[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 947: Tư cách
Vương Lâm nói xong, tiểu bình tự động bay khỏi tay hắn, rơi xuống một khoảng đất trống không xa. Sau khi bình ngọc chìm sâu vào lòng đất, một mô đất từ từ vun cao.
Vương Lâm vung tay phải, hai ngón tay hắn vẽ nhẹ trong hư không. Từng luồng tinh quang lóe sáng, một tấm bia đá hiện lên trên nấm mồ, trên đó, v��i chữ nhỏ tựa rồng bay phượng múa hiện rõ.
-Tôn Thái chi mộ!
-Với bậc tu đạo chúng ta, trăm năm ngàn năm chỉ là thoáng chốc, tất cả thân nhân rồi cũng không còn lại mấy ai. Dẫu còn, cũng chỉ là những cảm giác huyết mạch xa lạ... Một khi đã bước chân lên con đường tu đạo, sinh tử khó lường, một đời ắt chịu vạn gian khổ.
-Bước trên tiên lộ, ngoái đầu không thấy ánh đèn, mà phía trước lại mịt mờ sương khói.
Vương Lâm khẽ thở dài, nhìn nấm mồ của Tôn Thái, trong mắt tràn đầy cảm khái.
-Nay ngươi chết tha hương, còn có ta mang tro cốt về cố hương... Nếu một ngày Vương Lâm ta quy tiên, chẳng hay có ai sẽ đưa tro cốt ta về Chu Tước...
Vương Lâm trầm mặc hồi lâu, rồi xoay người rời đi.
-Đây đều là nhân quả!
Vương Lâm bước chân không dừng, chậm rãi tiến về phía trước, dần biến mất nơi xa. Thế nhưng bài đồng dao kia vẫn vang vọng bên tai, đọng lại trong lòng hắn thật lâu, mãi không tan...
-Hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà...
-Tu đạo, tu đạo, phàm nhân vọng thành tiên, vọng bước trên tiên đồ. Thế nhưng có mấy ai biết được, những kẻ bước trên tiên đồ này, lại có biết bao người mơ ước một cuộc sống bình thường như phàm nhân.
-Lại có bao nhiêu kẻ như Tôn Thái, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người, tro tàn theo gió bay đi, không tìm được đường về cố hương... Có biết bao bậc phụ mẫu, thân nhân, đến tận khi lìa đời cũng không thể nhìn thấy con mình trở về... Thế nhưng, nếu được lựa chọn lại, nếu có thể làm lại từ đầu, liệu tu đạo giả có còn kiên định bước thêm nửa bước như trước kia chăng...
-Lời đồng dao ấy, ẩn chứa bao xót xa và lời nhắn nhủ của biết bao đời, được đồng tử cất tiếng ca. Người ngoài nghe không hiểu, nhưng kẻ tu đạo nghe lại xót xa trong lòng... Tên của bài đồng dao này, ắt hẳn sẽ là... "Không Tu Đạo"...
Giờ đây, trong đất trời đã không còn bóng dáng Vương Lâm, cả người hắn đã hòa vào hư vô rồi biến mất. Thế nhưng, những cảm xúc và minh ngộ của Vương Lâm về bài đồng dao ấy lại vĩnh viễn lưu lại giữa đất trời.
Vương Lâm bước một bước lên không trung, rồi bay thẳng về phía trước. Lúc này, trong lòng hắn ngổn ngang bao cảm xúc, dẫu chuyến đi này chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng lại mang đến cho hắn những tâm sự khó mà gạt bỏ.
Phía Tây và phía Bắc của Liên Minh Tu Chân đã trở thành vùng đình chiến của tu sĩ La Thiên. Ở vị trí gần nhất với chiến trường trước đây, có một tu chân tinh. Hành tinh này vẫn được bảo toàn nguyên vẹn trong cuộc chiến tranh trước kia, dẫu linh khí trên tinh cầu đã không còn dồi dào, nhưng điều đó lại không khiến Liệt Vân Tử phải bận tâm.
Liệt Vân Tử đang khoanh chân tĩnh tọa trên một đỉnh núi của tinh cầu này. Bên cạnh lão còn có một thanh niên, vẻ mặt hắn âm trầm, dù lúc này cũng khoanh chân ngồi xuống, nhưng ánh mắt lại nhìn về phương xa, tựa như đang chờ đợi điều gì.
Nếu Vương Lâm có mặt ở đây lúc này, ắt hẳn sẽ nhận ra thanh niên này chính là Hứa Đình, người tưởng chừng đã bỏ mạng trong trận đại chiến trước đó.
Trên không bốn phía quanh Liệt Vân Tử, mười ba huyết cầu đang lơ lửng. Những huyết cầu này chính là các La Phù còn sót lại từ năm xưa.
Tu sĩ La Thiên trên tu chân tinh này không nhiều, chỉ lác đác vài người. Người có địa vị như Liệt Vân Tử phải ở lại đây, phối hợp cùng mười ba huyết cầu kia, nhằm đề phòng Liên Minh Tu Chân tấn công tiền tuyến một lần nữa.
Liệt Vân Tử dùng thần thức dung nhập vào mười ba huyết cầu, khiến thần thức của lão tăng cường đến mức độ không thể tưởng tượng nổi. Bởi vậy, tất cả động tĩnh trong phạm vi rộng lớn trên bầu trời đều không thể thoát khỏi tâm thần lão.
Vương Lâm bước ra giữa những đợt rung động của không gian, hắn đến tinh cầu này để tìm Liệt Vân Tử. Đây là chuyện thứ hai hắn muốn làm sau khi trở về từ hư vô. Trước khi Vương Lâm tiến vào hư vô, đã có một luồng thần niệm truyền đến tai hắn, người truyền thần niệm đến chính là Liệt Vân Tử.
Liệt Vân Tử đang khoanh chân trên đỉnh núi của tu chân tinh. Lúc này, lão chậm rãi mở mắt, trong nháy mắt ấy, mười ba huyết cầu bên ngoài thân thể lão lập tức chấn động, mười ba con mắt đỏ rực đồng loạt hiện ra trên mười ba huyết cầu.
Tất cả ánh mắt đều hướng về một phía, một lu��ng uy áp khổng lồ ngưng tụ, tạo thành một thần thông có thể khiến trời đất sụp đổ.
Khóe miệng Liệt Vân Tử hiện lên một nụ cười, chậm rãi cất lời:
-Ngươi đến rồi!
Với tu vi của lão, tất nhiên cũng nhận ra Vương Lâm có chút thay đổi, nhưng cũng không thể nhìn thấu hoàn toàn. Dù sao lão cũng chẳng bằng Viêm Lôi Tử, nên không thể nhìn rõ được tất cả.
Trong mắt Hứa Đình chợt lóe lên hàn quang, hắn hừ lạnh một tiếng, không hề che giấu sát khí đang bùng lên. Lúc này, hắn nhìn chằm chằm vào thân hình Vương Lâm đang dần hiện rõ.
Thân ảnh Vương Lâm xuất hiện tại vị trí mà mười ba con mắt đỏ ngưng tụ ánh nhìn. Vẻ mặt hắn vẫn bình thản, như thể không hề cảm nhận được luồng uy áp khổng lồ bốn phía. Hắn cũng chẳng thèm nhìn Hứa Đình đang bùng phát sát khí, mà hướng về phía Liệt Vân Tử ôm quyền nói:
-Hứa Mộc xin ra mắt Liệt Vân Tử tiền bối.
Liệt Vân Tử vung tay phải, những con mắt đỏ trên mười ba huyết cầu chợt lóe lên rồi ẩn sâu vào trong, khiến lực lượng kỳ dị tan biến. Vẻ mặt Vương Lâm từ đầu đến cuối không hề có chút biến hóa, hắn tiến lên một bước, đứng trên đỉnh núi đối mặt với Hứa Đình.
-Hứa Mộc! Ngươi...
Hứa Đình quát khẽ.
-Ồn ào!
Vương Lâm lạnh lùng đưa mắt nhìn Hứa Đình, ánh mắt ấy tựa như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng vào hai mắt tên này. Hứa Đình chỉ cảm thấy trong đầu nổ ầm một tiếng, vẻ mặt hắn lập tức biến sắc, tâm thần chấn động, rồi toàn thân đột nhiên mềm nhũn. Dường như một câu nói vừa rồi của Vương Lâm ẩn chứa ý chí thiên địa, chưa nói đến việc máu huyết toàn thân hắn phải nghịch chuyển, mà tiên nguyên trong cơ thể lại như sắp tan vỡ.
-Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Trong nháy mắt, tất cả âm thanh khác đều bị cắt đứt bên tai Hứa Đình, hắn chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình đang điên cuồng đập mạnh, mồ hôi tuôn ra như mưa.
Đối với Hứa Đình, vừa rồi Vương Lâm đã khiến hắn sản sinh một loại cảm giác tựa như đối mặt với trưởng bối trong gia tộc, trong cơ thể hắn không thể nảy sinh nửa phần phản kháng. Điều khiến hắn càng thêm hoảng sợ, chính là trong ti��ng "Ồn ào!" kia, lại ẩn chứa một luồng khí tức khổng lồ, nồng đậm hơn gấp bội so với thiên uy, khiến cơ thể hắn không ngừng run rẩy. Dường như hắn đang đứng dưới chân một gã khổng lồ, mà kẻ này chỉ cần rống lên một tiếng là có thể khiến toàn bộ thân thể, nguyên thần của hắn hoàn toàn vỡ nát.
Hứa Đình phun ra một ngụm máu tươi, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, cơ thể hắn lập tức lùi về phía sau, rồi ngẩn ngơ nhìn Vương Lâm. Hứa Đình cảm thấy trong đầu trống rỗng, không thể hiểu nổi vì sao lại biến thành thế này...
Trong mắt Liệt Vân Tử đột nhiên bùng lên tinh quang. Lão "a" một tiếng, nhìn về phía Vương Lâm, trong ánh mắt lộ rõ vẻ ngưng trọng.
Vương Lâm không thèm nhìn về phía Hứa Đình, mà ôm quyền hướng về phía Liệt Vân Tử, bình tĩnh nói:
-Không biết trước đây tiền bối cho gọi vãn bối tới có gì phân phó!
Giọng nói của Vương Lâm rất bình thản, nhưng Liệt Vân Tử lại càng thêm ngưng trọng. Lúc này, ánh mắt lão nhìn về phía Vương Lâm đã khác hẳn trước kia, không còn là ánh mắt nhìn những vãn bối tầm thường nữa.
Đây chính là hiệu quả chấn nhiếp mà Vương Lâm mong muốn! Với sự nhạy bén của mình, sao hắn lại không hiểu Liệt Vân Tử muốn làm điều gì? Năm xưa hắn chưa đủ tư cách, nhưng giờ đây thì đã có.
-Năm xưa khi phong tiên, lão phu từng cho ngươi xem qua Chiến Tự Thiếp, bảo vật trọng yếu của Chiến Gia, cũng đã từng hứa sẽ cho ngươi xem qua Đệ Nhị Phúc. Hôm nay ta gọi ngươi và Hứa Đình tới, chính là muốn cho hai người các ngươi xem qua!
Liệt Vân Tử nói xong, vung tay phải tạo thành một trảo trong hư không, trước người lão lập tức vang lên tiếng "rắc rắc", một khe nứt tự nhiên hiện ra.
Một luồng hắc quang từ trong khe nứt bay ra, một bức tranh màu đen bị hắc quang bao phủ bay từ trong khe nứt đến tay trái Liệt Vân Tử. Bức tranh lặng lẽ lơ lửng trước mặt lão, rồi đứng yên bất động.
-Đây là Đệ Nhị Phúc trong Tam Phúc Chiến Tự Thiếp của Chiến Gia ta.
Liệt Vân Tử đẩy tay trái về phía trước, ánh mắt sáng rực như đuốc của lão nhìn về phía Vương Lâm, trong mắt hiện rõ sự chờ mong.
Vương Lâm vung tay phải, chụp lấy bức tranh Chiến Tự Thiếp. Hắn chưa vội mở ra, mà khẽ mỉm cười ngẩng đầu nhìn Liệt Vân Tử, trầm giọng nói:
-Liệt Vân Tử tiền bối, tranh Đệ Nhị Phúc này vãn bối không thể nhìn rõ được!
Liệt Vân Tử nhìn về phía Vương Lâm, rồi dần trở nên âm trầm. Thế nhưng trong đầu lão lại vang vọng tiếng quát khẽ vừa rồi của Vương Lâm, lão trầm ngâm một lúc lâu, rồi bật cười ha hả, nói:
-Hay! Hứa Mộc ngươi thật can đảm và sáng suốt. Ngươi muốn gì, cứ nói thẳng!
Vương Lâm chỉ tay lên mười ba huyết cầu La Phù đang lơ lửng trên bầu trời, bình tĩnh nói:
-Khi xem bức tranh Đệ Nhị Phúc, vãn bối muốn một cái La Phù!
Liệt Vân Tử trầm mặc, vẻ mặt như cười như không, nói:
-Pháp bảo này ngươi có thể sử dụng sao?
Vương Lâm khẽ mỉm cười, hắn không trả lời vấn đề đó, mà bình thản nói:
-Trước khi vãn bối đến đây, đã ước hẹn với sư huynh, mấy ngày sau hắn sẽ đến tìm vãn bối cùng đi làm một chuyện.
Liệt Vân Tử nhìn Vương Lâm một cái thật sâu, lão cười ha hả, nói:
-Tặng ngươi!
Lão nói xong, vung tay phải tạo thành một trảo trên hư không. Một huyết cầu lập tức rơi xuống, nó nhanh chóng co rút lại chỉ còn bằng nắm tay, rồi bị Liệt Vân Tử ném về phía Vương Lâm.
Vương Lâm cẩn thận chụp lấy huyết cầu, sau khi kiểm tra, liền đặt vào túi trữ vật.
-Bây giờ ngươi có thể nhìn được rồi!
Liệt Vân Tử trầm giọng nói.
-Nếu Thứ Phẩm Lôi Tiên Hứa Đình đã chuẩn bị cùng ta tiếp nhận cơ duyên này, thì có lẽ để Hứa Đình xem trước cũng được. Dù sao năm xưa bức tranh Đệ Nhất Phúc cũng do hắn nhìn trước!
Vương Lâm ném bức tranh trong tay về phía Hứa Đình.
Lúc này, tâm thần Hứa Đình vẫn còn chấn động, chưa kịp khôi phục, hắn ngẩn người ra, rồi theo bản năng chụp lấy bức tranh. Trong nháy mắt khi Hứa Đình mở bức tranh ra, một tiếng gầm rống tựa sấm sét đột nhiên truyền ra từ trong bức tranh.
Một luồng chiến ý nồng đậm bùng lên không trung, rồi phóng thẳng về phía Hứa Đình.
Thân thể Hứa Đình chấn động, hắn chỉ cảm thấy cuồng phong đập thẳng vào mặt, giống như trong bức tranh này đang phong ấn một con hung thú viễn cổ, mà giờ đây lại được mở phong ấn. Hung thú này tỏa ra những ngọn lửa hung tàn ngập trời, lại ẩn chứa lửa giận sau rất nhiều vạn năm. Trong nháy mắt tất cả mọi thứ tuôn trào ra ngoài, tựa như muốn thôn phệ tất cả.
Vẻ mặt Liệt Vân Tử lộ ra vẻ khẩn trương khó mà nhìn thấu, với tu vi và tuổi tác của lão, loại cảm giác căng thẳng này thật sự là vô cùng hiếm thấy. Lão biết rõ, trong gia tộc mình, rất nhiều năm qua có biết bao kẻ thiên tư xuất chúng đã có thể kiểm tra bức tranh Đệ Nhất Phúc, nhưng đến khi cầm trong tay Đệ Nhị Phúc, còn chưa kịp mở ra hoàn toàn đã bị luồng chiến ý không thể tưởng tượng nổi bên trong đánh thẳng vào.
Nhẹ thì trọng thương tàn phế, nặng thì... hình thần câu diệt mà chết.
Tác phẩm này được truyen.free chuyển ngữ riêng biệt.