(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1373: Chương 1373: Thí Thần Thú
Năng lực công kích và phòng thủ của Phệ Hồn Huyết Tằm tuy không mạnh, nhưng khả năng phá vỡ phong ấn thì không loài Hồn thú bình thường nào sánh được. Những phong ấn đặc thù được ngưng tụ từ Hồn Lực hoặc Thần Lực chính là thuốc bổ tuyệt hảo nhất cho nó.
Tiêu Phàm có thể nghe thấy Phệ Hồn Huyết Tằm phát ra từng đợt âm thanh vui sướng, ăn ngon lành đến mức quên cả trời đất.
Rất hiển nhiên, phong ấn mà Điện Chủ Chiến Thần Điện lưu lại không phải Hồn Lực, mà là Thần Lực.
Nhưng Tiêu Phàm lại cảm thấy lo lắng. Hiện tại phong ấn chưa mất đi cân bằng nên chưa có nguy hiểm gì đặc biệt, nhưng cứ phá vỡ phong ấn theo cách này thì không phải là phương pháp tốt nhất.
Đến lúc đó, phong ấn vẫn sẽ phản ngược lại, vì vậy hắn chỉ có thể hy vọng Khóa Không Trận Văn có thể vây khốn phong bạo Thần Lực cuồng bạo này.
Sau khoảng thời gian một chén trà, Kim Sắc Lôi Điện chi lực đã bị Phệ Hồn Huyết Tằm nuốt mất một nửa, cũng đúng lúc này, từng đạo Lôi Điện kịch liệt phóng thẳng về tứ phía.
Khóa Không Trận Văn lưu chuyển, màn sáng bao trùm và áp chế mọi đòn công kích ở bên trong, không để lộ mảy may ra ngoài.
- Nhanh lên một chút!
Tiêu Phàm trầm giọng nói, hắn mơ hồ cảm thấy một sự bất an, Khóa Không Trận Văn căn bản không thể ngăn cản được bao lâu.
Một khi Khóa Không Trận Văn bị phá vỡ, phân thân của Điện Chủ Chiến Thần Điện nhất định sẽ cảm ứng được vấn đề tại Thiên Lao số 1, đến lúc đó kẻ đánh tới e rằng sẽ không chỉ là phân thân của hắn.
Tiêu Phàm biết rõ thời gian dành cho mình không còn nhiều, đây mới chỉ là cửa ải đầu tiên mà thôi. Muốn mang thi thể Thí Thần Thú đi, khẳng định sẽ không dễ dàng như vậy.
Xuy xuy!
Kim sắc thiểm điện không ngừng bạo hưởng, không gian nhỏ hẹp này triệt để trở nên cuồng bạo. Phệ Hồn Huyết Tằm truyền đến một ý niệm, nói rằng phía trên đã phá vỡ một lỗ hổng hình người.
Tiêu Phàm nào còn dám do dự, chỉ thoáng cái đã tránh được đòn công kích của Kim Sắc Lôi Điện, rồi lao thẳng vào phòng giam số 1. Ngay khi Tiêu Phàm biến mất, Phệ Hồn Huyết Tằm cũng theo sau.
Phệ Hồn Huyết Tằm không tiếp tục phá hủy phong ấn nữa, bởi phá hủy càng nhiều thì lực lượng lôi điện sẽ càng cuồng bạo. Điểm này Tiêu Phàm rất hài lòng, Khóa Không Trận Văn khẳng định có thể tạm thời áp chế phong ấn này.
- Hô!
Lúc Tiêu Phàm xuất hiện trong phòng giam số 1, U Linh Chiến Hồn bất ngờ hiện ra bên cạnh Tiêu Phàm, hóa thành một luồng bóng đen nhanh chóng lao vút về một hướng.
Tiêu Phàm không kịp kiểm tra những thứ trong Thời Không Chi Giới mà vội vàng đi theo U Linh Chiến Hồn. Sau một lát, hình ảnh một thân thể to lớn như ngọn núi nhỏ đã hiện rõ trong tâm trí Tiêu Phàm.
Một thân thể cao mấy chục trượng nằm lặng yên ở đó, thân thể dài đến mấy trăm trượng, vảy rồng đen kịt bao trùm khắp người. Phía trên lớp vảy đen nhánh đó dường như đang cháy lên những ngọn lửa đen kịt lạnh lẽo, quỷ dị.
Không nói đến những thứ khác, đây chính là Hồn Thú có hình thể to lớn nhất mà Tiêu Phàm từng gặp.
Tại mi tâm đỉnh đầu nó mọc ra hai cái sừng to lớn dị thường, vừa sắc bén lại vừa hung hãn. Dù cách xa mấy chục trượng, Tiêu Phàm cũng cảm thấy da thịt có chút đau nhức.
Tứ chi cường tráng, gân guốc tựa như cầu long, tản ra khí tức đáng sợ. Bốn cái móng vuốt sắc bén có một nửa cắm sâu vào mặt đất.
Xung quanh nó, từng sợi xích sắt khổng lồ khóa chặt tứ chi và đầu, đầu kia của sợi xích chui vào khoảng hư không vô tận.
- Đây chính là Thí Thần Thú?
Tiêu Phàm trầm ngâm, Hồn Lực có thể rõ ràng nắm bắt được hình dáng của nó, nhưng lại khó lòng hình dung thành lời.
Từ vẻ bề ngoài, Thí Thần Thú giống rồng mà không phải rồng, dường như lân mà không lân, toàn thân đen kịt. Dù đã chết, nó vẫn tản ra một loại Sát Phạt Chi Khí đáng sợ.
Có lẽ chính bởi ngoại hình quỷ dị và khí tức Hồn Lực độc đáo đó mà các Hồn thú khác chỉ cần nhận biết hoặc thoáng thấy bóng dáng nó đã sợ hãi đến cực độ.
Nhưng theo cảm nhận của Tiêu Phàm, Thí Thần Thú không hề đáng sợ như vậy, ngược lại còn cho hắn một loại cảm giác thân mật.
Đương nhiên, loại cảm giác này đến từ U Linh Chiến Hồn. Mặc dù U Linh Chiến Hồn không có ký ức dĩ vãng, nhưng nó đúng là Linh Hồn của Thí Thần Thú.
U Linh Chiến Hồn không kiêng nể gì mà gào thét. Đây là lần đầu tiên nó thực sự phát ra âm thanh như vậy, nhưng Tiêu Phàm không hề ngăn cản, bởi hắn đã sớm biết U Linh Chiến Hồn có ý thức độc lập của riêng mình.
Hắn có thể cảm nhận được sự rên rỉ và phẫn nộ của nó. Thực ra Tiêu Phàm cũng chẳng khác là bao.
Sau khi Thí Thần Thú chết, Chiến Thần Điện lại còn không buông tha nó, đem thi thể nó tới nơi này. Tuy nhiên, điều khiến Tiêu Phàm rất ngạc nhiên là Thí Thần Thú vậy mà vạn năm không hư nát!
Nếu là Thần Thú khác, trải qua vạn năm thời gian e rằng thi thể đã sớm mục nát, mà Thí Thần Thú lại như đang ngủ say.
- Rống!
U Linh Chiến Hồn nổi giận gầm lên một tiếng, hóa thành hình dáng Thí Thần Thú lao thẳng về phía thi thể.
Tiêu Phàm kinh ngạc, trong lòng hắn có chút chờ mong. Nếu U Linh Chiến Hồn một lần nữa chiếm lại nhục thân của nó, liệu Thí Thần Thú có thể phục sinh, uy chấn khắp Chiến Hồn Đại Lục hay không?
Suy nghĩ một lát, Tiêu Phàm vẫn lắc đầu. Trái tim của Thí Thần Thú có thể không ở đây, cho dù trái tim có ở đây thì cũng chưa chắc có thể một lần nữa sống sót.
Oanh!
Đột nhiên, một luồng sóng sức mạnh to lớn bùng phát từ thi thể Thí Thần Thú, U Linh Chiến Hồn bị đánh bay. Cùng lúc đó, một kết giới Kim Sắc Lôi Điện đột nhiên hiện ra phía trên thi thể Thí Thần Thú.
- Quả nhiên!
Vẻ mặt Tiêu Phàm trở nên nghiêm túc, hiển nhiên hắn đã sớm đoán được mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy, vì Điện Chủ Chiến Thần Điện đã bố trí một kết giới phía trên đó.
Hơn nữa, Kim Sắc Lôi Điện tản ra lực lượng Áo Nghĩa, không khác biệt nhi��u so với Tử Lôi lần trước.
Cảm nhận được luồng Kim Sắc Lôi Điện cuồng bạo kia, thần sắc Tiêu Phàm vô cùng ngưng trọng, trong lòng thầm hỏi:
- Phệ Hồn, ngươi phá vỡ kết giới Lôi Điện này cần bao lâu?
Phệ Hồn Huyết Tằm rất nhanh truyền đến một ý niệm, nói rằng phá vỡ Lôi Điện Áo Nghĩa chí ít cần thời gian mười ngày.
- Thời Không Chi Giới có tốc độ thời gian trôi qua khoảng gấp ba lần so với bên ngoài, nói cách khác, bên ngoài chí ít cần ba ngày.
Trong lòng Tiêu Phàm tính toán, thời gian đối với hắn mà nói rất quan trọng.
Bởi vì Khóa Không Trận Văn chưa chắc có thể kiên trì ba ngày. Nếu Điện Chủ Chiến Thần Điện biết phong ấn của hắn bị phá vỡ, nhất định sẽ lập tức chạy tới đây, về sau muốn mang thi thể Thí Thần Thú đi sẽ càng thêm gian nan.
- Như vậy, chỉ có thể gửi hy vọng vào Đại Trưởng Lão, hy vọng Thiên Lao có thể ngăn trở Điện Chủ Chiến Thần Điện nửa ngày.
Tiêu Phàm khẽ trầm giọng nói.
Ngoài ra, điều khiến hắn lo lắng là những sợi xích sắt vây khốn Thí Thần Thú cũng khẳng định không dễ dàng mở ra. Nghĩ vậy, Tiêu Phàm không khỏi nắm chặt Tu La Kiếm trong tay.
Những ngày qua, hắn càng ngày càng thấu hiểu Tu La Kiếm, giờ phút này Tu La Kiếm đã sớm hòa làm một thể với tâm thần hắn.
- Lão bằng hữu, rốt cuộc vẫn phải nhờ cậy ngươi thôi.
Tiêu Phàm nhỏ giọng thầm thì. Tu La Kiếm khẽ rung động, kiếm khí sắc bén điên cuồng tứ ngược, tựa như đang đáp lại Tiêu Phàm.
Trên mặt Tiêu Phàm hiện lên một nụ cười, trong lòng hắn đã đại khái có chủ ý. Đưa tay vung lên, một đạo huyết sắc lưu quang bắn ra, trong nháy mắt rơi vào phía trên Kim Sắc Lôi Điện.
- Phệ Hồn, cho ngươi ba ngày!
Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói. Hắn triệu hồi U Linh Chiến Hồn, lách mình bay về phía cửa vào. Điều hắn cần làm bây giờ là củng cố Khóa Không Trận Văn, tranh thủ thêm thời gian cho Phệ Hồn Huyết Tằm.
Truyen.free trân trọng giới thiệu bản dịch này, được biên tập cẩn thận để mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.