(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1205: Chương 1205: Hãm Hại
Những tiếng sấm sét vang dội cả hư không. Không đợi mọi người kịp định thần, trên không trung đột nhiên xuất hiện mấy bóng người, dẫn đầu là một bà lão chống gậy, mặc trường bào hoa văn.
Bên cạnh bà lão là một nữ tử váy trắng dìu đi, thần sắc lạnh lùng nhìn bọn Tiêu Phàm. Sau lưng họ còn đứng mười mấy quân sĩ khoác chiến giáp.
- Sở Hinh!
Dịch Bằng kêu lên sợ hãi, kinh ngạc nhìn Sở Hinh, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, sắc mặt khó coi nói:
- Thiếu chủ, chúng ta bị lừa rồi!
- Ai lừa ai còn chưa biết chừng đâu.
Tiêu Phàm nói thầm một tiếng, ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn về phía đám người trên không trung.
- Kiếm Hồng Trần, ngươi có biết tự tiện xông vào Thần Dược Các là tội gì không?!
Sở Hinh cười lạnh nhìn Tiêu Phàm, tựa như âm mưu đã thành.
- Tam Trưởng Lão, nơi này hình như là địa bàn Vân Lai Phong. Không có sư tôn cho phép, người từ bên ngoài không được phép tự tiện xông vào!
Không đợi Tiêu Phàm mở miệng, Sở Nguyệt đột nhiên tiến lên một bước, nghiêm giọng nói.
Tiêu Phàm kinh ngạc nhìn Sở Nguyệt, hắn không ngờ lúc này Sở Nguyệt lại đứng ra nói đỡ cho mình. Bất quá, ngẫm kỹ lại thì cũng hiểu ra. Người trong Thần Dược Các đâu phải ai cũng đồng lòng, giữa họ tồn tại ân oán. Sở Nguyệt có lẽ không phải vì hắn mà lên tiếng, mà là để bảo vệ tôn nghiêm của Vân Lai Phong.
Dù vậy, từ sâu trong đáy lòng, Tiêu Phàm cũng cảm tạ Sở Nguyệt. Dù thế nào thì nàng cũng đã giúp đỡ hắn. Đương nhiên, còn có một khả năng khác, đó là Sở Nguyệt đã thu của hắn 100 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, đoán chừng nàng lo lắng Tiêu Phàm dùng Ký Ức Thủy Tinh ghi chép lại, cuối cùng nàng sẽ gặp bất lợi.
- Sở Nguyệt mặc dù cao ngạo nhưng quả thực là một người suy nghĩ thấu đáo.
Tiêu Phàm nhìn Sở Nguyệt một cái.
- Sở Nguyệt sư tỷ, chắc sư tỷ không bao che cho kẻ khác chứ? Về phần sư tôn ta, lão nhân gia đức cao vọng trọng, Thần Dược Các ta đi đến đâu mà chẳng được.
Sở Hinh cười lạnh nói.
- Ta làm sao bao che người khác?
Ánh mắt Sở Nguyệt có chút né tránh, cắn răng nói:
- Dù sao đi nữa, đây cũng là Vân Lai Phong. Tam Trưởng Lão có thể tới, nhưng còn ngươi, Sở Hinh, thì không có tư cách tự tiện xông vào!
- Ngươi!
Sắc mặt Sở Hinh khó xử vô cùng, nàng hoàn toàn không hiểu tại sao Sở Nguyệt muốn đối đầu với mình, dường như giữa nàng và mình không hề có ân oán. Điểm mấu chốt là, Sở Hinh cũng nghe nói Sở Linh Nhi được sủng ái, có phần được Đại Trưởng Lão chiếu cố. Sở Nguyệt nên nhân cơ hội này mà đuổi Sở Linh Nhi ra khỏi Vân Lai Phong mới phải chứ.
- Sở Nguyệt, Vân Lai Phong còn chưa tới phiên ngươi làm chủ.
Lúc này, Tam Trưởng Lão đột nhiên mở miệng, khí thế lạnh lẽo từ người nàng đột ngột bùng phát, bao trùm toàn trường. Không ít tu sĩ Vân Lai Phong sợ hãi đến mức nằm rạp trên mặt đất, không dám nhìn thẳng, chỉ có mấy người Tiêu Phàm trên quảng trường là vẫn đứng vững.
- Hinh Nhi, là kẻ nào tự tiện xông vào Thần Dược Các?
Giọng Tam Trưởng Lão lại lạnh lùng nói, thanh âm có chút khàn khàn, ánh mắt liếc nhìn Sở Linh Nhi. Một cảnh này Tiêu Phàm vừa lúc chú ý tới, trong lòng nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ Sở Linh Nhi đắc tội lão thái bà này?
Sở Hinh nghe Tam Trưởng Lão nói, vội vàng cúi người hành lễ:
- Hồi bẩm sư tôn, chính là hắc bào nam tử Kiếm Hồng Trần. Hắn không chỉ thông thạo Thần Dược Các mà còn ăn trộm không ít linh dược. Đồ nhi không phải đối thủ của hắn, cho nên vội vàng trở về mời sư tôn ra tay. Chỉ là đồ nhi không ngờ, Kiếm Hồng Trần lại cùng Sở Linh Nhi cấu kết với nhau. Xem ra Sở Linh Nhi cũng thầm mang ý đồ xấu, hại người. Hôm nay vừa lúc nhổ bỏ hết những cái gai này!
Sở Hinh nói năng đầy khí phách, âm vang hùng hồn. Những người khác nghe được có lẽ sẽ vô cùng phẫn nộ, nhưng khuôn mặt Tiêu Phàm lại băng lạnh.
- Ngươi làm sao biết ta và Sở Linh Nhi cấu kết với nhau? Mà không phải cùng Sở Nguyệt, hoặc thậm chí là cùng chính ngươi, Sở Hinh?
Tiêu Phàm nhìn Sở Hinh với vẻ mặt khó lường nói.
- Ta làm sao có thể chung phe với ngươi?
Sở Hinh cũng phát hiện mình hình như đã lỡ lời. Nàng vừa tới nơi này làm sao có thể khẳng định Tiêu Phàm và Sở Linh Nhi cấu kết với nhau?
- Sao ta lại không thể chung phe với ngươi?
Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng:
- Lần trước ta cùng Sở Vân Phi đánh cược, vòng thứ nhất là ngươi tham gia. Nếu ngươi chung phe với ta thì chẳng phải có thể cố ý để ta thắng sao? Nghe ra cũng dễ hiểu đấy chứ.
- Ngươi nói bậy!
Sắc mặt Sở Hinh đại biến. Nếu như lời này truyền đến tai Sở Vân Phi và các tu sĩ Cổ Thành khác, chắc chắn Sở Hinh nàng sẽ phải hứng chịu vạn lời chỉ trích.
- Ta nói bậy? Là ngươi nói bậy!
Tiêu Phàm ngữ khí bỗng lạnh lẽo:
- Bởi vì ngươi biết ta là tới tìm Sở Linh Nhi, hơn nữa còn cố ý để ta đến đây, rồi dẫn sư tôn ngươi đến đây truy bắt. Không thể không nói, Sở Hinh, ngươi thật đúng là một kẻ giỏi diễn trò!
Nói đến đây, Tiêu Phàm sát ý ngút trời. Một nữ nhân âm hiểm như thế, Tiêu Phàm đã quyết không tha cho ả.
Sở Hinh cứng họng không nói nên lời, vì những lời Tiêu Phàm nói đều là sự thật. Lúc này Sở Hinh định mở miệng phản bác, nhưng chưa kịp nói thì một giọng nói khác đã cất lên.
- Sở Hinh, ta thấy ngươi đến đây tìm người, mới để ngươi đi vào. Vậy mà ngươi dám ăn trộm linh dược của Thần Dược Các, thì đáng tội gì!
Tam Trưởng Lão chống gậy nhưng khí thế tỏa ra lại vô cùng cường đại, rõ ràng là một tu sĩ Chiến Thánh cảnh đỉnh phong. Ngừng lại, nàng lại nhìn về phía Sở Linh Nhi, chất vấn:
- Sở Linh Nhi, ngươi cấu kết người này, là chuẩn bị phản bội Thần Dược Các sao?
- Lão vu bà, chẳng phải chỉ là một gốc Cửu Phẩm Linh Dược thôi sao, cần gì phải hùng hổ dọa người đến vậy? Nếu ta cấu kết với người khác, thì cũng chỉ trộm vài cọng linh dược thôi sao? Nếu có trộm, ta cũng sẽ trộm cả mấy khoảnh dược điền! Đôi thầy trò các ngươi đúng là trơ trẽn, một chuyện nhỏ xé ra to. Còn cái danh Tam Trưởng Lão Thần Dược Các của bà à, ta khinh!
Tiêu Phàm còn chưa mở miệng, Sở Linh Nhi đột nhiên tiến lên một bước, hai tay chống nạnh, với dáng vẻ vô cùng mạnh mẽ gọi thẳng Tam Trưởng Lão là lão vu bà.
- Làm càn!
Tam Trưởng Lão phẫn nộ.
- Làm càn thì đã sao? Ngươi còn dám động đến ta chắc? Nói ngươi là lão vu bà cũng đã là khen ngợi rồi. Ngươi chính xác là một lão quái vật.
Sở Linh Nhi không sợ hãi chút nào. Lần này đến lượt Tiêu Phàm cũng phải trợn tròn mắt ngạc nhiên. Vốn dĩ hắn còn lo lắng cho an nguy của Sở Linh Nhi nên mới cố ý tìm đến, giờ đây xem ra hắn đã lo bò trắng răng.
Đến cả Tam Trưởng Lão Sở gia mà nàng cũng dám mắng, thì còn chuyện gì Sở Linh Nhi không dám làm nữa? Chắc chắn không một ai trong Thần Dược Các dám bắt nạt nàng. Chẳng lẽ Dược Nô Sở gia lại lợi hại đến vậy sao? Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng. Sở Linh Nhi ở đây có lẽ là Dược Nô thật, nhưng tuyệt đối không phải một Dược Nô tầm thường.
- Ngươi, ngươi...
Tam Trưởng Lão tức giận sắc mặt tái nhợt, những nếp nhăn chen chúc vào nhau, trông càng thêm đáng sợ.
- Sở Linh Nhi, ngươi bất quá chỉ là một Dược Nô quèn thôi, dám nhục mạ Trưởng Lão. Hôm nay chính là ngày tàn của ngươi, cho dù Đại Trưởng Lão cũng không giữ được ngươi!
Sở Hinh phẫn nộ tới cực điểm. Nàng vốn nghĩ mọi chuyện sẽ rất thuận lợi, ai ngờ Sở Linh Nhi lại không kiêng nể gì mà nhục mạ sư tôn của mình. Việc này khiến nàng càng thêm phẫn nộ. Lần trước Sở Linh Nhi phá hủy một gốc Cửu Phẩm Linh Dược của sư tôn mình. Nếu như không phải Đại Trưởng Lão đứng ra nói đỡ cho Sở Linh Nhi, Sở Linh Nhi chắc chắn đã sớm bỏ mạng rồi. Sở Hinh biết rõ, sư tôn của nàng vì một gốc Cửu Phẩm Linh Dược kia mà bỏ ra bao nhiêu tâm huyết. Nếu như có thể giết Sở Linh Nhi cho sư tôn phát tiết nộ khí, thì thật là không gì tốt hơn.
- Bắt bọn hắn lại!
Sở Hinh đưa tay vung lên, ra lệnh cho mười quân sĩ đứng sau lưng mình.
- Vâng!
Mười quân sĩ cung kính đáp một tiếng, rồi lao nhanh về phía quảng trường.
Lông mày Tiêu Phàm nhíu lại. Nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn ở chỗ này đại khai sát giới, dù sao bây giờ còn chưa rõ ràng cha mẹ của hắn và gia gia đang ở đâu. Vốn định cứu Sở Linh Nhi, rồi âm thầm tìm phụ mẫu trong Vạn Thánh Dược Điển, nhưng giờ đây xem ra, mọi việc chưa chắc đã thuận lợi như thế.
- Thiếu chủ!
Vẻ mặt Dịch Bằng vô cùng căng thẳng. Hắn đã từng thấy qua cảnh tượng chiến trận như thế này bao giờ đâu. Đây chính là Tam Trưởng Lão Thần Dược Các đó, bình thường cho dù có muốn gặp cũng không gặp được, giờ đây lại sắp xảy ra giao tranh.
- Ta xem ai dám động thủ!
Không đợi Tiêu Phàm mở miệng, Sở Linh Nhi đột ngột tiến lên một bước, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm mấy kẻ kia, lạnh giọng quát.
Đây là bản dịch được thực hiện bởi những người yêu thích ngôn ngữ tại truyen.free.