(Đã dịch) Vô Thượng Sát Thần - Chương 1123: Chương 1123: Đầu Đuôi
Thấy Đế Thương cứ tủm tỉm cười nhìn mình, Tiêu Phàm cảm thấy toàn thân không được tự nhiên. Lẽ nào lão già này lại đang mưu tính chuyện gì đây?
Kiểu khách khí khác lạ của lão ta trước đó, e rằng không phải tự nhiên mà có.
Liếc nhìn Long Tinh Huyết, Tiêu Phàm vẫn gật đầu đáp:
– Tiền bối cứ nói, nếu vãn bối có thể làm được, nhất định sẽ cố gắng đáp ứng ngài.
– Ta nghĩ ngươi sẽ không từ chối.
Đế Thương thâm trầm nói:
– Yêu cầu của ta không cao. Nếu sau này ngươi gặp được tộc nhân của ta, có khả năng thì giúp đỡ họ một tay. Còn nếu không thể, thì thôi cũng được. Đương nhiên, ta cũng sẽ không để ngươi giúp không đâu.
– Được.
Tiêu Phàm ngẫm nghĩ một lát, vẫn gật đầu. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát.
Huống hồ, Tiêu Phàm hắn hiện tại mới chỉ là Chiến Thánh cảnh, còn Đế Thương lại là Thần Long trong truyền thuyết. Tộc nhân của người khác thì bao giờ mới đến lượt Tiêu Phàm giúp đây?
Hơn nữa, Đế Thương cũng đã nói rõ, có năng lực thì giúp đỡ họ, không có khả năng thì cũng sẽ không trách móc gì hắn. Vậy Tiêu Phàm có lý do gì mà không đáp ứng chứ.
Vừa dứt lời, Tiêu Phàm đã vểnh tai, mong chờ nghe được câu trả lời trong lòng mình.
– Ta có thể khẳng định nói cho ngươi biết, Chiến Thần cảnh không phải là giới hạn cuối cùng.
Đế Thương gật đầu, khẳng định chắc nịch.
Tiêu Phàm chỉ muốn chửi thề một tiếng. Hắn vừa nãy còn đang nghĩ xem cụ thể phía trên Chiến Thần cảnh là gì, ai ngờ Đế Thương lại nói ra một câu như thế này.
Thế thì nói hay không nói có gì khác biệt chứ?
Đế Thương cũng không hề tức giận, cười nói:
– Có những điều biết quá sớm chưa chắc đã là chuyện tốt. Việc mơ tưởng xa vời là đặc tính chung của tu sĩ. Ngươi hiện tại mới chỉ là Chiến Thánh cảnh sơ kỳ, biết rõ rồi thì có ích gì chứ?
– Tiền bối dạy phải.
Tiêu Phàm gật đầu, dần bình tĩnh lại để suy nghĩ. Quả thực, Đế Thương nói không sai.
Hắn hiện tại mới chỉ là Chiến Thánh cảnh, cách Chiến Thần cảnh còn cả một chặng đường dài. Muốn đột phá Chiến Thần cảnh chẳng biết đến bao giờ, vậy biết rõ lúc này thì có ích gì?
– Mặt khác, ta có một chuyện, muốn xin ý kiến của Tu La Điện Chủ.
Đế Thương đột nhiên lại mở miệng, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng trịnh trọng.
– Chuyện gì vậy?
Trong lòng Tiêu Phàm dù hơi sốt ruột, thầm nghĩ lão già này còn nói mãi không thôi, nhưng ngoài mặt hắn vẫn vô cùng bình tĩnh.
– Bạn của ngươi hẳn là một con Hoàng Kim Thánh Sư và một con Ám Dạ Minh Chuẩn phải không?
Đế Thương cười nói:
– Ta muốn chọn một trong số chúng để kế thừa y bát của ta.
– Tiền bối đã gặp chúng nó rồi sao?
Tiêu Phàm kinh ngạc mừng rỡ nói, hoàn toàn bỏ qua vế sau câu nói của Đế Thương. Mãi một lúc sau hắn mới đột nhiên hiểu ra:
– Tiền bối, ý ngài là...?
– Không sai, ta đã cứu chúng nó trước đó.
Đế Thương gật đầu.
– Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?
Trong đầu Tiêu Phàm đầy nghi hoặc. Tiểu Kim và Tiểu Minh tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
– Chuyện là như thế này...
Đế Thương cũng không nóng nảy, từ tốn kể cho Tiêu Phàm nghe. Tiêu Phàm lặng lẽ lắng nghe, không hề ngắt lời.
Tất cả những chuyện này được kể lại bởi Đế Thương giả. Sau khi Đế Thương chết, tàn niệm của hắn cũng rơi vào trạng thái im lìm. Nhưng theo thời gian trôi đi, vì nhục thân vẫn dồi dào huyết khí, cuối cùng lại sinh ra một Linh Hồn mới – chính là Đế Thương giả.
Đế Thương giả vẫn luôn muốn khống chế nhục thân của Đế Thương, đáng tiếc vì tàn niệm của Đế Thương vẫn tồn tại, nên luôn không thành công.
Mấy ngày trước, Đế Thương giả muốn điều khiển nhục thân của Đế Thương rời đi, nhưng lại bị tàn niệm của Đế Thương ngăn cản. Cả hai tranh đoạt quyền khống chế thân thể, và tiếng long ngâm của Linh Hồn vang vọng chính là phát ra từ lúc đó.
Tiểu Kim và Tiểu Minh nghe tiếng long ngâm liền không chút do dự lao tới Cốt Vực, hay nói đúng hơn là lao thẳng đến đây.
Chỉ là chưa kịp đến nơi, Tiểu Kim và Tiểu Minh đã bị Phục Nhất Tiếu phát hiện. Phục Nhất Tiếu muốn giết chúng, nhưng may mắn lúc đó Đế Thương đã ra tay cứu Tiểu Kim và Tiểu Minh.
Cũng chính vì hắn ra tay cứu Tiểu Kim và Tiểu Minh, nên Đế Thương mới bị Đế Thương giả đánh lén thành công, suýt chút nữa thì bị giết chết. Đúng lúc đó, Tiêu Phàm chạy đến.
– Chờ đã, Tiểu Kim và Tiểu Minh tại sao lúc đó lại phát cuồng? Chuyện này là sao? Phục Nhất Tiếu tại sao lại muốn bắt chúng nó?
Tiêu Phàm hỏi. Hắn nhớ Phong Lang và những người khác từng nói, Tiểu Kim và Tiểu Minh lúc đó cực kỳ điên loạn, họ truy đuổi cũng không kịp.
– Bởi vì chúng bị Thần Long Huyết Mạch ảnh hưởng, hơn nữa, trong cơ thể chúng cũng có một tia Chân Long Huyết Mạch.
Đế Thương giải thích:
– Về phần Phục Nhất Tiếu vì sao muốn bắt chúng, ta nghĩ ngươi hẳn đã biết thân phận của hắn rồi.
– Phục Nhất Tiếu từng là người Long Tộc.
Tiêu Phàm gật đầu, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc nói:
– Ngươi nói Tiểu Kim và Tiểu Minh trong cơ thể cũng có Chân Long Huyết Mạch? Chẳng lẽ Phục Nhất Tiếu muốn đoạt xá chúng nó?
– Không phải. Nếu ta nói cho ngươi biết sự thật, ngươi nhất định sẽ không tin được trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế.
Đế Thương lắc đầu, trên mặt hiện lên nụ cười.
Tiêu Phàm hận không thể lột sạch cái lão gia hỏa râu ria này ra, mà còn giở trò úp mở. Đáng tiếc hắn chỉ là một sợi tàn niệm, chỉ tương đương với trạng thái Linh Hồn mà thôi.
Đế Thương sợ Tiêu Phàm tức giận, vội vàng tiếp lời:
– Đột phá Chiến Thần cảnh sẽ ngưng tụ ra Thần Lực Chi Tinh, ngươi hẳn biết điều này chứ?
Tiêu Phàm ngớ người ra gật đầu. Thần Lực Chi Tinh thì hắn cũng đã từng nghe nói qua, bề ngoài nhìn giống như một viên đá phát sáng.
Hắn đột nhiên cảm giác mình vừa bắt được một tia manh mối, nhưng lại không tài nào nhớ ra.
– Phục Nhất Tiếu không phải Long Tộc bình thường, mà là Băng Hỏa Thiên Long. Hắn đã ngưng tụ hai viên Thần Lực Chi Tinh. Năm đó, Phục Nhất Tiếu bị Tu La Điện Chủ đời trước chém giết, hai viên Thần Lực Chi Tinh đó đã thất lạc ở bên ngoài.
Đế Thương tiếp tục nói, trên mặt lộ vẻ cười nhạt.
– Ngươi là nói Tiểu Kim và Tiểu Minh đã nuốt Thần Lực Chi Tinh?
Tiêu Phàm kinh ngạc nói, trong đầu đột nhiên hiện ra một hình ảnh.
Chính là lúc trước Tiêu Phàm cùng Tiểu Kim và Ảnh Phong đi qua Thương Mang Cốc, đã nuốt một viên tinh thể màu trắng. Sau đó Tiểu Kim phát sinh biến dị lần thứ hai, và liền có thể thi triển Hỏa Diễm Chi Lực.
Lúc trước Tiêu Phàm từng phỏng đoán, tinh thể đó có thể là Hồn Tinh của một con Hồn Thú Cửu Giai, nào ngờ đó lại là Thần Lực Chi Tinh trong truyền thuyết.
Nếu như Tiểu Kim nuốt Hỏa Thuộc Tính Thần Lực Chi Tinh của Phục Nhất Ti���u, vậy viên Thần Lực Chi Tinh thuộc tính Băng còn lại, chẳng lẽ ở trên người Tiểu Minh?
Hồi tưởng lại lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Minh, nó vẫn chỉ là một cái trứng đen thui, và xung quanh nó lúc đó chất đống vô số Hồn Tinh.
Giờ nhớ lại, Tiểu Minh cũng nhất định là đã nuốt viên Thần Lực Chi Tinh thuộc tính Băng nên mới có thể tiến hóa đến mức ấy, rồi thuế biến thành Cửu Phẩm Hồn Thú.
– Hiện tại ngươi cũng thấy rất trùng hợp phải không?
Đế Thương cười nói.
Tiêu Phàm ngơ ngác gật đầu. Nếu quả thật là như thế này, thì quả thực quá khéo léo. Hai viên Thần Lực Chi Tinh của Phục Nhất Tiếu đồng thời được dâng ra, chắc hẳn lúc đó hắn ta cũng cười không khép được miệng.
– Nếu Phục Nhất Tiếu đoạt lấy hoặc luyện hóa chúng, hắn sẽ rất có khả năng đột phá Chiến Thần cảnh. Đến lúc đó hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua ta, nên ta đã ra tay cứu chúng nó, chỉ là không ngờ ta lại bị đánh lén.
Đế Thương nói.
Hắn muốn truyền đạt cho Tiêu Phàm một thông điệp rằng, hắn làm như thế cũng chỉ là vì tự vệ.
– Tiền bối chờ nhiều năm như vậy mà vẫn không tìm được người phù hợp để kế thừa y bát sao?
Đế Thương sao lại không hiểu ý của Tiêu Phàm chứ? Ý là, tại sao nhiều năm như vậy ngài không tìm được người thừa kế, mà lại muốn truyền cho bạn của ta?
Đế Thương hít sâu một hơi, sắc mặt có chút mê mang:
– Sau trận chém giết trước đó, sợi tàn niệm này của ta đã bị trọng thương, ta cũng không còn đủ thời gian nữa.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, đã được biên tập kỹ lưỡng.