thật là sự hủy hoại tạo ra bởi một Ngũ biến Chiến Thần sao?"
Nếu không tận mắt chứng kiến, họ sẽ không thể nào tin nổi, đây quả thực là một chuyện phi thực tế.
"Kiếm La đại nhân!" Vừa kịp trấn tĩnh lại, có người liền lớn tiếng hô hoán.
Uy lực của đường kiếm này đã hoàn toàn đập tan sự kiêu ngạo trong lòng tất cả mọi người. Kẻ yếu nhất trong số họ cũng là Lục biến Chiến Thần, vẫn cứ nghĩ rằng Tu La điện chủ thế hệ này cũng chỉ tầm thường như vậy.
Tuy nhiên hiện tại, Tiêu Phàm đã dùng thực lực chứng minh cho họ biết: Ngũ biến Chiến Thần đôi khi cũng có thể đương đầu với Cửu biến Chiến Thần!
Ánh mắt tất cả mọi người đổ dồn vào bên trong đám bụi bặm. Trước hết, họ muốn biết rõ kết quả trận đấu; dù đã thừa nhận thực lực và địa vị của Tiêu Phàm, nhưng họ không hề muốn Kiếm La phải bỏ mạng tại đây.
Chỉ sau vài nhịp thở, đám bụi bặm kia từ từ lắng xuống. Với nhãn lực của mình, mọi người có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Giờ khắc này, mọi người trợn tròn hai mắt, kinh ngạc vô cùng.
Ở trung tâm, Tiêu Phàm đứng lơ lửng trên không, kiếm vẫn giữ tư thế hung tàn chém xuống. Trước hắn là một nam tử mặc Huyết Sắc Chiến Giáp, hai tay đang nắm chặt một thanh Huyết Sắc Yển Nguyệt Đao, chặn đứng đường kiếm của Tiêu Phàm. Hai luồng kiếm khí và đao khí cuồng bạo không ngừng va ch���m, bắn thẳng ra tứ phía.
"Hình Thánh đại nhân!" Có người kêu lên sợ hãi.
Không sai, người đối diện Tiêu Phàm không còn là Kiếm La, mà chính là Hình Thánh. Mọi người có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay Hình Thánh đang run rẩy.
Cần phải biết, Hình Thánh đã là Chiến Thần viên mãn, vậy mà ngay cả hắn cũng bị Tiêu Phàm khiến phải run rẩy. Điều này chứng tỏ uy lực của đường kiếm vừa rồi kinh khủng đến nhường nào?
Phía sau Hình Thánh, Kiếm La sắc mặt trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm cả y phục. Trải qua đường kiếm vừa rồi, hắn có cảm giác vừa thoát chết trong gang tấc.
Các thuộc hạ của hắn ai nấy đều cảm thấy may mắn, may mắn vì Tiêu Phàm không nhắm vào mình. Nếu không, có lẽ họ đã chết dưới đường kiếm đó rồi. Hình Thánh có thể sẽ cứu Kiếm La, nhưng chưa chắc đã cứu bọn họ.
"Choang…!"
Không đợi mọi người kịp định thần, khí thế trên người Tiêu Phàm lại dâng cao. Hắn thu trường kiếm lại, kiếm khí vô tận quanh thân hắn tỏa ra, thần lực sôi trào mãnh liệt.
Xung quanh người hắn, xuất hiện bốn loại hào quang, chính là sức mạnh của bốn loại Áo Nghĩa.
"Đột phá rồi ư?" Mọi người kinh ngạc không thôi. Tiêu Phàm đang là Ngũ biến Chiến Thần, nếu đột phá lần nữa, chẳng phải sẽ là Lục biến Chiến Thần sao?
Dựa vào thực lực của hắn, nơi này ngoại trừ Hình Thánh, còn có ai là đối thủ?
Nhưng chuyện khiến họ càng thêm kinh ngạc hơn đã xảy ra: bốn loại hào quang quanh thân Tiêu Phàm đồng thời tỏa sáng. Điều này có ý nghĩa gì, tất cả mọi người có mặt tại đây đều hiểu rõ.
Đây chính là bốn loại Áo Nghĩa đồng thời đột phá sức mạnh! Nói cách khác, Tiêu Phàm đã lĩnh ngộ bốn loại Áo Nghĩa, tất cả đều đạt đến sáu thành cảnh giới.
"Áo Nghĩa không phải là từ từ lĩnh ngộ từng chút một sao? Có thể một lần lĩnh ngộ cả bốn loại sao?"
"Thiên phú biến thái!" Có người không ngừng thán phục. Lĩnh ngộ cùng lúc bốn loại Áo Nghĩa, ngay cả những người có mặt ở đây cũng không thể làm được, bao gồm cả Hình Thánh.
Đúng lúc đó, Tiêu Phàm động thủ một lần nữa. Trong đồng tử của hắn bỗng nhiên bắn ra hai đạo tinh quang, mạnh mẽ như thần kiếm.
Ngay sau đó, Tu La Kiếm trong tay Tiêu Phàm cũng bắt đầu chuyển động. Có điều, mục tiêu lần này lại không phải Kiếm La, mà là Hình Thánh.
"Hắn lại muốn khiêu chiến Hình Thánh?"
Khóe miệng mọi người khẽ giật. Hắn mới vừa đột phá Lục biến Chiến Thần mà thôi, làm sao có thể là đối thủ của Hình Thánh?
Hình Thánh nhíu mày, thân hình nhanh chóng lùi lại. Huyết Sắc Yển Nguyệt Đao trong tay hắn múa may, công thủ vẹn toàn, không cho Tiêu Phàm bất kỳ cơ hội áp sát nào.
Luồng khí chết chóc lại xuất hiện quanh thân Tiêu Phàm, ngưng tụ thành một thanh Sát Phạt Kiếm. Nhìn qua thì hết sức bình thường, nhưng nó lại ẩn chứa uy lực vô cùng phi phàm.
Hơn nữa, tốc độ của Tiêu Phàm càng lúc càng tăng, tốc độ của Hình Thánh cũng không hề thua kém. Rất ít người có mặt ở đây có thể nhìn rõ thân ảnh của hai người.
"Hình Thánh đại nhân đang giao thủ với Điện chủ ư?" Du Ảnh kinh ngạc nhìn trận chiến ở đằng xa, nhưng rồi lập tức trấn tĩnh lại, cơ thể cũng từ từ thả lỏng.
Hắn thực sự sợ Hình Thánh sẽ giết Tiêu Phàm. Dù sao, Kiếm La cũng là thuộc hạ trung thành nhất của Hình Thánh, Kiếm La đối phó Tiêu Phàm cũng chỉ vì muốn giúp Hình Thánh tranh đoạt Tu La truyền thừa mà thôi.
Nhưng hiện tại, Hình Thánh không những không trả thù Tiêu Phàm, mà còn giao thủ với hắn. Điều này đủ để chứng minh Hình Thánh đã thừa nhận thực lực của Tiêu Phàm trong thâm tâm.
Sau khoảng nửa chén trà, trận chiến của Tiêu Phàm và Hình Thánh vẫn đang bao trùm cả một phương. Đột nhiên, hai người chợt chạm vào nhau một lần cuối, rồi tách ra xa hai mươi trượng, nhìn đối phương.
"Lục biến Chiến Thần." Tiêu Phàm khẽ nhả một hơi thở. Từ trong trạng thái ngộ đạo tỉnh lại, hắn đã đột phá Lục biến Chiến Thần, chỉ còn thiếu một chút nữa là vững chắc.
Đối đầu với Kiếm La, Tiêu Phàm đã ngộ ra nhiều điều, và không ngờ lại đột phá lên Lục biến Chiến Thần. Bốn loại sức mạnh áo nghĩa kia cũng đồng thời đột phá.
"Đa tạ tiền bối." Tiêu Phàm hít thở sâu, hành lễ với Hình Thánh. Sự kính trọng này xuất phát từ tận đáy lòng hắn, bởi trong thời điểm then chốt, Hình Thánh đã không ích kỷ toan tính, quả thật hiếm thấy!
Hình Thánh lắc đầu, mỉm cười nói: "Có thể cùng Điện chủ đại nhân so tài, là may mắn của thuộc hạ!"
Nghe câu nói này, Tiêu Phàm cũng mỉm cười, vì Hình Thánh đã công nhận hắn.
Điều Tiêu Phàm không biết là, trong lòng Hình Thánh lúc này lại đang rất phiền muộn. Bây giờ Tiêu Phàm đã có thể cùng hắn so tài, nếu Tiêu Phàm đột phá Thất biến Chiến Thần, liệu hắn còn là đối thủ của hắn ta nữa không?
"Kiếm La, còn không nhận lỗi với Điện chủ đại nhân?" Hình Thánh đột nhiên phẫn nộ quát.
Kiếm La từ xa nghe vậy, hai mắt sáng rực, ngay lập tức quỳ một chân xuống đất, hành lễ nghiêm cẩn: "Kiếm La đắc tội Điện chủ, xin Điện chủ đại nhân trách phạt, Kiếm La không hề oán giận!"
"Chúng thuộc hạ có mắt không tròng, xin Điện chủ giáng tội!"
"Xin Điện chủ giáng tội!"
Các tu sĩ khác thấy vậy, cũng nhao nhao chạy đến bên cạnh Kiếm La, cùng quỳ xuống. Hiện tại Tiêu Phàm đã đột phá Lục biến Chiến Thần, có lẽ trong lúc cao hứng sẽ rộng lòng tha thứ cho họ chăng?
Tiêu Phàm nhìn Hình Th��nh một lát, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Do Hình Thánh giao thủ với hắn mới giúp hắn ổn định ở Lục biến Chiến Thần, nên hắn vẫn cần giữ lại chút thể diện cho đối phương.
Nhìn đám người đang quỳ lạy trên mặt đất, Tiêu Phàm hít sâu một hơi rồi nói: "Bản Điện chủ cũng có phần lỗi. Tất cả đứng lên đi, chuyện này cứ thế mà bỏ qua."
Tiêu Phàm trẻ tuổi nóng tính, nhưng hắn vẫn thích dùng nhu hơn là dùng cương. Cách xử lý chuyện này của hắn cũng tương đối dứt khoát.
"Đa tạ Điện chủ!" Trong lòng mọi người vui mừng khôn xiết, không ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển thế này, họ lại có thể tiếp tục ở lại Tu La điện.
Đám người đứng dậy, chỉ có Kiếm La vẫn quỳ trên mặt đất, không nhúc nhích. Điều này khiến họ không khỏi ngạc nhiên.
"Kiếm La, ngươi còn sợ Bản Điện chủ lúc khác tìm ngươi tính sổ sao?" Tiêu Phàm buông lời trêu đùa Kiếm La vẫn còn đang quỳ trên mặt đất. Chuyện đã giải quyết êm đẹp, Tiêu Phàm đương nhiên sẽ không tính toán gì nữa.
"Xin Điện chủ đại nhân ban cho thuộc hạ một cơ hội lập công chuộc tội, để thuộc hạ được trở thành hầu cận của Điện chủ đại nhân!" Đột nhiên Kiếm La quỳ hẳn hai gối xuống, đầu cúi sát đất hành lễ.
Bản dịch văn chương này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.