[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 889: Trở về.
- Hay là…
Vân Tước Tử trợn trừng hai mắt, trong lòng tràn ngập cảm giác không thể tin nổi!
Chu Vũ Thái cũng chú ý đến điểm này. Là một lão quái vật lão luyện, hắn vô cùng nhạy bén, chỉ trầm ngâm một lát đã nhận ra vấn đề. Từng luồng thần thức nhanh chóng lan tỏa, quét về Vân Thiên Tông.
Tôn Thái nhìn pho tượng Vương Lâm, ánh mắt hiện lên vẻ phấn chấn, lẩm bẩm nói:
- Ân công, chắc chắn là do Ân công!
Hai huynh đệ đến từ La Thiên Tinh Vực, trong lòng đầy kinh hoàng, lập tức bay khỏi Chu Tước Tinh. Từ xa, họ đã trông thấy tên đồng tử đầu to cùng với đám đông tu sĩ.
Vốn đang nhắm mắt, đồng tử đầu to phải mở trừng mắt, nhíu mày bình tĩnh hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra?!
Trên tinh cầu hoang dã, nơi Vương Lâm tọa lạc, vạn dặm quanh đó đã trở thành một vùng đất khô héo, nứt nẻ. Toàn bộ sức sống đều bị Vương Lâm nuốt chửng.
Thân thể hắn đang nhanh chóng biến đổi. Nhờ không ngừng hấp thu sức sống vô biên, dung mạo hắn dần khôi phục như cũ, nhanh chóng bù đắp lại sinh khí cho cơ thể.
Vương Lâm mở mắt, trong đôi mắt lóe lên tia lôi ý. Hắn thở sâu, lẩm bẩm:
- Dùng Tịch Diệt Chỉ để khôi phục sức sống cũng có mặt trái.
Trầm ngâm giây lát, Vương Lâm đứng dậy, bước một bước đã rời khỏi tinh cầu hoang dã. Tháp Sơn bên cạnh hắn cũng lóe lên, dung nhập vào cơ thể Vương Lâm rồi biến mất.
- Chu Tước Tinh…
Dưới chân Vương Lâm xuất hiện gợn sóng, thân hình hắn dung nhập vào thiên địa trong tinh không.
Bên ngoài Chu Tước Tinh, câu hỏi của tên đồng tử đầu to lọt vào tai hai tu sĩ La Thiên Tinh Vực.
- Tiên Sử, trong tu chân tinh này chúng ta thấy một pho tượng…
Hai tu sĩ đè nén sự kinh hoàng trong lòng, một người trong số đó lập tức lên tiếng.
- Ta bảo các ngươi đi đồ sát tinh cầu, chứ không phải đi ngắm tượng!
Tên đồng tử đầu to cắt ngang lời đối phương, hàn quang trong mắt lóe lên. Dù trên mặt vẫn giữ nụ cười ngu đần, nhưng sát khí đã ẩn hiện.
Tu sĩ kia còn định nói tiếp thì tộc huynh bên cạnh kéo hắn một cái, rồi cung kính nhìn về phía tên đồng tử đầu to nói:
- Tiên Sử đại nhân, ngài tự mình nhìn qua một chút sẽ hiểu vì sao hai chúng ta phải quay lại.
Nói rồi, hắn không nhìn về phía tên đồng tử đầu to nữa mà kéo tộc đệ của mình trở lại đội ngũ tu sĩ.
Tên đồng tử đầu to âm trầm liếc nhìn hai người họ một cái, rồi sải bước tiến thẳng về phía Chu Tước Tinh. Vốn dĩ với một tu chân tinh như vậy, hắn xem thường chẳng muốn ��ặt chân vào. Dọc đường đi, hễ gặp tu chân tinh bán hoang phế, hắn thường để tu sĩ dưới trướng lên đồ sát sạch sẽ rồi lập tức rời đi.
Trong mắt hắn, chỉ có tu chân tinh cấp Bảy mới là nơi đáng để hắn thi triển thần thông!
- Đáng tiếc là cho tới giờ vẫn chưa gặp được một tu chân tinh cấp Bảy nào! Ta muốn xem cái tu chân tinh bỏ đi này có gì đặc biệt mà dám đuổi hai tu sĩ Vấn Đỉnh đại viên mãn đi?!
Trong tiếng hừ lạnh, tên đồng tử đầu to còn chưa tới gần, thần thức đã tản ra. Tu vi của hắn đã đạt đến Khuy Niết Sơ kỳ, lại còn lựa chọn tiến vào Thăng Tiên Trì, hóa đi ý cảnh để có được Tiên nguyên!
Hắn âm thầm thi triển vài loại Tiên thuật, thứ uy lực này khiến hắn cực kỳ kinh hỷ!
Giờ phút này, thần thức của hắn tản ra, hóa thành một cơn phong bạo, trong chớp mắt quét ngang toàn bộ Chu Tước Tinh! Thần thức hắn quá mạnh mẽ, khi giáng xuống lập tức gây ra một cơn phong ba chưa từng có trên Chu Tước Tinh!
Nhiều ngọn núi phút chốc rầm rầm sụp đổ, Trường Giang và Hoàng Hà sôi trào, cuồn cuộn sóng gió ngập trời. Tất cả tu sĩ trên Chu Tước Tinh, trong khoảnh khắc đó, đều cảm thấy đáng sợ như bị vạn ngọn núi đè nén.
Thần thức này tràn ra mãnh liệt, hóa thành vô số tiếng sấm đánh ầm ầm, điên cuồng vang vọng, tạo thành một đợt âm bạo bao trùm, khiến Chu Tước Tinh như chìm vào ngày tận thế! Thần thức cuồng bạo hóa thành một khối mây đen khổng lồ, bao phủ khắp thiên địa, hung hăng đè ép xuống!
Mấy tu sĩ cảnh giới Vấn Đỉnh lập tức thân mình kịch chấn, nguyên thần dường như sắp sụp đổ. Còn những tu sĩ Anh Biến thì lập tức phun ra máu tươi, thân thể trở nên uể oải.
Những tu sĩ Kết Đan kỳ thân thể run lên, kim đan trong cơ thể lập tức xuất hiện các vết nứt. Cả đám sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ tuyệt vọng.
Những tu sĩ Trúc Cơ và Luyện Khí kỳ trực tiếp toàn thân tuôn ra sương máu, gục ngã trên mặt đất.
Tu sĩ còn như vậy, huống hồ phàm nhân. Toàn bộ phàm nhân trên Chu Tước Tinh lập tức hôn mê, trong đầu chỉ còn âm thanh ầm ầm vang vọng.
Khoảnh khắc đó, cả Chu Tước Tinh chìm vào yên tĩnh.
Tên đồng tử đầu to này không muốn giết hại phàm nhân, bằng không chỉ cần thần thức lướt qua đã đủ khiến toàn bộ sinh linh trên tinh cầu tịch diệt!
Dưới luồng thần thức này, chỉ có vài người vẫn cố gắng giãy giụa. Chu Vũ Thái có huyết mạch Thanh Long, lại kế thừa Vấn Đỉnh chi tinh. Dưới tiếng gầm rống này, trên thân thể lão lập tức lóe lên một vệt thanh quang, hóa thành thanh lân. Trong cơ thể lão bộc phát ra một luồng khí tức cường đại. Trên đầu lão, một con Thanh Long trăm trượng hiện ra, trực tiếp gầm rít hướng về phía chân trời!
Toàn bộ phù văn tràn ngập trên người Vân Tước Tử. Sắc mặt hắn tái nhợt, trên mặt nổi đầy gân xanh. Giờ phút này, hắn như có ảo giác đang đối mặt với cả thiên địa. Dường như trong luồng thần thức kia, có một ý niệm muốn hắn phải khuất phục! Loại cảm giác này hắn chưa từng thể hội, dường như ý niệm này xuất phát từ lạc ấn sâu thẳm trong linh hồn dâng lên!
Vân Tước Tử dù đã già nua nhưng giờ phút này cũng gầm lên giận dữ. Ngay lập tức, giữa hư không hiện ra một hư ảnh bàn tay khổng lồ che trời. Một luồng khí tức cường đại điên cuồng dâng trào trong cơ thể hắn. Dưới áp lực khủng bố này, hắn có dấu hiệu đột phá!
Một tiếng hừ lạnh từ giữa không trung vọng xuống, âm thanh này vừa xuất hiện đã gây ra một đợt âm bạo ầm ầm. Đại địa rung chuyển, thiên địa dường như đảo lộn.
Thân thể Vân Tước Tử run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi. Tất cả phù văn bên ngoài cơ thể lão phút chốc sụp đổ. Trên mặt lão lộ ra vẻ cười thảm. Phù văn sụp đổ không phải do lực lượng của đối phương, mà là do một ý niệm cưỡng chế, khiến ý chí của lão phải khuất phục!
Tên đồng tử đầu to thần sắc bình tĩnh, hai tay chắp sau lưng, chậm rãi hạ xuống. Gió nhẹ thổi tới, nhưng cách thân thể hắn trăm trượng liền đổi chiều, dường như run rẩy không dám tiếp cận.
Tu vi cường đại đến mức các tu sĩ trên Chu Tước Tinh không thể tưởng tượng nổi, không ngừng tỏa ra theo từng bước chân của tên đồng tử đầu to.
- Tất cả những kẻ trên tinh cầu bỏ đi này đều là một đám rác rưởi! Dưới thiên đạo, giữ các ngươi lại có ích gì!? May mà g��p được bản tiên, ta sẽ thành toàn cho các ngươi!
Tên đồng tử đầu to nói xong, tay phải nâng lên, tùy ý chỉ về phía xa xa!
Chỉ một cái chỉ tay đó, tiên khí nồng đậm liền tràn ngập, điên cuồng hóa thành một đạo kim quang. Tiên khí bên ngoài đạo kim quang này ẩn chứa một thần thông Tiên thuật đáng sợ chưa từng thấy!
Ở xa xa, Thanh Long do Chu Vũ Thái biến hóa ra lập tức bị chỉ Tiên thuật này xuyên thấu, từng trận gầm rống thê thảm vang vọng. Con Thanh Long thủ hộ Chu Tước Tinh mang theo một tia không cam lòng rồi vỡ tan!
Thân thể Chu Vũ Thái chấn động, phun ra máu tươi nhưng hai mắt vẫn tràn ngập chiến ý.
Đúng lúc này, tên đồng tử đầu to khẽ dừng lại, thần thức tỏa ra cố ý tìm kiếm pho tượng kia. Giờ đây, tại Sơn môn của một tông phái, hắn đã trông thấy một pho tượng khổng lồ!
Khoảnh khắc nhìn thấy pho tượng này, với định lực của tên đồng tử đầu to cũng không khỏi hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ!
- Đây… đây là…
Thân thể hắn chấn động, gần như theo bản năng lùi lại mấy bước, tim đập nhanh, sắc mặt phút chốc biến đổi. Hắn không ngờ tới, ở nơi này lại có thể nhìn thấy pho tượng của Hứa Mộc!
Hứa Mộc đối với hắn là một cơn ác mộng. Dưới thần thông Lôi thuật, tại Nhất Tuyến Thiên, hắn căn bản không có chút lực hoàn thủ, lập tức phải chết! Đến nay, mỗi khi nghĩ đến vẫn khiến da đầu hắn run lên, tâm thần run rẩy.
Thậm chí sau đó, dù đã tiến vào Thăng Tiên Trì, hắn cũng không dám mảy may trêu chọc Hứa Mộc. Mỗi lần nghĩ đến thần thông cường đại đến mức khó tin của người này, hắn lại sợ đến run rẩy không ngừng.
Giờ phút này, hắn hít thở sâu một hơi, thân hình nhoáng lên, phút chốc biến mất tại chỗ. Khi xuất hiện trở lại đã ở bên ngoài Vân Thiên Tông. Hắn nhìn chằm chằm pho tượng của Vương Lâm.
Càng nhìn, hắn càng thấy kinh hãi! Càng nhìn, tâm thần hắn càng chấn động!
- Ma Đạo Tử Hứa Mộc!
Sắc mặt tên đồng tử đầu to tái nhợt, nhìn chằm chằm pho tượng. Hắn hoàn toàn xác định pho tượng này tuyệt đối chính là Hứa Mộc!
Dù sao hắn đã từng chết trong tay Hứa Mộc một lần, bộ dạng của Hứa Mộc dĩ nhiên đã khắc cốt ghi tâm!
Ngơ ngác nhìn pho tượng, tên đồng tử đầu to đã hiểu vì sao hai tu sĩ La Thiên kia lại kinh hoàng bỏ chạy. Uy danh của Hứa Mộc thật sự quá lớn, giờ phút này trong lòng hắn không khỏi dâng lên ý niệm thoái lui.
Thiết Nham khoanh chân ngồi dưới chân pho tượng giữa quảng trường, nhìn chằm chằm tên đồng tử đầu to, không ngừng cười lạnh! Ở phía trên, Vân Tước Tử vốn bị trọng thương, giờ phút này ánh mắt cũng bắn ra tinh quang. Thần thức của lão dĩ nhiên đã quan sát thấy đối phương cũng đang đứng ngây người trước mặt pho tượng của tiểu tử Vương Lâm năm đó. Trong mắt Vân Tước Tử lộ vẻ khiếp sợ.
- Hay là tên tu sĩ La Thiên quen biết tiểu tử Vương Lâm chăng?! Nhưng dù là quen biết, cũng không hẳn phải có biểu cảm như thế, chẳng lẽ...
Trong lòng Vân Tước Tử dâng lên một phỏng đoán mà ngay cả lão cũng cảm thấy cực kỳ vớ vẩn.
Chu Vũ Thái cũng vậy. Giờ phút này hắn bị thương rất nặng, nhưng vì thủ hộ Chu Tước Tinh, lão bằng mọi giá thực hiện lời thề năm đó với Vương Lâm: Chu Tước Tinh còn thì người còn, Chu Tước Tinh mất thì thân vong.
Còn tên đồng tử đầu to kia, nhìn chằm chằm pho tượng của Vương Lâm, tâm thần chấn động. Hắn thật sự rất sợ Vương Lâm, giờ phút này đứng ở đây, đối diện với ánh mắt ấy cũng khiến lông tóc hắn dựng ngược, như có ảo giác đang đối diện chân chính với Vương Lâm vậy. Theo bản năng, hắn lùi lại mấy trượng, sắc mặt dần trở nên âm trầm!
- Thật sự không đáng vì một tu chân tinh bỏ đi mà trêu chọc Hứa Mộc... Tuy nhiên, nơi đây lại có pho tượng của Hứa Mộc, hơn nữa xem ra nó cũng đã tồn tại mấy trăm năm... Tên Hứa Mộc này không phải là người của La Thiên Tinh Vực!!! Hắn là người của Liên Minh Tinh Vực, không sai, chính là như thế!!!
Đáy lòng tên đồng tử đầu to kinh hoảng. Hắn cảm thấy mình đang nắm giữ một thiên đại cơ mật. Thậm chí có thể dùng cơ mật này khiến Hứa Mộc thân bại danh liệt, thậm chí mất mạng.
Tên đồng tử đầu to điên cuồng cười ầm lên, hai mắt lộ tinh quang. Bước tới một bước, hắn trực tiếp đi tới trước bức tượng, tay phải nâng lên, hung hăng vỗ xuống, quát:
- Vỡ nát cho ta!
Hắn không dám trêu chọc Hứa Mộc, chỉ có thể làm như vậy để trút hận.
Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn ấn xuống pho tượng, Thiết Nham vốn ngồi khoanh chân dưới pho tượng, nhìn chằm chằm tên đồng tử đầu to, không chút sợ hãi. Máu tươi vẫn đang rỉ ra từ khóe miệng hắn, lạnh giọng nói:
- Ngươi hủy đi pho tượng của Ân công, chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì nữa!
Tên đồng tử đầu to hơi dừng tay, ánh mắt nhìn về phía Thiết Nham. Hắn đã sớm nhìn ra thọ hạn của đối phương sắp cạn, hiển nhiên đã dầu cạn đèn tắt, cười lạnh nói:
- Đừng nói hủy đi pho tượng này, dù Hứa Mộc đích thân đến đây, bản tiên cũng chẳng thèm để vào mắt!
Hắn lại nâng tay phải lên, định vỗ xuống. Nhưng đúng lúc này, một cỗ hàn ý vô tận đột ngột tràn đến, một thanh âm lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông bỗng nhiên vang lên trên Chu Tước Tinh:
- Ngươi nói lại lần nữa ta nghe xem!
Sự lạnh lẽo của âm thanh này có thể đóng băng cả thiên địa!
- Hứa Mộc!
Tên đồng tử đầu to như bị người ta đánh thẳng vào đầu, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt, không chút do dự lùi nhanh về phía sau. Trên mặt hắn không còn chút huyết sắc, hồn bay phách tán, tâm thần kịch chấn!
- Không thể chiến đấu, mau rút lui!
Trong khi lùi lại phía sau, hắn trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, không chút nghĩ ngợi thi triển Huyết độn vốn tự tổn hại tu vi. Đối với Hứa Mộc, tại Nhất Tuyến Thiên, đáy lòng hắn đã sinh ra một sự sợ hãi mãnh liệt!
- Ân công!
Ánh mắt Thiết Nham lộ vẻ kích động dồn nén suốt mấy trăm năm, nhìn bóng dáng hiện ra trước pho tượng, hai hàng lão lệ chảy xuống!
- Vương Lâm!
Vân Tước Tử hít một hơi thật sâu.
- Vương Lâm!
Ánh mắt Chu Vũ Thái lộ vẻ kinh hãi.
- Vương Lâm!
Giờ khắc này, phàm là những tu sĩ còn thanh tỉnh quan sát được cảnh tượng này đều hoàn toàn rung động!
Vương Lâm thật sự là Lão Tổ của Chu Tước Tinh!
- Ngươi chạy không thoát đâu!
Ánh mắt Vương Lâm lộ sát khí ngập trời, bước về phía trước một bước!
Ánh mắt tên đồng tử đầu to lộ vẻ hoảng sợ, máu tươi tuôn ra xối xả, toàn thân lập tức bị huyết quang bao phủ, trong phút chốc đã hóa thành huyết ảnh, với một tốc độ khó tin nhanh chóng lùi về phía sau.
Tốc độ của huyết độn, vô thanh vô tức, nhanh hơn tia chớp mấy lần. Hắn vừa lùi lại đã sắp thoát khỏi Chu Tước Tinh.
Nhưng chỉ trong nháy mắt khi Vương Lâm bước chân ra, sóng gợn xuất hiện, bóng dáng hắn lập tức biến mất, dung nhập vào thiên địa, nhanh hơn huyết ảnh kia rất nhiều, trực tiếp xuất hiện phía trước huyết ảnh.
Cùng lúc bóng dáng Vương Lâm hiện ra, tay phải hắn ẩn chứa Âm Dương song ngư, không chút do dự hung hăng vỗ về phía trước. Một chưởng này đánh vào hư không nhưng vẫn tạo ra âm thanh ầm ầm. Chưởng này ẩn chứa đạo niệm và nguyên lực của Vương Lâm, hóa thành một cơn phong bạo nổ tung, "Phịch" một tiếng chấn động cả thiên địa.
Huyết quang bao phủ bên ngoài thân thể tên đồng tử đầu to lập tức sụp đổ. Sắc mặt hắn tái nhợt. Chưởng thần thông kia tuy đánh vào hư không nhưng cũng quỷ dị phân ra hai luồng hắc bạch nhị khí. Bạch khí nhảy vào hư không, kỳ dị tiến thẳng vào cơ thể tên đồng tử đầu to, công kích thẳng vào nguyên thần.
Cả đời tu đạo, tên đồng tử đầu to chưa bao giờ gặp phải thần thông đáng sợ đến vậy. Bạch khí kia không ngờ vỡ tan trong cơ thể hắn, dẫn động toàn bộ Tiên nguyên tan rã.
Nhưng thứ thật sự khiến tên đồng tử đầu to hít một hơi thật sâu lại là hắc khí kia. Hắc khí vờn quanh thân thể hắn, lưu chuyển lập tức khiến lớp da bên ngoài nháy mắt xuất hiện nếp nhăn, đại lượng sức sống điên cuồng trôi đi.
Sự biến đổi này khiến tên đồng tử đầu to kịch liệt chấn động. Ngoài việc bị Vương Lâm phá hủy thần thông, một luồng lực lượng mạnh mẽ từ trong hư không truyền lại, đánh mạnh vào thân thể hắn. Thân mình hắn như một đạo sao băng từ chân trời lao xuống, phút chốc đâm thẳng vào mặt đất.
Cảnh tượng này được các tu sĩ còn thanh tỉnh trên Chu Tước Tinh nhìn thấy, lập tức trở nên kích động. Một số người vốn bị thần thức của tên đồng tử đầu to chấn động, giờ đây cũng dần thức tỉnh. Không biết là ai bắt đầu, từng đạo kiếm quang từ trong các môn phái bay ra, thẳng tiến đến bên cạnh chiến trường.
Dần dần, ngày càng nhiều tu sĩ hóa thành từng đạo kiếm quang bay tới, trong số đó có Chu Vũ Thái, có Vân Tước Tử…
Giờ phút này, cách nơi Vương Lâm và tên đồng tử đầu to giao chiến không xa, tại một tòa hoàng thành của phàm nhân, có một lão già đầu bạc trắng, hai mắt tù mù. Hiển nhiên trước đó lão đã bị tên đồng tử đầu to đả thương. Nhưng hắn vẫn giãy giụa tản ra thần thức, chặt chẽ quan sát trận chiến trên hư không.
Nơi hắn ở là một mật thất, phía trước mặt có một bức tranh giấy đã ố vàng. Trên bức tranh vẽ một lão già hiền lành, dưới bức tranh còn có một linh bài, trên đó khắc một hàng chữ: “Vương thị gia tộc: Tổ tiên Vương Trác chi linh”.
Quay lại với tên đồng tử đầu to, hắn chỉ cảm thấy một luồng công kích cực kỳ mạnh mẽ ập tới, toàn thân phát ra âm thanh "bang bang", thân mình cấp tốc lao thẳng xuống mặt đất. Trong lòng hoảng sợ, Tiên nguyên trong cơ thể cấp tốc xoay tròn, hai tay nhanh chóng điểm xuống nhiều chỗ trên thân mình. Cuối cùng, khi thân mình hắn bị đánh sâu vào lòng đất mấy trăm trượng, hắn phẫn nộ gầm lên một tiếng, hai tay bấm quyết, chỉ về phía trước. Lập tức, trong cơ thể hắn bộc phát ra một luồng Tiên lực vô biên. Tiên lực này cực kỳ nồng đậm, hình thành một tấm lưới lớn trước người hắn.
- Tiên thuật: Thiên Linh Võng!
Dưới tiếng gầm vang giận dữ của tên đồng tử đầu to, tấm lưới trước người hắn đón gió bành trướng, phút chốc đã hóa lớn thành trăm trượng rồi chụp lấy Vương Lâm.
Thần sắc Vương Lâm vẫn lạnh như băng, ánh mắt lộ hàn ý, thân mình không chút nào dừng lại, bước đến gần tấm lưới lớn do Tiên lực ngưng tụ kia. Thân mình hắn nhoáng lên, sóng gợn dưới chân xuất hiện, nháy mắt đã biến mất.
Sắc mặt tên đồng tử đầu to tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ cực kỳ hoảng sợ. Vừa rồi hắn cảm thấy có chút không thích hợp, huyết độn của mình chính là thần thông có tốc độ nhanh nhất trong gia tộc, đánh đổi bằng việc tự tổn hại tu vi, tốc độ vượt xa thuấn di.
Nhiều lần trước đây hắn rơi vào nguy hiểm sinh tử nhưng nhờ huyết độn này mà thoát chết.
Nhưng lúc này, Hứa Mộc không biết sử dụng thần thông gì mà không ngờ trong nháy mắt đã vượt qua tốc độ của chính mình. Cảnh tượng này khiến hắn hồn bay phách lạc, không kịp nghĩ nhiều. Giờ đây lại thấy đối phương tiếp tục thi triển thần thông này, lông tóc toàn thân hắn lại dựng hết cả lên. Tiên nguyên toàn thân vận chuyển, từ trong cơ thể bạo phát ra.
Chỉ thấy trong cơ thể tên đồng tử đầu to này đột nhiên phun ra một khối sương trắng lớn. Khối sương này vừa mới ly thể lập tức hóa thành gió lốc, mãnh liệt gào rít quét ra xung quanh thân thể hắn.
Bóng dáng Vương Lâm biến hóa ra, song chỉ tay phải biến thành kiếm, chém xuống. Hơn mười đạo Trảm La Quyết hợp thành một, đánh thẳng vào lốc xoáy tiên khí kia, tạo ra một tiếng ầm vang.
Nội dung độc đáo này được đội ngũ biên tập truyen.free dày công trau chuốt, hy vọng mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho độc giả.