[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 99: Thạch châu biến
Nói về Vương Lâm, sau khi uy áp thiên địa tan biến, hắn ngồi xuống đất trầm ngâm suy tư. Khi uy áp vừa xuất hiện, Dạ Tự Tại lập tức truyền âm bảo phải rời đi, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.
Sau khi Dạ Tự Tại rời đi, Thi Âm Tông lập tức được canh gác vô cùng nghiêm ngặt, muốn đào tẩu cũng không c��n cơ hội nào. Vương Lâm trầm tư một lát, rồi thần thức tản ra xung quanh, nhưng vừa tiếp xúc với bốn vách tường lập tức bị ngăn lại, không thể tiếp tục dò xét. Chỉ có những lỗ nhỏ bốn phía là không cản trở thần thức của hắn.
Nhưng những lỗ nhỏ ấy lại tỏa ra hàn khí kinh người, sâu không lường được. Mãi đến khi Vương Lâm dò xét gần trăm trượng, vẫn không phát hiện ra điều gì kỳ dị. Nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng, hàn khí quá nặng, thần thức của hắn có chút không chịu nổi, thậm chí có dấu hiệu tiêu tán.
Trầm ngâm thêm chốc lát, hắn không khinh suất vọng động, thu hồi thần thức lại. Sau khi tâm tình bình tĩnh trở lại, hắn đánh ra vài đạo pháp quyết, linh lực toàn thân nhanh chóng lưu chuyển. Dần dần, bên ngoài thân thể hắn nổi lên một tầng quang mang màu lam. Khi quang mang này vừa xuất hiện, xung quanh Vương Lâm lập tức hình thành một dòng chảy, lượng lớn bạch khí từ bốn phía theo lỗ nhỏ chui ra, bị dòng chảy hấp thu.
Vô số đệ tử Thi Âm Tông đang bế quan tu luyện vừa mới khôi phục sau khi uy áp biến mất. Đám người này còn chưa kịp trấn tĩnh lại thì Vương Lâm đã bắt đầu thổ nạp, khiến hàn khí xung quanh giảm đi rõ rệt. Bởi vì hàn khí thoát ra từ sâu trong lòng đất, nên không ai có thể quan sát được.
Vương Lâm thấy vô cùng vô tận hàn khí đổ tới, hắn quyết định đình chỉ quá trình thôn phệ, nhắm mắt lại cố gắng tiêu hóa hàn khí trong cơ thể.
Đang thổ nạp, đột nhiên Vương Lâm phát hiện Nghịch Thiên Châu trên ngực tỏa ra khí tức mát lạnh. Hắn ngẩn người, sau đó nhanh chóng lấy hạt châu ra trước mặt, phát hiện trên bề mặt hạt châu đã xuất hiện thêm một giọt chất lỏng.
Vương Lâm vừa vui mừng vừa kinh ngạc. Phải biết rằng khuyết điểm duy nhất của Nghịch Thiên Châu chính là bên trong không có chút linh lực nào. Nó chỉ có thể mượn chất lỏng linh khí để tu luyện, nhưng chất lỏng linh khí này theo thời gian dài hiệu quả sẽ càng kém đi, chỉ có nước sương sớm mới có thể duy trì hiệu quả.
Nhưng nước sương thu thập được rất chậm. Bởi vậy, từ khi tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết, Vương Lâm rất ít khi tiến vào không gian mộng cảnh. Tuy nhi��n, hắn vẫn thu thập những hạt sương, để sau này dùng khi tiến vào mộng cảnh.
Hôm nay, Nghịch Thiên Châu không hiểu vì sao lại xuất hiện nhiều chất lỏng đến thế. Hơn nữa, hắn có thể cảm nhận được chất lỏng này mang thuộc tính âm hàn, mà dao động linh khí cũng khác hẳn trước kia.
Vương Lâm hít sâu một hơi, không nói hai lời liền lấy hồ lô ra, bắt đầu thu thập chất lỏng.
Đợi khi thu thập xong toàn bộ chất lỏng, ánh mắt Vương Lâm lóe lên vài lần, rồi thử tiếp tục hấp thu âm hàn khí. Bạch khí từ bốn phía nhất thời xuất hiện. Lúc này, thần thức Vương Lâm đều tập trung lên hạt châu, hắn lập tức cảm nhận được một tia bạch khí lặng lẽ chui vào bên trong hạt châu. Ngay sau đó, trên bề mặt hạt châu lại xuất hiện một giọt chất lỏng.
Sắc mặt Vương Lâm lộ vẻ vui mừng, hắn tiếp tục vừa làm vừa chậm rãi gom góp chất lỏng.
Hình dáng của hồ lô đã hoàn toàn thay đổi, lớp vỏ màu lam bên ngoài ẩn hiện ánh sáng. Dù là Vương Lâm, nhưng khi vuốt chiếc hồ lô, hắn cũng cảm thấy rùng mình.
Nếu để người ngoài sờ vào, chỉ sợ khi chạm đến sẽ thấy lạnh thấu xương, máu huyết đông cứng lại.
Cẩn thận cất hồ lô vào túi trữ vật, Vương Lâm lại lấy ra một cái hồ lô khác. Đang định tiếp tục thổ nạp, đột nhiên ánh mắt hắn đảo qua thạch châu, thần sắc nhất thời biến đổi.
Trên lớp vỏ thạch châu vốn chỉ có một hình khắc lá cây mờ mờ, nhưng giờ đây đã xuất hiện thêm một hình khác, hai phiến lá cây cân xứng nhau xuất hiện trên hạt châu.
Vương Lâm hơi suy nghĩ. Theo như Ti Đồ Nam dự đoán, Nghịch Thiên Châu phải hấp thu linh khí ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ mới đạt cảnh giới viên mãn. Khi đó mới xem như chính thức mở ra hạt châu để người khác nhận chủ.
Thủy linh khí đã sớm viên mãn, cho nên những hình khắc đám mây trên hạt châu đã sớm biến mất. Thay vào đó là hình những lá cây, như muốn nói nó cần hấp thụ linh khí thuộc tính Mộc.
Tuy nhiên, linh khí thuộc tính Mộc có tài liệu rất khó tìm. Vương Lâm đã từng thấy vài món ở chợ giao dịch của Đằng Gia Thành, nhưng chúng đều có giá trên trời. Hơn nữa, hắn cũng không biết nếu có những tài liệu này thì làm sao để hạt châu hấp thu? Thậm chí ngay cả khi có tài liệu thuộc tính Mộc cũng không chắc chắn có thể khiến hạt châu tiến hóa, cho nên hắn mới từ bỏ ý định mua chúng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, trên hạt châu tự nhiên lại xuất hiện thêm một phiến lá cây. Điều này khiến Vương Lâm phải suy nghĩ cẩn thận lại. Bây giờ hắn không còn nôn nóng rời khỏi nơi đây nữa, ít nhất phải đợi đến khi hạt châu tiến hóa xong. Hoặc hắn phải hiểu rõ huyền bí trong đó mới rời đi.
Tuy nhiên, trước đó còn vài việc phải tiến hành. Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, hắn thu hồi hạt châu lại. Tay phải bắt quyết đánh ra một đạo lam quang. Lam quang này đánh trúng động bích. Trong nháy mắt, động bích đã xuất hiện một lỗ hổng. Vương Lâm không nói hai lời liền theo đó đi ra, men theo thông đạo lúc trước đi vào, không nhanh không chậm tiến ra ngoài.
Thông đạo cũng không dài, không mất nhiều thời gian hắn đã đi tới đầu kia. Vừa xuất hiện, Vương Lâm phải dừng bước. Hắn nhìn thấy Mộc Nhũng đang khoanh chân ngồi trong động, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm rồi nói:
- Sư tổ, xin mời quay về. Dạ lão tổ khi rời đi đã dặn dò, bất luận ai cũng không được tự tiện rời khỏi chỗ tu luyện của mình. Sư tổ, xin đừng làm khó ta.
Vương Lâm đảo ánh mắt, sau đó gật đầu quay trở lại con đường dẫn tới động tu luyện của mình. Hắn biết, chắc chắn đã xảy ra biến cố gì đó.
Thi Âm Tông canh gác vô cùng nghiêm ngặt, đây là chuyện đã nằm trong suy đoán của Vương Lâm. Nhưng dù nghiêm ngặt thế nào cũng không cần phải an bài một cao thủ Trúc Cơ trung kỳ canh giữ lối ra của Vương Lâm.
Trước khi tới đây, Vương Lâm nhớ rõ người canh giữ ở đó chính là một tên đệ tử Ngưng Khí kỳ tầng thứ mười ba.
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm từ động tu luyện của mình tìm một thông đạo khác dẫn ra ngoài. Cũng không mất nhiều thời gian, hắn đã đi tới cuối thông đạo. Chỉ thoáng cái, cửa thông đạo đã xuất hiện trước mặt hắn.
Nhưng vừa mới bước thêm vài bước, Vương Lâm đã phải dừng lại. Trên mặt đất có một thanh niên đang khoanh chân ngồi tu luyện. Thần thái hắn lạnh như băng, nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, không nói một tiếng nào. Sau lưng hắn, một chiếc quan tài xanh biếc đang lơ lửng trên không.
- Lại là một Trúc Cơ trung kỳ.... Ánh mắt Vương Lâm hơi đảo qua rồi thu lại ngay, sau đó quay người rời đi. Mãi đến khi Vương Lâm đi xa, thần thức của đối phương mới từ trên người hắn tan biến.
Vương Lâm tổng cộng đã đi mười một thông đạo. Ngoại trừ năm thông đạo bị phong bế không thể tiến ra ngoài, những cái khác đều có cao thủ Trúc Cơ kỳ canh giữ, thậm chí ở một thông đạo còn có cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ.
Hắn trở lại động thất tu luyện của mình, khoanh chân ngồi xuống. Tất cả mọi chuyện không phải là trùng hợp. Kết hợp với phán đoán của hắn về Dạ Tự Tại, không khó để nhận ra đây là do Dạ Tự Tại cố ý an bài. Mục đích chính là khiến hắn dù có mọc cánh cũng khó bay thoát.
Vương Lâm nhíu mày suy nghĩ. Trong sáu người, ngoại trừ cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ, năm người còn lại dù có thi khôi, Vương Lâm vẫn tự tin có thể chiến thắng. Nhưng trên đường từ bên ngoài tới đây, Mộc Nhũng đã dẫn hắn qua tổng cộng ba mươi mốt thông đạo.
Kể từ đó, hắn biết bản thân không thể rời đi trong thời gian ngắn. Một khi hành động, chỉ sợ hắn còn chưa thoát ra ngoài đã bị cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ hay Kết Đan kỳ của Thi Âm Tông chặn lại.
Vương Lâm không khỏi cười khổ một tiếng. Lúc này, hắn cực kỳ kỳ vọng Ti Đồ Nam có thể thức tỉnh, nếu có Ti Đồ Nam thuấn di giúp, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Đưa thần thức vào trong thạch châu kêu gọi vài tiếng, phát hiện Ti Đồ Nam không có chút biểu hiện nào sẽ thức tỉnh. Hắn than nhẹ một tiếng, từ bỏ ý định của mình.
Tuy nhiên, Vương Lâm cũng biết, nếu muốn rời khỏi đây, không phải chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn. Trước tiên, hắn cần phải dò xét một thời gian.
Hai tay bắt quyết. Sau khi phong ấn động thất tu luyện của mình, Vương Lâm một lần nữa tiến hành thổ nạp hàn khí. Lúc này, hắn không chỉ lấy ra hạt châu và hồ lô, mà thần thức còn tranh thủ lúc bạch khí bị hấp thu mà theo lỗ nhỏ chui vào.
Vương Lâm không phân tán thần thức của mình ra, mà ngưng tụ nó lại một lỗ nhỏ, theo cái lỗ đó tiến hành dò xét. Kể từ đó, khoảng cách quan sát của thần thức tăng lên không ít.
Vốn dĩ thần thức của hắn chỉ có thể quan sát phạm vi ngàn trượng, nhưng do bốn phía động thất này có lực ngăn cản rất lớn, nên hoàn toàn bị hạn chế bên trong động thất.
Vương Lâm liên tục tiến hành thổ nạp, bạch khí không ngừng thoát ra. Thần thức Vương Lâm giống như một sợi chỉ nhỏ không ngừng dò xét bên trong lỗ hổng. Thông đạo bên trong lỗ nhỏ vô cùng rắc rối, nhưng độ lớn nhỏ của các thông đạo lại giống nhau đến mức kinh người.
Rất nhanh sau đó, hắn đã tới được vị trí mà trước đây mình từng dò xét, nơi đây cách chỗ Vương Lâm tầm trăm trượng. Thần thức của hắn sau khi tới đây nếu tiếp tục dò xét thêm thì sẽ gặp chút khó khăn. Hàn khí chỗ này giống như thủy triều, tầng tầng lớp lớp. Nếu không phải Vương Lâm tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết, có lực miễn dịch rất lớn đối với khí âm hàn, chỉ sợ khi bị nó tấn công vào đã lập tức tiêu tán.
Nhưng cứ tiếp tục như thế, tốc độ dò xét của Vương Lâm liền bị chậm lại. Cũng không biết mất bao lâu thời gian, thần thức của hắn rốt cuộc đã dò xét được chừng ba trăm trượng. Lúc này, khí âm hàn toát ra càng lúc càng mạnh, liên tục không ngừng. Cùng lúc, ở chỗ này xuất hiện một cánh cửa.
Vương Lâm cắn chặt răng, thần thức phá tan cánh cửa phía trước mà vọt vào bên trong.
Một màn trước mắt khiến Vương Lâm vốn đang ngồi im nhắm mắt phải giật mình mở mắt ra...
Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này đều thuộc về truyen.free.