[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 958 : Tán thành
Chỉ cần hắn một ngày chưa chính thức rời khỏi sư môn, thì vẫn là đệ tử của Thiên Vận Tông ta.
Thiên Vận Tử sắc mặt chùng xuống, nhưng vẫn bình tĩnh cất lời.
– Ngươi che chở đệ tử Thiên Vận Tông, vậy còn đệ tử Đại La Kiếm Tông đã chết thì sao! Thập Nhị Kiếm Tiếu Tử, cuối cùng chỉ còn sống sót một mình Long Nhất, toàn bộ đều bị Vương Lâm này giết chết! Lão phu hôm nay cũng không muốn ỷ mạnh hiếp yếu, chỉ cần Vương Lâm có thể đỡ được ba đạo kiếm khí của lão phu, mọi ân oán năm đó coi như bỏ qua! Nếu Thiên Vận Tử ngươi có ý ngăn trở, lão phu có liều mạng cũng muốn giao chiến một trận với Thiên Vận Tử ngươi!
Lăng Thiên Hậu vẻ mặt đầy sát khí, tuy nói với Thiên Vận Tử nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
– Nhị vị tiền bối vừa mới nói vãn bối không có tư cách cầm lệnh bài, xin hỏi tiền bối, dưới kiếm khí của Kiếm Tôn, ngài có thể chống đỡ được bao nhiêu đạo?
Vương Lâm nhìn lão nhân thân hình như núi thịt kia.
Lão nhân núi thịt sắc mặt cực kỳ âm trầm, hừ lạnh một tiếng không nói gì, nhưng trong mắt lại hiện lên sát khí.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Lăng Thiên Hậu, bình tĩnh nói:
– Mời Kiếm Tôn chỉ giáo?
Lăng Thiên Hậu vung tay phải lên, lập tức một trong bốn thanh nguyên thần kiếm trước người bay ra, thanh kiếm này lúc sáng lúc tối, tỏa ra từng đợt u quang. Đồng thời có một đạo kiếm khí lập lòe từ bên trong mạnh mẽ bùng ra.
Kiếm khí cuồn cuộn như thác đổ!
Với tu vi của Lăng Thiên Hậu, đạo kiếm khí hộ mệnh năm đó hắn ban cho đệ tử ở Yêu Linh Chi Địa đã cực kỳ hùng mạnh, huống chi là do đích thân hắn thi triển. Kiếm khí này vừa mới xuất hiện liền hóa thành một đầu kiếm long, mang theo tiếng gào thét lao thẳng tới Vương Lâm.
Không trung lập tức vang vọng từng trận âm thanh ầm ầm, dường như không thể chịu đựng nổi sự phẫn nộ của kiếm khí.
Đám đệ tử Đại La Kiếm Tông xung quanh đều hưng phấn, chăm chú nhìn không chớp mắt.
Kiếm khí ập đến, suýt chút nữa xé nát thân thể Vương Lâm. Trong mắt Vương Lâm lập tức bùng lên tinh quang, tay phải nắm chặt khoảng không, tung một quyền.
Ầm một tiếng nổ vang, tay phải Vương Lâm đánh ra, ngay lập tức không gian như muốn sụp đổ. Trong khoảnh khắc kiếm khí bay tới, dưới một quyền của Vương Lâm, một tiếng va chạm cực mạnh vang lên giữa không trung.
Ầm ầm, liên tục mấy tiếng nổ vang trời long đất lở đột ngột xuất hiện. Thân hình Vương Lâm hơi lùi về sau hai bước, bình tĩnh nhìn Lăng Thiên Hậu trước mặt, chậm rãi nói:
– Đạo thứ nhất!
Kiếm khí của Lăng Thiên Hậu tan vỡ, hình thành một luồng gió lốc, nhưng Thiên Vận Tử vung tay áo một cái lập tức tiêu tan. Thiên Vận Tử liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, khóe môi nở nụ cười.
Trong mắt Lăng Thiên Hậu hàn quang lóe lên, tay phải không dừng lại chút nào, tiếp tục vung lên, lập tức nguyên thần kiếm trước mặt phát ra tiếng rít vang trời, lao thẳng về phía Vương Lâm.
Trong nháy mắt, Vương Lâm cười dài, tay phải lại siết chặt, một lực vô biên truyền từ mi tâm xuống tay hắn, lập tức tinh quang bao phủ. Sau khi một quyền của Vương Lâm tung ra, một điểm tinh quang này lập tức theo sát phía sau, tấn công về phía trước.
Cùng lúc đó, trong mắt Vương Lâm lóe lên hai đạo hàn quang. Hắn một khi đã trở lại Thiên Vận Tinh sẽ không còn toan tính chuyện khiêm tốn nữa, tất thảy đều phải dùng thực lực để chứng minh.
Nếu muốn lần nữa tiến vào Yêu Linh Chi Địa, cần phải có tư cách nắm giữ lệnh bài. Nếu muốn được các lão quái v��t trên Thiên Vận Tinh này thừa nhận, phải xem trận chiến này.
Vương Lâm với tâm cơ thâm sâu, đối với tình hình trên đường tới đã phân tích cực kỳ thấu đáo. Lúc này một quyền vừa tung ra, tay trái vỗ lên túi trữ vật, khẽ quát một tiếng:
– Tam Cửu Kiếm!
Lời vừa nói ra, lập tức từng luồng cầu vồng từ trong túi trữ vật của Vương Lâm điên cuồng lao ra, mỗi một luồng cầu vồng đều tỏa ra ngân quang chói mắt. Vô số hồn phách ảo hóa xuất hiện, từng tiếng gào thét thê lương trong nháy mắt vang vọng khắp trời đất.
Khi toàn bộ hai mươi bảy thanh phi kiếm xuất hiện, dưới sự chỉ huy của Vương Lâm, hai mươi bảy thanh kiếm này bỗng nhiên khẽ động, giữa tiếng gào thét thê lương vang vọng trời xanh, lao thẳng tới Lăng Thiên Hậu.
Cảnh tượng này, cho dù là Thiên Vận Tử trong lòng cũng cảm thấy chấn động. Hắn có thể tính toán ra mọi kết quả, nhưng cũng không thể tính toán được quá trình. Hắn chỉ đoán được tu vi của Vương Lâm sẽ tăng tiến vượt bậc và trở về vào ngày Tử Thanh Song Hà, nhưng không thể tính toán được tu vi chân thật c��a Vương Lâm.
Mặc dù, hắn nhìn ra được lực lượng trên mi tâm của Vương Lâm, thậm chí còn nhìn thấy trong đó có ba luồng lực lượng, cho nên hắn cũng có phần kiêng dè!
“Ta mặc dù tính toán được người này chắc chắn sẽ trở về, nhưng không tính được nguyên do. Giờ đây hắn dám quay về Thiên Vận Tinh, ắt hẳn có chỗ dựa, ấn ký Chu Tước trên mi tâm, chính là một trong những điều hắn dựa vào!”
Kinh ngạc, còn có mỹ phụ trung niên trông như thôn nữ kia. Phụ nhân này ánh mắt lộ ra kinh hãi, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra điểm bất phàm của hai mươi bảy thanh kiếm này.
Nàng chính là luyện khí tông sư, lúc này trong lòng thầm nhủ: “Chất liệu của hai mươi bảy thanh kiếm này không ngờ phi phàm, lại ẩn chứa sát khí vô tận, hiển nhiên là được tôi luyện qua vô số năm tại một nơi đầy rẫy sát lục ngập trời, cho nên trở thành tuyệt thế hung khí! Lúc này hai mươi bảy kiếm dung hợp thành kiếm trận, uy lực của nó…”
Mỹ phụ trung niên thở sâu.
Lão nhân ngồi trên hồ lô kia cũng chợt đứng phắt dậy, chằm chằm nhìn vào Vương Lâm, lòng dậy sóng.
“Không phải là Khuy Niết sơ kỳ!”
Về phần lão nhân núi thịt kia, lúc này tâm thần cũng chấn động, ngơ ngác nhìn Vương Lâm với thần sắc lạnh lùng, đang đứng giữa hai mươi bảy thanh kiếm, mồ hôi lạnh chảy từng giọt trên trán.
“Ta đã xem thường hắn!”
Lăng Thiên Hậu đạo hiệu Kiếm Tôn, đối với kiếm có một loại cảm ngộ sâu sắc, cực kỳ kinh người. Lúc này nhìn thấy hai mươi bảy thanh kiếm, trong mắt lập tức lóe lên tinh quang.
– Phi kiếm như thế này, nếu đã hóa thành kiếm trận, Vương Lâm ngươi có tư cách giao chiến một trận với ta!
Lăng Thiên Hậu vung cả hai tay lên trời, khiến ba thanh nguyên thần kiếm còn lại đồng loạt bay ra. Một đạo kiếm khí xoay tròn, bỗng nhiên xuyên qua khoảng không mà đi, trong kiếm khí hình thành một tấm lưới khí, điên cuồng bao trùm về phía trước.
Hai mươi bảy thanh phi kiếm dưới thần thức khống chế của Vương Lâm, bám theo quyền phong ở phía trước, lấy quyền phong làm trung tâm, hóa thành một cơn lốc kiếm khí, lại ẩn chứa vô số trận pháp, lập tức va chạm với bốn đạo nguyên thần kiếm của Lăng Thiên Hậu.
Ầm ầm!
Những tiếng nổ kinh thiên động địa không ngừng vang lên. Hai mươi bảy thanh phi kiếm cuồn cuộn bay tới, nhưng cơn lốc kiếm khí này ập tới, khiến cho nguyên thần kiếm của Lăng Thiên Hậu liên tục lùi bước!
Mỗi một thanh phi kiếm bị đẩy lùi trở lại, xoay quanh Vương Lâm. Một lát sau, hai mươi bảy thanh phi kiếm toàn bộ đều bay ngược trở về. Một quyền mang theo cổ Thần lực của Vương Lâm trong nháy mắt lại bộc phát ra lực lượng vô biên.
Dưới oanh kích, bốn thanh nguyên thần kiếm của Lăng Thiên Hậu lập tức chấn động rồi rút lui!
Cảnh tượng này, bất kỳ ai xem cũng giật mình kinh hãi.
Nhưng Vương Lâm biết, Lăng Thiên Hậu vẫn chưa thi triển thần thông, chỉ dùng kiếm kỹ bình thường để công kích, cũng không phải đối phương nương tay, mà là Lăng Thiên Hậu cho rằng hắn chỉ ở Khuy Niết sơ kỳ, nên chưa đủ tư cách để hắn phải dùng thần thông!
Ánh mắt Lăng Thiên Hậu lộ ra vẻ cổ quái, vẻ cổ quái này nhanh chóng biến mất. Trong tiếng cười dài, hắn đã sớm ném ba thanh kiếm còn lại đi. Hai tay hắn kết ấn, chắp tay, hình thành một hình cung lóe lên giữa không trung, lập tức một mũi tên kỳ dị xuất hiện, hắn khẽ quát:
– Ngươi có tư cách khiến cho lão phu thi triển thần thông. Toàn bộ thần thông của lão phu chỉ gói gọn trong ba chữ! Minh, Động, Phá! Minh Kiếm là chiêu thứ nhất, chính là Huyết Chú Kiếm!
Lời vừa nói ra, tu sĩ bốn phía ồ lên. Thanh danh Lăng Thiên Hậu hiển hách lẫy lừng, lại là đứng đầu một tông môn, thần thông kinh thiên động địa. Cho nên tu sĩ đều biết, cả đời này Lăng Thiên Hậu chỉ có một kẻ tử địch, đó chính là Thiên Vận Tử!
Thần thông của hắn rất hiếm khi được thi triển, mỗi lần thi triển, gần như chỉ là khi đối đầu với Thiên Vận Tử.
Nhưng hiện giờ không ngờ Lăng Thiên Hậu lại thi triển thần thông với Vương Lâm. Từ đây, dù Vương Lâm có bại cũng sẽ lập tức nổi danh!
Theo tiếng quát khẽ của Lăng Thiên Hậu, tay phải hắn chỉ về phía trước, lập tức bốn thanh nguyên thần kiếm dung hợp lại thành một, hóa thành một bóng kiếm hư ảo, tỏa ra từng đợt nhiệt khí, rồi từ hư ảo chuyển hóa, dường như tan chảy. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, tỏa ra ánh vàng, lao thẳng tới Vương Lâm.
Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, lùi về sau, vỗ lên túi trữ vật, trong miệng quát khẽ:
– Ngũ Cửu Kiếm Trận!
Trong nháy mắt từng luồng ngân quang từ trong túi trữ vật xuất hiện. Hai mươi bảy thanh kiếm ban nãy và những thanh kiếm mới xuất hiện lần lượt giao thoa vào nhau, tổng cộng có bốn mươi lăm trường kiếm điên cuồng xoay tròn, hình thành một cơn lốc kiếm. Vương Lâm đứng giữa, tóc dài tung bay, hai tay hắn kết ấn, chắp tay, hung hăng chỉ về phía trước!
– Trảm La Quyết!
Chỉ tay vừa ra, nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm vận chuyển gần như đạt tới cực hạn. Từng đạo Trảm La Quyết dung nhập vào kiếm, lại được Vương Lâm chỉ huy, toàn bộ kiếm chấn động ầm ầm, đồng loạt ngưng tụ, lao thẳng về phía trước.
Kiếm của Sát Vực Giới, Vương Lâm đi trên đường tới Thiên Vận Tông, dĩ nhiên đã tế luyện được năm mươi chín thanh. Sau đó cải biến hoàn toàn hình dạng, nếu không phải người của Sát Vực Giới, rất khó phát hiện ra.
Lúc này trong lốc xoáy kiếm khí ẩn chứa vô số Trảm La Quyết, lần lượt va chạm với thần thông của Lăng Thiên Hậu, trời đất lập tức biến sắc, càn khôn đảo ngược.
Thiên địa chấn động ầm ầm, âm thanh vang vọng khắp nơi, giữa sự sụp đổ không ngừng, những tiếng ầm ầm đã thay thế mọi âm thanh trong trời đất.
Nếu không có Thiên Vận Tử quét tay ngăn chặn lực công kích này lan ra bên ngoài, sợ rằng Thiên Vận Tinh bởi vậy m�� sụp đổ. Tấn công qua đi, thân hình Vương Lâm bay nhanh về sau. Bốn mươi lăm thanh phi kiếm không hề hư hao, chỉ có chút ảm đạm, lùi về sau, vờn quanh Vương Lâm.
Đối diện, là thanh kiếm do bốn nguyên thần kiếm của Lăng Thiên Hậu hợp nhất. Dưới sự chấn động, lại biến thành bốn thanh kiếm. Lăng Thiên Hậu thân hình vẫn bất động, trong mắt lộ ra tinh quang, cười dài quát:
– Vương Lâm, ngươi cùng Đại La Kiếm Tông xóa bỏ ân oán. Lệnh bài kia lão phu từ bỏ, ngươi đạt được cơ duyên, đến khi tiến vào Tiên Phủ, ngươi sẽ có một phần.
Lăng Thiên Hậu xoay người, bước chân ra. Lúc này đám đệ tử Đại La Kiếm Tông phía sau vẻ mặt vẫn còn ngỡ ngàng, nhưng lập tức theo sát phía sau, dưới kiếm quang bay nhanh dần dần mất hút.
“Lăng Thiên Hậu, thâm ý sâu xa…” Vương Lâm nhìn thoáng qua bóng dáng Lăng Thiên Hậu ở xa xa, ánh mắt trầm tư.
Bốn phía im lặng. Bất kể là đệ tử Thiên Vận Tông hay những người do mấy lão quái vật kia dẫn tới, đều lộ vẻ khiếp sợ trong mắt.
“Vương Lâm không ngờ lại có thể giao chiến với Lăng Thiên Hậu!!” Ánh m���t Bạch Vi lộ vẻ kích động. Hắn cho tới bây giờ vẫn có chút không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Triệu Tinh Sát mặt xám như tro tàn, nhìn về phía Vương Lâm ánh mắt đầy kinh sợ, cũng không dám nảy sinh dù chỉ nửa điểm tà tâm.
Còn có Tử hệ lão tứ vẫn luôn thờ ơ với mọi thứ. Trong mắt nàng lúc này cũng hiện lên vẻ mê mang, cùng với một chút thần thái kỳ dị khi nhìn Vương Lâm.
“Nếu hắn có thể giúp ta…” Nữ nhân này cắn chặt môi, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
Không chỉ bọn họ, gần như tất cả những người quen biết với Vương Lâm năm đó, lúc này tất cả đều khiếp sợ tột độ. Trong mắt bọn họ, Vương Lâm năm đó và bóng dáng hiện tại dần dần hòa làm một.
Vương Lâm vẫn chưa thu hồi bốn mươi lăm thanh phi kiếm đang vờn quanh người, đảo mắt nhìn quanh, dừng lại trên người lão nhân núi thịt, bình tĩnh nói:
– Tiền bối, ta có tư cách chứ?
Lão nhân núi thịt kia trầm mặc, hừ lạnh một tiếng, ôm quyền hướng về Thiên Vận Tử, nói:
– Thiên Vận đạo hữu, Lý mỗ còn một lò đan dược chưa luyện xong, không quấy rầy nữa.
Nói xong, hắn bảo bốn đệ tử nâng mình lên:
– Trở về núi!
Bốn đệ tử kia vội vàng vâng dạ, nâng thân hình đồ sộ của hắn lên, dần dần khuất xa.
Lão nhân đứng trên hồ lô, thâm ý sâu xa nhìn Vương Lâm một lượt, nói:
– Vương đạo hữu che giấu thật kỹ, lão phu Kỳ Mộng Đàm. Nếu có thời gian, xin mời tới Mộng Tinh của ta du ngoạn!
Nói xong, hắn ôm quyền chào Thiên Vận Tử, cáo từ mà đi.
Cùng với hắn rời đi còn có lão nhân gầy gò như xác khô kia. Hắn vẫn luôn lạnh nhạt từ đầu đến cuối, lúc rời khỏi cũng không cáo biệt Thiên Vận Tử lấy một lời, trực tiếp đạp không rời đi.
Người rời đi cuối cùng, chính là mỹ phụ trung niên trông như thôn nữ. Phụ nhân này nhìn Vương Lâm, cười nói:
– Vương đạo hữu, phi kiếm này sát khí vô cùng, chỉ có điều sát khí này dường như rất khó khống chế. Nếu như có thời gian rảnh, có thể đến Tử Hà Tinh một chuyến!
Nói xong nàng khom người hành lễ với Thiên Vận Tử, mang theo bốn nữ nhân bên người rời đi.
Khi rời đi, nữ nhân áo phấn ánh mắt sáng ngời, đi theo sau phụ nhân, quay người, khẽ cười với Vương Lâm nói:
– Sư tôn ta tinh thông luyện khí, phí tổn không hề đắt.
– Nha đầu kia!
Mỹ phụ khẽ cười, ba nữ nhân khác đi cùng cũng đồng loạt che miệng mỉm cười. Chỉ có điều rất ít người chú ý tới một nữ nhân áo màu lục trong đó, ánh mắt nhìn Vương Lâm, không hề giống mọi người.
“Hắn có lẽ đã quên tên của ta… dù sao năm đó, với hắn mà nói chỉ là một chuyện vô cùng nhỏ nhặt mà thôi. Nhưng với ta, lại là ân cứu mạng…” Nữ nhân này khẽ thở dài.
– Thiên Cầm sư tỷ, tỷ làm sao vậy?
Nữ nhân áo phấn nhỏ giọng nói.
Thiên Cầm lắc đầu, không nói gì.
Dưới phân phó của Thiên Vận Tử, những người xung quanh Thiên Vận Tông cũng lần lượt tản đi. Toàn bộ quảng trường, ngoài Vương Lâm và Thiên Vận Tử ra, không còn người thứ ba nào. Đợi tất cả mọi người rời đi, Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, nhìn Thiên Vận Tử.
Thầy trò hai người xa cách mấy trăm năm lại một lần nữa đối mặt với nhau.
– Ngươi có tính toán gì đây?
Hai người im lặng rất lâu, Thiên Vận Tử chậm rãi mở miệng nói.
– Đệ tử muốn tiến vào Yêu Linh Chi Địa.
Vương Lâm thần sắc cung kính.
– Ngươi có tư cách này. Bất kể là Lôi Tiên chính phẩm của La Thiên, hay là một mạch Chu Tước thuộc Tứ Thánh Tông, theo ta được biết, danh sách Chu Tước tính cả ngươi thì chỉ có ba người!
Thiên Vận Tử sắc mặt bình tĩnh, hai tay chắp sau lưng, từ từ nói.
Vương Lâm trầm mặc. Đối với danh sách Chu Tước hắn cũng không biết, lúc này nghe nói, tâm thần khẽ lay động, nhưng thần sắc vẫn rất bình thường. Mọi quyền lợi dịch thuật của chương truyện này được bảo hộ bởi truyen.free.