Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1469: Chương 1469: Kinh Hồn

- Dừng tay!

Mộ Dung Tinh Thành vội vã giơ tay phải lên, quát lớn. Đương nhiên hắn không thể trơ mắt nhìn con trai mình chết, bởi mỗi cú đá của Tiêu Phàm đều có thể kết thúc sinh mạng Mộ Dung Minh Nguyệt.

- Xem ra ngươi đúng là cha ruột của hắn.

Tiêu Phàm mỉm cười, quả thật kết quả này đã nằm trong dự liệu của hắn.

- Cho ta ba canh giờ, ta đi gom 10 tỷ Cực Phẩm H���n Thạch cho ngươi!

Mộ Dung Tinh Thành nghiến răng nghiến lợi nói, trong lòng lại bổ sung một câu:

- 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch, vậy cũng phải xem ngươi có số để tiêu không!

Dám uy hiếp Mộ Dung Cổ Tộc, mối hận này, Mộ Dung Tinh Thành làm sao có thể nuốt trôi? Chưa nói đến Mộ Dung Cổ Tộc giờ đã chẳng còn như xưa, ngay cả Mộ Dung Cổ Tộc của thời đỉnh thịnh cũng không đời nào chịu khuất phục trước Tiêu Phàm.

Cổ Tộc xuất thế, phần đông người không biết điều đó mang ý nghĩa gì, nhưng Gia Chủ như Mộ Dung Tinh Thành thì lại tường tận. Cho dù là Điện Chủ Chiến Thần Điện có đến, hắn vẫn có thể thẳng lưng mà đối diện.

- Ta chờ ngươi.

Tiêu Phàm khẽ nheo mắt, ánh mắt không rời Mộ Dung Tinh Thành.

Bề ngoài Tiêu Phàm tỏ ra ung dung tự tại, nhưng trong lòng lại vô cùng đề phòng. Khí thế từ Mộ Dung Tinh Thành tỏa ra quả thực không tầm thường.

- Tiểu Kim, các ngươi lại đây.

Tiêu Phàm âm thầm truyền âm cho Tiểu Kim, hắn không muốn Mộ Dung Tinh Thành lợi dụng sơ hở.

Thế nhưng, Tiêu Phàm lại nghĩ sâu hơn. Hắn gây náo động trắng trợn như vậy ở Mộ Dung gia tộc, sao đám lão bất tử kia vẫn chưa xuất hiện?

Chẳng lẽ mình còn chưa đủ tư cách? Không xứng bọn họ xuất thủ?

Hẳn là không phải vậy, lẽ ra bọn họ phải biết rõ mình mới phải. Dù sao hắn cũng từng cứu mạng bọn họ, cho dù không cảm kích, thì cũng nên ra mặt giải quyết chuyện này.

- Chẳng lẽ bọn họ còn chưa quy vị? Hoặc là đang tu luyện?

Trong lòng Tiêu Phàm hoài nghi, nhưng sau đó lại thầm phủ định.

Nếu các cường giả Chiến Thần cảnh của Mộ Dung gia tộc chưa quy vị, Mộ Dung Cổ Tộc làm sao có thể xuất thế? Ngoài ra, việc Mộ Dung Tinh Thành ra tay lúc nãy, rất có thể liên quan đến những vị cường giả Chiến Thần cảnh đó.

Còn về việc tu luyện, điều đó càng không thể xảy ra. Chiến Hồn Đại Lục vốn đã khan hiếm Thần Linh Chi Khí, mà họ lại đạt tới cảnh giới như vậy, muốn tiến thêm một bước nữa thì vô cùng gian nan.

- Có lẽ, lần này Cổ Tộc xuất thế, tâm tư của bọn họ không chỉ thuần túy như lúc ở Chỉ Xích Thiên Nhai nữa rồi.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi.

Vốn dĩ hắn nghĩ các Cổ Tộc Chiến Thần quy vị sẽ tạo ra sự kiềm chế đối với Chiến Thần Điện, nhưng xem ra, sự thật không phải như vậy.

- Đây chính là lòng người.

Tiêu Phàm khẽ thở dài, thầm nhắc nhở bản thân rằng về sau không nên quá tin tưởng những Chiến Thần cảnh từng được Diệp Thi Vũ cứu mạng.

Đương nhiên, Tiêu Phàm cũng tin rằng cường giả Chiến Thần cảnh của Mộ Dung gia tộc khẳng định không dám ra tay với hắn, dù sao họ còn phải bận tâm đến thái độ của các gia tộc khác.

Vốn dĩ hắn cũng không muốn cướp đoạt 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch của Mộ Dung gia tộc, chỉ là muốn thay Mộ Dung Tuyết đòi lại một cái công đạo mà thôi. Thế nhưng hiện tại, hắn đã thay đổi chủ ý. Để 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch này giúp đỡ kẻ địch, chi bằng hắn tự bỏ vào túi mình.

Tiêu Phàm lấy ra một chiếc ghế, ngồi yên tại chỗ lẳng lặng chờ Mộ Dung Tinh Thành gom đủ 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch. Đám Tiểu Kim thủ hộ xung quanh, đề phòng người của Mộ Dung gia tộc tập kích.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đó là sự dày vò đối với người Mộ Dung gia tộc, v�� bọn Tiêu Phàm cũng chẳng thoải mái gì hơn.

Khi ba canh giờ sắp hết, Mộ Dung Tinh Thành nhìn Mộ Dung Minh Nguyệt đang thoi thóp, cuối cùng không nhịn được lên tiếng:

– Hãy thả con ta ra trước. Nếu nó có mệnh hệ gì, đừng nói Hồn Thạch ngươi muốn sẽ không có, mà ngay cả các ngươi cũng đừng hòng rời khỏi Cổ Thành này!

– Ta cần phải đính chính lại lời Mộ Dung Gia Chủ vừa nói: số Hồn Thạch này không phải ta muốn, mà là Mộ Dung gia tộc nợ ta.

Tiêu Phàm giơ một ngón tay lên, khẽ đung đưa nói:

– Ngoài ra, ta là một Luyện Dược Sư, ngươi cứ yên tâm, ta cam đoan con trai ngươi sẽ không chết. Đây chỉ là một chút trừng phạt vì hắn dám mạo phạm ta thôi. Mộ Dung gia tộc các ngươi tự cho mình là đúng, tiểu gia đưa bái thiếp đến, vậy mà các ngươi lại có mắt không thấy Thái Sơn, ngạo mạn đến nỗi coi thường người khác. Tiểu gia dù sao cũng là Điện Chủ Tu La Điện, cho dù là về thân phận hay địa vị, cũng không hề thấp hơn Gia Chủ Cổ Tộc các ngươi. Khách khí với các ngươi không phải vì sợ, mà chỉ là tiểu gia ta vốn tính tình hiền hòa. Đáng tiếc các ngươi lại không biết điều, cho là Tu La Điện Chủ dễ ức hiếp? Vậy thì các ngươi sai rồi. Tu La Điện Chủ, chẳng phải là người từ đáy xã hội vươn lên, khiến thiên hạ vừa nghe tên đã khiếp sợ hay sao? Chỉ là Tiêu Phàm ta không muốn gây ra cảnh máu chảy đầu rơi, có thể dùng lời lẽ giải quyết thì hà cớ gì phải động đến nắm đấm.

Mộ Dung Tinh Thành quả thật không thốt nên lời, trầm tư một lúc lâu mới lên tiếng:

– Con ta còn nhỏ dại, ngươi đường đường là Tu La Điện Chủ sao lại chấp nhặt với một đứa trẻ? Huống hồ, ngoài một vài người, đâu phải ai cũng biết ngươi là Tu La Điện Chủ. Ngươi vì sao lại ra tay giết người của Mộ Dung gia tộc ta?

Giọng Mộ Dung Tinh Thành đầy vẻ chất vấn. Nghe vậy, Tiêu Phàm liếc mắt ra hiệu cho Thạch Thánh, Thạch Thánh tiện tay ném tấm bái thiếp mạ vàng ra, chính là tấm bái thiếp lúc trước.

- Đây là cái gì, chẳng lẽ Mộ Dung gia tộc ngươi không có ai biết chữ sao?

Tiêu Phàm cười lạnh.

Mộ Dung Tinh Thành nhận lấy bái thiếp, sắc mặt tái mét. Lần này, hắn quả thực không còn lời nào để nói.

Tiếng Tiêu Phàm lại vang lên:

– Mộ Dung gia tộc các ngươi thật quá tự cao. Bản Điện Chủ đã đích thân đưa bái thiếp đến, vậy mà các ngươi lại muốn giết Bản Điện Chủ? Trong thiên hạ này, kẻ dám muốn giết Bản Điện Chủ, chỉ có thể là Chiến Thần Điện. Chẳng lẽ Mộ Dung gia tộc các ngươi đã quy thuận Chiến Thần Điện rồi?

Câu nói cuối cùng, Tiêu Phàm cố ý nâng cao giọng, gần như gằn từng chữ, hắn tin rằng những lão bất tử của Mộ Dung gia tộc kia nhất định sẽ nghe thấy. Ngoài ra, một vài người có tâm cơ ở Mộ Dung Cổ Thành cũng sẽ nghe được. Đến lúc đó nếu lời này truyền đến tai các Cổ Tộc khác, thì sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

– Ngươi đừng có nói hươu nói vượn! Mộ Dung gia tộc ta vĩnh viễn là Mộ Dung gia tộc, có liên can gì đến Chiến Thần Điện?

Mộ Dung Tinh Thành kiêu ngạo nói.

- Vậy thì hay lắm.

Tiêu Phàm khẽ cười nhạt một tiếng, rồi nâng Ký Ức Thủy Tinh trong tay lên ước lượng, nói:

– Ta tin rằng Mộ Dung gia tộc cũng không phải loại cỏ đầu tường. Nếu để người khác hiểu lầm thì thật không hay, cho nên ta cố ý dùng Ký Ức Thủy Tinh ghi lại những lời Gia Chủ Mộ Dung gia tộc vừa nói.

- Ngươi!

Sắc mặt Mộ Dung Tinh Thành biến đổi. Hắn vừa định nói gì đó, thì vài bóng người từ xa bay vụt tới. Một người lấy ra một chiếc Hồn Giới, cung kính nói với Mộ Dung Tinh Thành:

- Gia Chủ, 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch đã góp đủ.

Mộ Dung Tinh Thành nhận lấy Hồn Giới, tiện tay hất về phía Tiêu Phàm:

- 10 tỷ Cực Phẩm Hồn Thạch, bây giờ ngươi có thể thả người rồi.

Tiêu Phàm đưa tay vung lên, trong nháy mắt đã chộp lấy chiếc nhẫn vào tay, sau đó một tia Hồn Lực thẩm thấu vào bên trong Hồn Giới.

Vừa chạm vào chiếc Hồn Giới, một vệt sáng liền bắn ngược Hồn Lực của Tiêu Phàm trở lại, phóng thẳng vào mi tâm hắn. Ngay sau đó, một luồng sức mạnh bàng bạc từ đằng xa mãnh liệt đánh tới.

- Công Tử cẩn thận!

Mộ Dung Tuyết kinh hô, vẻ mặt lộ rõ lo lắng.

Thế nhưng, luồng lưu quang kia quá nhanh, trong nháy mắt đã chui vào mi tâm Tiêu Phàm, khiến thân thể hắn bỗng nhiên đứng sững tại chỗ.

Xin lưu ý, bản dịch này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free