[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 985: Bảo Bình.
Cửa cung điện từ bên trong khẽ mở, Vương Lâm mang theo nụ cười, nhìn Linh nhi đang đứng đó có vẻ e dè, cất tiếng: – Ngươi đến đây sớm như vậy, có chuyện gì sao?
Thấy Vương Lâm bước ra, Linh nhi khẽ thở phào, vỗ vỗ ngực, dịu giọng nói: – Tiền bối, trời đã sáng rồi, Thủy Linh Tinh vào buổi sớm mai thật đẹp. Linh nhi muốn hỏi tiền bối có muốn đi ngắm nhìn một chút không ạ? Vừa dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng liền đỏ bừng. Mặc dù Vương Lâm là tiền bối, nhưng nhìn bề ngoài, hắn dường như không lớn hơn nàng là bao. Lời mời không rõ ràng như vậy khiến tim nàng không khỏi đập nhanh, có chút ngượng ngùng.
Nghe những lời này, nụ cười trên mặt Vương Lâm chợt tắt, khẽ nhíu mày.
Linh nhi vẫn luôn dõi theo biểu cảm của Vương Lâm. Giờ phút này, thấy hắn nhíu mày, lòng nàng lập tức hụt hẫng, trống rỗng. Nàng cắn môi đứng yên tại chỗ, không biết nên nói gì thêm.
– Linh nhi cô nương, lão phu còn muốn tu luyện. Nếu cô đi một mình mà sợ hãi, ta sẽ để Tháp Sơn đi cùng cô cũng được. Vương Lâm dứt lời, ánh mắt dừng trên người Tháp Sơn, bình thản dặn dò: – Tháp Sơn, ngươi hãy cùng cô nương này đi ngắm cảnh, nhớ dọc đường phải bảo vệ nàng an toàn.
Nói đoạn, Vương Lâm không nhìn lại Linh nhi mà xoay người bước vào trong cung điện.
Trong lòng hắn cười khổ. Ý tứ trong lời nói của Linh nhi, làm sao hắn lại không hiểu rõ? Chỉ có điều, hắn đã tu đạo hơn ngàn năm, nói là lão quái vật có chút khoa trương, nhưng với tu vi của hắn thì cũng không sai biệt lắm. Hơn nữa, thực tế tuổi tác của hắn đã vượt quá một ngàn năm, xa hơn rất nhiều so với nha đầu tên Linh nhi kia. Bởi vậy, hắn đối với Linh nhi chỉ có chút hòa nhã, ngoài tình cảm của một trưởng bối dành cho hậu bối, tuyệt nhiên không còn ý tứ gì khác.
– Linh nhi không có ý gì khác, chỉ là muốn cùng tiền bối đi ngắm bình minh. Một thỉnh cầu nhỏ bé như vậy mà tiền bối cũng không đáp ứng sao?
Mắt Linh nhi chợt ngấn lệ. Nàng cũng không hiểu rốt cuộc mình vì sao lại như vậy. Lúc trước, sau khi tỉnh dậy trong phòng, nàng lập tức nảy ra ý muốn tìm Vương Lâm để hỏi về cảnh tượng trong mộng. Nàng có cảm giác rằng nếu hỏi Vương Lâm, mọi chuyện đều sẽ sáng tỏ.
Vương Lâm quay lưng về phía Linh nhi, bước chân không dừng lại. Sau khi vào trong cung điện, hắn vung tay áo, cánh cửa liền chậm rãi khép kín.
– Tiền bối, hư ảnh người khổng lồ trên bầu trời đêm qua. Hắn… hắn là gì ạ?
Ánh mắt Tháp Sơn chợt lóe, hắn lập tức bước ra một bước. Ngay tức thì, một luồng gợn sóng tản ra, dừng trên người Linh nhi, đẩy nàng ra xa mấy trượng.
Tu vi của Linh nhi vốn không cao. Giờ phút này, nàng liên tục lùi về phía sau, sắc mặt lập tức tái nhợt, linh lực trong cơ thể trở nên bất ổn. Hơn nữa, trong lòng nàng cực kỳ lo lắng về chuyện kia, lại thêm một đêm tâm thần bất an, lập tức khiến linh lực tán loạn, một ngụm máu tươi liền trực tiếp phun ra.
Vương Lâm khẽ thở dài, cau mày. Thân hình hắn chợt lóe, biến mất trong cung điện, rồi lại xuất hiện ngay bên cạnh Linh nhi. Hắn đặt nhẹ tay lên lưng nàng, khẽ vỗ vài cái. Lập tức, một luồng nguyên lực hùng hậu truyền vào cơ thể Linh nhi, chỉ một lượng nhỏ vừa chuyển vào đã điều chỉnh lại linh lực trong cơ thể nàng, khiến vết thương nhẹ liền biến mất.
– Ngươi, nha đầu này... Thôi được, đi thôi, lão phu sẽ cùng ngươi đi ngắm bình minh.
Vương Lâm cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Hắn quả thật có chút hảo cảm với thiếu nữ này, nhưng chưa đủ để lay động tâm thần hắn. Sở dĩ hắn đáp ứng, chủ yếu là vì nhận ra Linh nhi hình như thực sự có một vài nghi vấn muốn hỏi mình.
– Tiền bối, người đã đáp ứng Linh nhi rồi sao?
Sắc mặt Linh nhi tuy vẫn còn chút tái nhợt, nhưng lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, đôi mắt to sáng ngời hiện lên nét ngây thơ.
– Chỉ một lần này thôi.
Vương Lâm thầm thở dài trong lòng. Cả đời này, chỉ khi ở cùng Lý Mộ Uyển, ngày qua ngày cùng nàng ngắm mặt trời lặn, khoảnh khắc ấy đã trở thành sự vĩnh hằng trong tâm khảm hắn. Ngoài lần đó ra, hắn chưa từng chú ý đến ai khác. Nếu nói có, thì đó là ngày cùng Liễu Mi bế quan ở cửa sơn động Luyện Hồn Tông, tuy cách nhau không xa, nhưng cũng coi như là cùng nhìn thấy mặt trời lặn.
Trên mặt Linh nhi lộ ra nụ cười, nàng gật gật đầu. Nàng cao hứng lắc nhẹ cổ tay, tiếng chuông ngân vang, theo đó âm thanh vọng khắp. Từ xa, trên không trung, một điểm trắng nhanh chóng bay tới, đó là một con tiên hạc đang múa lượn mà đến. Nó xoay quanh trên đầu Linh nhi, phát ra tiếng hạc kêu trong trẻo.
Linh nhi khẽ nhảy lên, liền đậu trên lưng tiên hạc. Về phần Vương Lâm, làm sao có thể cùng một cô bé hậu bối như vậy ngồi trên tiên hạc? Hắn đơn giản chỉ khẽ nháy mắt, rồi đạp vào hư không mà đi.
Linh nhi cười duyên, vỗ đầu tiên hạc, vui vẻ nói: – Tiền bối đi cùng Linh nhi nhé! Dứt lời, thân mình tiên hạc từ trong không trung vẽ ra một vòng cung, rồi thẳng tắp bay về phía trước.
Vương Lâm cười khổ, theo sau, dần dần biến mất ở chân trời.
Dọc đường đi, Linh nhi vô cùng vui vẻ, tiếng cười không ngớt. Nàng theo tiên hạc bay lượn, tiếng chuông từ cổ tay nha đầu kia không ngừng phát ra âm thanh trong trẻo, hòa cùng tiếng cười duyên dáng, phảng phất tạo thành một khúc nhạc của thiên nhiên. Tiếng nhạc ấy truyền vào tai Vương Lâm, khiến hắn cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nhìn bóng lưng Linh nhi trên tiên hạc, Vương Lâm thầm thở dài. Hắn có thể nhận ra Linh nhi này thực sự rất vui vẻ, trong khi cả đời hắn, ngoại trừ thời thơ ấu, hiếm khi có được một khoảnh khắc vui vẻ như thiếu nữ kia.
Chẳng bao lâu sau, tiên hạc liền bay đến một tuyệt phong. Ngọn núi này cực kỳ cao, hướng thẳng tận trời, mây trắng l��ợn lờ bao quanh. Từ xa nhìn lại, phía Đông như dâng lên một rặng mây đỏ, khiến ngọn núi toát lên vẻ nguy nga hùng tráng.
Đỉnh núi cao nhất giữa chốn mây mù kia như ẩn như hiện, còn có những mảng xanh dày đặc tràn ngập phía trên, các tảng đá nối tiếp nhau thành phiến. Vừa nhìn, chợt có một cảm giác vô cùng tự nhiên.
Phía sau ngọn núi này, mơ hồ trông thấy một mảng đen tối phập phồng, nơi đó chính là hải dương vô tận của Thủy Linh Tinh.
Tiên hạc cất lên một tiếng kêu vang dội, nó nhẹ nhàng vỗ cánh, men theo dãy núi cao nhất bay lên, thẳng đến đỉnh núi cao nhất. Chẳng bao lâu sau, nó đã tới đỉnh và từ từ hạ xuống.
Thân hình Linh nhi khẽ nhảy lên, nhẹ nhàng như một cánh bướm, từng hồi tiếng chuông ngân nga, nhanh nhẹn đứng trên một tảng đá ở đỉnh núi.
– Tiền bối, mau tới đây!
Giờ phút này, gió thổi tới khiến mái tóc Linh nhi tung bay. Nàng quay đầu lại, mái tóc bay che khuất hơn nửa dung nhan xinh đẹp. Vì lẽ đó, trên người nàng không ngờ lại toát ra một vẻ đẹp kinh người. Tóc đen bay phất phơ, dung nhan khiến tim người ta đập thình thịch, nhưng không một tia nào lọt vào đôi mắt Vương Lâm. Đặc biệt, vẻ đẹp nữ tính ẩn sâu bên trong Linh nhi, giờ khắc này phảng phất bị gió núi thổi tan phong trần, lơ đãng mà tự nhiên hiển lộ. Nếu chỉ như vậy thì cũng chẳng có gì. Từ phía Đông, từng vệt ánh dương ban mai chậm rãi dâng lên, nhuộm màu mặt biển. Vạn trượng ánh sáng màu da cam trong phút chốc chiếu khắp trời đất, như một thanh hào quang quét ngang bốn phía. Trong trời đất, mọi thứ hắc ám đều theo đó mà né tránh, dần dần tiêu tan. Ngay phía sau Linh nhi, dung nhan tuyệt mỹ của nàng, mặt trời bắt đầu nhô lên. Với hào quang dịu dàng của mặt trời đang dâng lên, cảnh tượng mái tóc đen bay phất phơ trên đôi má tươi cười của Linh nhi như ngừng lại, trở thành vĩnh hằng trong mắt Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ tán thưởng, thân hình hắn từ hư không bước ra, đứng ở một bên trên núi đá, yên lặng nhìn mặt trời phía xa. Tâm thần hắn cực kỳ khó có được một loại trạng thái kỳ dị như vậy. Yên lặng.
Linh nhi không nói gì, nàng nâng ngọc thủ vuốt tóc ra phía sau. Vương Lâm, đang nhìn mặt trời dần lên cao, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười.
– Tuyết tỷ tỷ chưa từng đến nơi này. Cảnh đẹp phía trước đều là do một mình vãn bối thường xuyên ở đây ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.
Mãi cho đến khi mặt trời hoàn toàn lên cao, Linh nhi mới thầm thở dài, hạ giọng nói.
– Rất đẹp!
Vương Lâm chậm rãi mở miệng, hắn nhìn mặt trời phía xa. Khoảnh khắc vừa rồi, hắn vô tình đắm chìm vào một cảnh giới kỳ dị, tuy nói ngắn ngủi, nhưng cũng là một trải nghiệm khó quên đối với hắn. Trong cảnh giới kỳ dị ấy, hắn mơ hồ như thấy được điều gì đó, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại không thể lý giải đó là gì. Loại cảm giác này vô cùng kỳ quái, đối với Vương Lâm, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải.
Từ xa, từng đợt sóng vỗ truyền đến. Giờ phút này, âm thanh ấy kết hợp hoàn mỹ với sự yên lặng bốn phía, tuy hai mà một, nghe vào tai không hề có chút nào khó chịu.
– Tiền bối, hư ảnh người khổng lồ trên không trung đêm qua, Linh nhi muốn biết đó là gì ạ?
Sau một hồi lâu, Linh nhi hạ giọng hỏi.
Vương Lâm nhìn mặt trời đã lên cao phía xa trên không trung, trầm mặc một lát, rồi chậm rãi nói: – Đó chỉ là linh khí của một pháp bảo của ta mà thôi.
Linh nhi cắn môi, nhìn về phía Vương Lâm, lắc đầu nói: – Tiền bối đừng lừa gạt Linh nhi. Vãn bối biết cái kia không phải là linh khí. Nó ứng với một chủng tộc đã bị tiêu diệt từ rất lâu trước đây, và nó là kẻ mạnh nhất còn tồn tại.
Ánh mắt Vương Lâm không khỏi dừng lại, hắn bình tĩnh nói: – Cô vì sao lại biết được điều đó?
Linh nhi cúi đầu hồi lâu, cắn răng. Phảng phất đã hạ quyết tâm, nàng ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẹp lộ ra vẻ kiên định, còn có một tia thần thái kỳ dị ẩn chứa bên trong. Nàng nhìn Vương Lâm, hạ giọng nói: – Vãn bối từ trước đến nay, trong giấc ngủ vẫn luôn mơ thấy một cảnh tượng tràn ngập tâm trí, thường xuyên bị lạc vào trong đó, không thể tự kiềm chế. Trong cảnh mộng ấy, vãn bối đã từng nhìn thấy một người khổng lồ xuất hiện trên bầu trời như đêm hôm qua. Tuy nói không phải cùng một người, nhưng ở mi tâm của bọn họ đều có tinh điểm.
Những lời này, Linh nhi chưa từng nói với bất kỳ ai. Nàng luôn giữ kín trong ký ức, không muốn tiết lộ chuyện này với bất kỳ kẻ nào. Nhưng hiện tại, đối mặt với Vương Lâm, nàng lại có một loại cảm giác kỳ lạ, khiến nàng nói ra bí mật lớn nhất đời mình.
Thần sắc Vương Lâm như thường, nhưng trong lòng hắn lại ầm ầm chấn động. Hắn chằm chằm nhìn Linh nhi, dần d���n nhíu mày, đối với những lời nói của thiếu nữ trước mắt, hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Hắn kế thừa ký ức của Đồ Ti, trong ký ức ấy không hề có nửa điểm nào nhắc đến chuyện liên quan đến phàm nhân, càng không có cách nào để giải thích những lời thiếu nữ này đã nói.
– Trong mộng mà có thể nhìn thấy Cổ Thần, chuyện này quá đỗi hoang đường.
Vương Lâm không hề nhìn Linh nhi, mà tiếp tục nhìn vào không trung phía xa. Một lúc sau, hắn bình thản mở miệng nói: – Bình minh đã qua, vấn đề đã được trả lời, ngươi có thể quay về. Lão phu ở chỗ này đột nhiên có chút cảm ngộ, không muốn có người quấy rầy.
Chợt, sắc mặt Linh nhi tái nhợt. Nàng lùi lại phía sau vài bước, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, biết rằng đối phương hiển nhiên không tin những lời mình nói.
Trầm lặng một lát, ánh mắt Linh nhi lộ ra vẻ kiên định. Nàng vốn không phải một nữ tử nhu nhược như vẻ bề ngoài, mà một khi đã quyết định thì sẽ không dễ dàng lùi bước.
Không chút do dự, Linh nhi quỳ xuống mặt đất, hai tay đặt trước ngực thành dấu, giơ cao lên. Nàng ngẩng đầu, làm ra dáng điệu mà nàng đã từng nhìn thấy hàng trăm ngàn lần trong mộng, những động tác mãi mãi không hề thay đổi.
Đôi mắt Vương Lâm bỗng nhiên ngưng đọng, trong đầu trở nên trống rỗng.
Truyen.free vinh dự là đơn vị duy nhất mang đến bản dịch này.