Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 884: Sinh cơ.

Vương Lâm gật đầu nhìn Thanh Thủy.

Ánh sáng hồng lóe lên trong mắt trái của Thanh Thủy: - Nếu kẻ nào dám làm ngươi bị thương, thì tất cả các dòng họ trên Đông Lâm tinh sẽ máu chảy thành sông. Giọng điệu lạnh nhạt đó, dù vậy, vẫn ẩn chứa sát khí nồng đậm, khiến Hướng Văn Đông phải nhíu mày, cười khổ.

Vương Lâm cảm thấy một sự cảm kích sâu sắc. Cả đời hắn, những người hắn thực sự cảm kích không nhiều. Có Tư Đồ, Chu Dật, Độn Thiên... và giờ là Thanh Thủy.

Vương Lâm hít một hơi thật sâu, chắp tay hành lễ với Hướng Văn Đông và Thanh Thủy, rồi xoay người đi xuống khe nứt.

Khe nứt vô cùng lớn. Vương Lâm rơi xuống, chỉ thấy vách đá xung quanh nhẵn bóng. Tuy nhiên, bên trong không hề có chút sự sống nào, tất cả chỉ là một bầu không khí chết chóc.

Càng rơi xuống, khí tức tử vong càng lúc càng dày đặc. Cuối cùng, nó gần như tràn ngập khắp nơi, tựa như có thể ngưng tụ thành thực thể, khiến Vương Lâm cảm thấy yếu ớt lạ thường.

Hắn lúc này giống như một đốm lửa đứng trước gió lớn, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

Vương Lâm càng hạ xuống, càng cảm nhận được tử khí trở nên hung bạo hơn. Từng luồng hơi lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể hắn. Nếu là người khác, có lẽ lúc này đã đông cứng, ngọn lửa sinh mệnh đã lụi tàn.

Thế nhưng, đạo pháp đầu tiên Vương Lâm tu luyện chính là Sinh Tử Luân Hồi, với công pháp Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết, nên hắn vô cùng quen thuộc với tử khí.

Lúc này, nguyên lực vận chuyển, khiến Âm Dương song ngư xuất hiện bên ngoài cơ thể hắn, chậm rãi xoay tròn. Nhờ vậy, tử khí bám quanh người hắn bị đẩy lùi, giúp hắn không phải chịu thương tổn quá nặng.

Khe nứt sâu đến mức dường như không có đáy. Vương Lâm rơi xuống với tốc độ rất nhanh, nhưng sau khoảng nửa nén nhang vẫn chưa chạm đất. Sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, yên lặng vận chuyển nguyên lực, giải phóng đạo Nhân Quả hòa nhập vào xung quanh.

Một lát sau, tử khí càng lúc càng dày đặc. Ngay cả Âm Dương song ngư cũng bị ảnh hưởng, tốc độ xoay tròn dần chậm lại. Đúng lúc này, thân thể hắn chấn động, hai chân đã đứng vững trên mặt đất.

Trước mặt hắn xuất hiện một thông đạo tối đen như mực, không hề có chút ánh sáng. Ngay cả với tu vi của Vương Lâm cũng không thể nhìn rõ được.

- Đến đây. Giọng nói già nua vọng đến trong thông đạo, mang theo một cảm giác quỷ dị. Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi nhấc chân bước vào trong.

Thông đạo không dài, sau khi đi khoảng nửa nén nhang, Vương Lâm đã tới cuối đường. Lúc này, cảnh tượng trước mặt khiến đồng tử của hắn co rút lại.

Đầu người!

Vô số kể đầu người!

Phía trước thông đạo là một khoảng không rộng lớn, không nhìn thấy điểm cuối, chỉ thấy toàn là đầu lâu, xương cốt toát ra hơi lạnh lẽo.

Và điều khiến người ta kinh hãi nhất chính là một biển đầu người.

Ngay cả với định lực của Vương Lâm vào lúc này cũng phải tê cứng, bất giác lùi lại hai bước trong kinh hãi.

Đầu người ở đây nhiều đến không thể đếm xuể. Nhiều đến mức khiến người mới nhìn thấy phải choáng váng. Tử khí nồng nặc ở đây ngưng tụ thành một cơn gió lốc thổi quanh biển đầu người.

Bị cơn gió đó thổi qua, Vương Lâm cảm thấy hít thở không được thoải mái. Sự hoảng sợ trong mắt hắn đã đạt tới mức cao nhất.

Ở giữa biển đầu người, trong cơn gió lốc có một bình đài được tạo thành từ những chiếc đầu người, bên trên đặt một chiếc quan tài. Chiếc quan tài bằng gỗ đã hơi mục nát, nhưng lại có một luồng hơi thở cuồng bạo tỏa ra từ bên trong.

- Ngươi tên là gì? – Giọng nói già nua từ trong quan tài vang lên.

Vương Lâm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, cung kính chắp tay nói: - Vãn bối Hứa Mộc tham kiến tiền bối.

- Chính ngươi muốn lão phu thi triển Thất Tịch thuật? – Giọng nói già nua tỏa ra uy áp khắp xung quanh.

- Đúng vậy. – Vương Lâm giữ vững tinh thần, bình tĩnh đáp.

- Lão phu có thể giúp ngươi, nhưng lời hứa của Hướng gia dành cho ngươi vẫn chưa đủ. Ta muốn một nửa sinh cơ của ngươi.

Giọng nói già nua hóa thành thần niệm phát ra, khiến tử khí xung quanh trong tích tắc trở nên đậm đặc hơn.

Ngay cả biển đầu người xung quanh khi lời nói vừa dứt cũng rung động. Một cái đầu lâu từ trong hốc mắt chợt phát ra ánh sáng.

Cảnh tượng trước mắt thật quá quái dị. Dưới cái nhìn của Vương Lâm, toàn bộ đầu lâu lúc này như mở hai mắt, có được linh tính. Từng luồng ánh sáng từ đôi mắt chúng chiếu thẳng vào người hắn.

Vô số ánh mắt vừa chiếu vào người, sinh cơ trong cơ thể Vương Lâm lập tức giảm xuống. Mái tóc đen trên đầu liền có một nửa hóa bạc.

Khuôn mặt của Vương Lâm trong phút chốc từ một thanh niên bỗng chốc trở nên già yếu. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hóa thành trung niên.

Một cảm giác yếu ớt chưa từng có xuất hiện trong lòng Vương Lâm. Tu vi của hắn không hề suy giảm, nhưng cảm giác yếu ớt đó vẫn dai dẳng không tan biến.

- Đưa người mà ngươi muốn cứu sống ra đây. – Giọng nói của tổ tiên Hướng gia vang lên.

Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi vỗ vào túi trữ vật. Quả cầu ánh sáng bao phủ Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển bay ra. Nhưng ngay lúc quả cầu xuất hiện, sắp sửa rơi vào lòng bàn tay Vương Lâm, liền có một luồng khí thế bá đạo ầm ầm lan đến, cuốn quả cầu tới vị trí trung tâm gió lốc.

Ánh mắt của Vương Lâm trong phút chốc như quên đi tất cả, quên đi sự chênh lệch giữa bản thân và đối phương. Hai mắt hắn lập tức đỏ bừng, con mắt thứ ba tỏa ra ánh sáng màu hồng.

- Ngươi muốn làm gì? – Vương Lâm gầm lên một tiếng, đuổi theo Lý Mộ Uyển.

Một tiếng hừ lạnh từ trong quan tài vang lên. Nhất thời, một luồng tử khí lan tới quấn lấy Vương Lâm. Trong nháy mắt, Vương Lâm như trở nên điên cuồng, không chút do dự mở con mắt thứ ba. Ánh sáng màu hồng xuất hiện, chiếu thẳng vào làn tử khí đang quấn quanh người hắn.

Lập tức, t��� khí tan biến, Vương Lâm như tia chớp lao thẳng tới quả cầu đang bao phủ Lý Mộ Uyển.

- Hỗn láo! Lão phu lấy một nửa sinh cơ của ngươi là để thi triển Thất Tịch Thuật! – Giọng nói già nua vang lên, khiến Vương Lâm chợt dừng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào quan tài, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Dưới sự bao phủ của tử khí, quả cầu cấm chế bao bọc Lý Mộ Uyển vỡ nát. Trước sự lo lắng của Vương Lâm, Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển vẫn nguyên vẹn, lơ lửng trong không trung.

- Thì ra sinh cơ đã mất hết, cố gắng ở lại thế gian chỉ là một Nguyên Anh tàn phế. Chẳng trách mà lại cần tới đây để lão phu thi triển Thất Tịch thuật.

Vương Lâm im lặng nhìn quan tài trước mặt, không nói một lời.

- Nhưng nếu vào lúc lão phu mạnh nhất thi triển Thất Tịch thuật, có thể giúp Nguyên Anh hồi phục. Ngay cả việc thức tỉnh cũng có thể làm được. Còn bây giờ, lão phu chỉ nắm chắc được ba phần thành công. Vừa nói, vô số ánh mắt từ trong biển đầu người tỏa ra những luồng sáng. Nhất thời, từng luồng tử khí xuất hiện, bay quanh thân thể Vương Lâm.

Vương Lâm không hề có ý chống cự. Tử khí bao phủ quanh người hắn nhanh chóng rút đi từng chút sinh cơ của hắn.

Sinh cơ biến mất khiến tóc Vương Lâm bạc trắng, từ từ rụng xuống. Thân thể hắn dần héo rũ, da tay xuất hiện đầy nếp nhăn.

Khuôn mặt của hắn đang từ trung niên nhanh chóng già yếu đi. Một lát sau, hắn đã trở thành một lão già, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn giữ lại đôi nét quen thuộc như trước.

Ánh mắt Vương Lâm yếu ớt. Cảm giác yếu ớt của bản thân khiến hắn như cảm nhận được trong hư không có một thứ lực lượng đang triệu gọi.

Giống như có một thứ lực lượng nào đó đang kêu gọi, muốn dẫn hắn đi.

Ngàn năm tu đạo, Vương Lâm làm sao lại không biết đó chính là Thiên Đạo Luân Hồi. Tuổi thọ của hắn không còn nhiều lắm nên Thiên Đạo Luân Hồi bắt đầu kêu gọi. Giống như Lý Mộ Uyển khi đó, khi tuổi thọ đã hết, thần hồn sẽ tổn hại mà chết.

Tử khí bao quanh người hắn hấp thu phần lớn sức sống của Vương Lâm rồi chuyển về phía Lý Mộ Uyển. Sau khi xoay quanh người nàng, sinh cơ của Vương Lâm theo một phương pháp đặc biệt nào đó dung nhập vào Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển.

- Thuật này có tên là Thất Tịch là vì nó được duy trì trong bảy ngày. Nếu Nguyên Anh có thể chịu đựng trong bảy ngày thì có thể thức tỉnh. – Tổ tiên của Hướng gia chậm rãi nói.

Vương Lâm im lặng, kinh ngạc nhìn Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, không hề có chút oán trách hay hối hận.

Lý Mộ Uyển như có thể cảm nhận được tất cả, thân thể run rẩy. Chỉ có điều, thân thể Nguyên Anh không thể rơi lệ, nhưng lại hóa thành một nỗi đau đớn tột cùng.

Tử khí xung quanh Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển liên tiếp đưa sinh cơ vào bên trong, khiến cho nàng dần trở nên rõ ràng hơn.

Thời gian cứ thế trôi đi. Ngày đầu tiên, ngày thứ hai...

Nhưng tới ngày thứ ba, khi Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển từ từ rõ ràng thì liền dừng lại, bởi vì sinh cơ của Vương Lâm đã cạn kiệt hoàn toàn.

- Đáng tiếc, Thất Tịch thuật có từ thời thượng cổ, là thuật đứng đầu trong việc nghịch thiên cải mệnh. Với nó, cho dù là người chết cũng có thể sống lại, chỉ cần có đủ sinh cơ. Dùng Thất Tịch thuật truyền sinh cơ không thể tích lũy mà phải duy trì liên tục trong bảy ngày. Ngày qua ngày cứ duy trì như vậy cho đến ngày thứ bảy, vậy mới thấy nó cần một lượng sinh lực khổng lồ đến nhường nào? Sinh cơ của ngươi chỉ đủ duy trì hai ngày, cho dù lão phu không lấy một nửa thì cũng không đủ đến ngày thứ ba. Hứa Mộc! Ngươi có còn thứ gì để tăng cường sinh cơ hay không? – Tổ tiên của Hướng gia chậm rãi mở miệng.

Từng con chữ trong bản dịch này đều được trau chuốt tỉ mỉ, độc quyền dành cho bạn đọc của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free