[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 845: Mộng đạo.
Nguyên lực xoáy cuối cùng gần như hiển hiện ra bên ngoài cơ thể Vương Lâm, tạo thành một dòng xoáy nguyên lực bao quanh hắn. Dòng xoáy này mang theo hai màu đen trắng đầy kỳ lạ! Khi xoay tròn, dòng xoáy đen trắng kia tựa như Âm Dương hòa hợp, không ngừng đậm đặc, mãnh liệt hơn, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh. Vương Lâm hoàn toàn không hay biết những chuyện này, giờ phút này hắn vẫn đang chìm đắm trong quá trình tầm Đạo của mình.
Nguyên thần của hắn, trong quá trình không ngừng tìm kiếm, tự vấn, truy cầu, đã dần lột xác từ hình dáng Thái Cổ Lôi Long thành một thân thể giống hệt bản thân hắn. Nguyên thần cũng khoanh chân ngồi đó, tay phải nâng lên như đang chỉ vào một nơi nào đó, nhưng mãi vẫn không hạ xuống.
Tựa hồ, một chỉ này chính là cả cuộc đời của Vương Lâm, là cả cuộc đời tầm Đạo của hắn. Sáng sớm, khi ánh mặt trời đầu tiên rọi chiếu lên Thanh Linh tinh, những phàm nhân trên hành tinh này đều tỉnh giấc, bắt đầu cuộc sống bình dị, an nhiên như thường lệ.
Các tu sĩ thì ngồi xuống thổ nạp, thu nạp linh khí ban mai giáng xuống. Thế nhưng hôm nay, linh khí đất trời lại vô cùng sinh động, nồng đậm hơn hẳn mấy lần so với ngày thường. Gần như tất cả tu sĩ cảm nhận được điều này đều kinh ngạc mừng rỡ, lập tức tìm một nơi vắng vẻ để tọa nạp.
Dần dần có người phát hiện, nếu ngồi xuống hướng mặt về phía Đông Bắc thì linh khí thu nạp sẽ càng nồng đậm hơn. Bởi vậy, lập tức có người bay lên không, thẳng tiến về hướng Đông Bắc.
Phía đông của Thanh Linh tinh chính là Hoàng Vân Sơn. Giờ phút này, cách Hoàng Vân Sơn vạn dặm đã xuất hiện không ít tu sĩ, họ ngồi xuống thổ nạp tựa như đang cúng bái.
Có người chỉ tu luyện chốc lát, nhưng cũng có người tu luyện đến mấy ngày! Trên đỉnh Hoàng Vân Sơn, giờ phút này như thể đất trời biến hóa, ngọn núi ngập tràn hai luồng khí đen trắng, chúng luân phiên giao thoa, biến đổi lẫn nhau, tạo thành hình dạng hai con cá Âm Dương. Từ xa nhìn lại, sắc trắng đen ấy vô cùng rõ nét, lấy nền trời xanh làm cảnh, trông chẳng khác nào một bức tranh do con người vẽ nên. Điều đó khiến tất cả những ai chứng kiến đều cảm thấy một sự rung động sâu sắc từ tận tâm linh! Sự rung động này truyền đến từ linh hồn, xuyên qua Nguyên Anh dung nhập vào Nguyên thần, lan tỏa khắp cơ thể. Tựa hồ nó ẩn chứa một lực lượng kỳ lạ, khiến mọi người hoàn toàn đắm chìm, không thể tự thoát ly.
- Cái gì... là Đạo...
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ tu sĩ trên Thanh Linh tinh, sâu thẳm trong linh hồn họ, bỗng nhiên vang vọng một câu nói đầy tang thương.
Trong âm thanh ấy, tựa hồ ẩn chứa sự tang thương đã trải qua trăm dạng đời người, cả sự cố chấp truy cầu và sự chứng kiến uy nghiêm của Đạo. Tiếng nói tràn ngập, mỗi người nghe được đều cảm thấy như bị sét đánh, giật mình tỉnh ngộ.
Tâm thần họ không tự chủ được mà tự vấn theo câu nói đó.
- Cái gì... là Đạo!
Trên đỉnh Hoàng Vân Sơn, xung quanh thân thể Vương Lâm, động phủ đã bị gió thổi tan thành bụi. Từng hạt bụi xám li ti bay xa theo gió, tựa như một màn sương bụi, biến mất giữa đất trời.
Toàn bộ động phủ trên núi biến mất, chỉ còn lại Vương Lâm cùng với Diêu Băng Vân bên cạnh, vẫn bất tỉnh nhân sự. Tay hắn vẫn lơ lửng đặt trên mi tâm Diêu Băng Vân...
Trên không hai người là đồ án hai con cá Âm Dương đen trắng, tạo thành hình tròn tựa Thái Cực, chậm rãi xoay chuyển. Linh lực đất trời trên Thanh Linh tinh cũng theo đó mà chuyển động, từ từ lan tỏa ra bốn phía.
Giờ khắc này, nếu nhìn từ tinh không về Thanh Linh tinh, sẽ thấy toàn bộ hành tinh được bao phủ bởi hai màu đen trắng. Thoạt nhìn vô cùng kinh người. Nếu có tu sĩ tầm cỡ Huyết Tổ đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ cực kỳ kinh hãi. Cảnh tượng này được những người ở bước tu đạo thứ hai gọi là Mộng Đạo! Nghe đồn, khi trời đất mới thành hình, có một phàm nhân tên Cữu Tổ, một mộng đắc Đạo, ngưng tụ Viễn Cổ Tiên phẩm, lưu vạn tái Đạo tâm, chứng giám Thiên Địa Nhật Nguyệt!
Vương Lâm giờ phút này đang truy tìm, mê man, xác minh, đắm chìm trong một cảnh mộng. Toàn thân hắn tựa hồ thoát ly khỏi nhục thể, chậm rãi bay lên không, nhưng đó lại không phải là Nguyên thần. Trong cơ thể hắn, Nguyên thần vẫn còn đó.
- Cái gì... là Đạo...
Trong trạng thái này, Vương Lâm cảm nhận được thân thể mình đang dần tiêu tan, hòa hợp làm một với Thanh Linh tinh, tựa hồ hắn chính là tinh cầu này.
Trong một khu rừng rậm rạp, một con rắn lớn dài ba trượng vừa động thân đã quấn chặt lấy một con thú nhỏ vừa phóng qua bên cạnh. Thân hình khổng lồ hơi siết chặt. Lập tức, từ cơ thể con thú nh�� truyền ra tiếng xương cốt vỡ "răng rắc". Con rắn lớn đang định nuốt chửng con thú thì thân hình bỗng nhiên run rẩy.
Nó ngẩng đầu nhìn về không trung xa xăm, vẻ lạnh băng trong mắt biến mất, thay vào đó là sự mê man.
- Đây, không phải là Đạo...
Một tiếng thở dài tựa gió xuân thoảng qua, vẻ mê man trong mắt con rắn lớn biến mất, thay vào đó là sự lạnh băng vô tình, nó há mồm nuốt chửng con thú. Thân hình nó chuyển động, biến mất vào nơi xa.
Bên ngoài khu rừng, một vùng non xanh nước biếc, đường núi uốn lượn. Trên đường, một đội xe ngựa đang phi nhanh. Đội xe này được làm từ chất liệu cao cấp, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, phảng phất khí tức phú quý.
Từng tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng bánh xe lăn đều vang vọng. Chiếc xe đi đầu đột nhiên dừng lại, một cô gái nhỏ chừng tám tuổi bước xuống.
Cô gái này mặc áo gấm, gương mặt hồng hào, thoạt nhìn như người ngọc. Trong lòng nàng ôm một vật, sau khi cố sức bước xuống xe, nàng nhanh chóng đi mấy bước đến cạnh một bụi cỏ.
Nàng ngồi xổm xuống, đặt vật trong lòng xuống đất. Đó là một con thú nhỏ, một chân được quấn băng vải trắng.
- Tiểu Hắc, về nhà đi...
Trong mắt cô bé lộ vẻ ngây thơ và lưu luyến nhìn con thú nhỏ, nàng nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó. Con thú ngẩng đầu, đôi mắt như có linh tính nhìn cô gái thật lâu.
Giờ phút này, rèm xe ngựa phía sau cô bé được vén lên, lộ ra hai người, một nam một nữ. Cả hai người đều đã gần trung niên, ánh mắt nhìn về phía cô bé tràn đầy yêu thương.
Một làn gió nhẹ thổi tới, tấm rèm bay phất phơ, hai người trong xe ngựa cũng ngẩn người, trong mắt lộ vẻ mê man. Không chỉ hai người họ, giờ phút này tất cả phàm nhân trong đoàn xe đều lâm vào trạng thái tương tự.
Ngay cả cô bé đang ngồi cạnh con thú, trong mắt cũng hiện lên vẻ mê man. Chỉ có con thú nhỏ đột nhiên phát ra âm thanh đầy vẻ thù địch, há miệng nhỏ nhe răng nanh. Nó dường như quên đi cái chân bị thương của mình, lập tức nhảy đến phía sau cô gái, không ngừng gầm gừ hướng về không trung.
Trong mắt nó lộ rõ vẻ sợ hãi, nhưng một luồng lực lượng nào đó lại khiến nó không lùi bước, mà vẫn không ngừng gầm gừ. Lúc này, nó hoàn toàn không để ý đến vết máu nhỏ đang rỉ ra từ miếng băng vải trên chân mình.
- Thiên Đạo vô tận, Đại Đạo vô bờ bến, việc thiện gieo hôm nay... ngày sau đều có tuần hoàn. Một hồi nhân quả đã giải...
Giọng nói tang thương vang vọng khắp đất trời, cũng mang theo một tia ngộ ra như có như không.
Thân hình con thú nhỏ run rẩy, nhưng nó vẫn không ngừng kêu lên, đôi mắt linh động nhìn chằm chằm vào không trung. Nó có thể cảm nhận được khắp bốn phía đất trời có một luồng khí tức khiến nó khó thở, nhưng lúc này nó lại không muốn lùi bước!
Một tiếng thở dài từ từ truyền đến, rồi dần dần biến mất. Ánh mắt con thú lộ vẻ mê man, với linh trí chưa hoàn toàn khai mở, nó không rõ tiếng nói vừa truyền vào tai có ý nghĩa gì. Nhưng khoảnh khắc tiếng nói ấy vang lên trong tai, mắt nó như bị hoa đi, nhìn thấy được một cảnh tượng.
Một bà lão đang nằm trong căn phòng cực kỳ xa hoa, đắt tiền, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng không che được vẻ hiền lành. Dù đang hấp hối, nhưng đôi mắt bà vẫn không chút đục ngầu. Trong khi mỉm cười nhắm mắt lại, đột nhiên một con thú cực lớn từ trên trời giáng xuống. Sau khi hạ xuống, con thú nhìn sâu vào bà lão một cái, há miệng phun ra một luồng khí trắng bao phủ toàn thân bà lão, rồi sau đó rời đi.
- Tiểu Hắc...
Bà lão mở mắt.
Ảo giác biến mất, vẻ mê man trong mắt con thú càng thêm sâu sắc. Một làn gió nhẹ thổi qua tất cả mọi người. Toàn bộ người trong đội xe đều tỉnh lại, dường như căn bản không hề hay biết chuyện gì vừa xảy ra. Ngay cả cô bé cũng không phát hiện điều gì bất thường, mỉm cười xoay người nhìn con thú, khẽ nói:
- Tiểu Hắc... Về nhà đi...
Trong thế giới phàm tục, tại một thôn xóm nọ. Một người phụ nữ trung niên đang chỉ trích một đứa bé tám tuổi lỡ tay làm vỡ bát cơm, lớn tiếng răn dạy. Trong lời nói của bà, đứa bé kia có vẻ cực kỳ tủi thân, đứng khóc một bên không dám lên tiếng.
Bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên, ngồi trên mặt đất, tay cầm tẩu thuốc rít vài hơi. Sau đó, ông ta ngẩng đầu hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài mà không mở lời.
Giờ phút này, một làn gió nhẹ thổi đến, người phụ nữ đang mắng bỗng ngẩn ra, trong mắt lộ vẻ mê man. Không chỉ bà, ngay cả người đàn ông bên cạnh, động tác cầm tẩu thuốc cũng không khỏi ngừng lại.
Chỉ có đứa bé kia dường như không phát hiện điều gì, vừa khóc vừa nói:
- Mẹ ơi, cái bát vốn đã có vết nứt...
- Đạo cũng như cái bát này, không tròn vẹn, có khe hở, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan...
Một tiếng thở dài tang thương truyền đến từ đất trời, làn gió nhẹ thoảng qua tựa hồ mang theo lời ấy rời đi.
Vẻ mê man trong mắt người phụ nữ trung niên biến mất như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bà tiếp tục không ngừng la mắng đứa bé vì cái bát vỡ. Người đàn ông trung niên bên cạnh gạt tàn thuốc xuống đất, sau đó lại cầm tẩu thuốc lên rít một hơi thật mạnh.
Chỉ có đứa bé kia trợn tròn mắt nhìn không trung phía xa. Hắn như thấy được một người đàn ông đang đạp hư không mà bước đi. Đứa bé không để ý lời mẹ mắng, dụi dụi mắt nhìn lên lần nữa, nhưng lại không thấy gì cả.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền và chỉ có tại truyen.free.