[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 81: Đoạt cơ (1)
Đây là một thanh cổ kiếm khó lòng hình dung. Một luồng hơi thở yêu dị tràn ngập khắp kiếm, khiến người ta không thể chìm đắm vào nó. Một lúc lâu sau, Vương Lâm mới dần thức tỉnh, ánh mắt chớp động, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Ba ngày sau, Đằng Gia Thành phồn hoa tấp nập khách tu tiên, khung c��nh vô cùng náo nhiệt. Trương Hổ và Vương Lâm đã sớm rời khỏi nhà trọ, dạo quanh thành.
Trương Hổ vì muốn bán nhân sâm, thương lượng với Vương Lâm một lát rồi một mình rời đi.
Vương Lâm tản bộ trong thành, ngắm nhìn khắp các quầy hàng. Cũng có một vài pháp bảo khiến hắn thèm muốn, song đối phương ra giá quá cao, túi tiền Vương Lâm lại không dư dả, đành ngượng ngùng rời đi.
Đang bước đi, đột nhiên hắn dừng lại. Phía trước là một quầy hàng của một tu chân giả, trưng bày rất nhiều ngọc phù và phi kiếm, còn có một cuộn sách.
Trên cuộn sách này viết rõ mấy chữ: “Những nghiên cứu tâm đắc về trận pháp”.
“Trận pháp?” Vương Lâm xoa xoa cằm, cầm cuộn sách lên, thấy nó khá dày, chừng năm sáu mươi trang. Bên trong chứa đầy chữ viết, chủ yếu là chữ nhỏ, kèm theo các đồ án giải thích.
“Mười khối trung phẩm linh thạch. Không mua thì đừng có lộn xộn.” Chủ nhân quầy hàng là một thanh niên tầm ba mươi tuổi, chàng nhướng mày, chậm rãi nói.
Toàn bộ tài sản của hắn bây giờ cũng chỉ có mười khối trung phẩm linh thạch. Vương Lâm trầm ngâm một lát, lật đi lật lại mấy lần. Thấy đối phương có chút không kiên nhẫn, hắn liền lấy ra mười khối trung phẩm linh thạch đặt xuống đất, cầm lấy cuộn trận pháp, xoay người rời đi.
Lại dạo quanh các quầy hàng thêm một vòng, Vương Lâm gặp được khá nhiều tài liệu thuộc tính mộc, song đều có giá rất cao. Ngoài ra còn có một khối thiết mộc giá đắt vô cùng.
Một ngày nhanh chóng qua đi, màn đêm buông xuống. Vương Lâm trở lại nhà trọ, đang định bước vào thì đột nhiên lông mày hắn khẽ nhướng, vội dừng chân.
Bình thường nhà trọ vốn rất đông đúc, nhưng hôm nay lại yên lặng một cách lạ thường.
Vương Lâm vội phóng thần thức ra, lập tức sắc mặt khẽ biến. Cả nhà trọ đã bị một luồng hơi thở thần bí bao trùm, tựa như sương mù, ngăn cản thần thức của Vương Lâm.
Vương Lâm lập tức lùi mạnh về sau, Dẫn Lực Thuật bao trùm toàn thân; như tên rời cung, thoáng chốc đã bay xa hơn mười thước.
“Ồ, phản ứng rất nhanh!” Một thanh âm kinh ngạc thản nhiên vang lên, sau đó một người từ nhà trọ bước ra. Người này khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mắt sáng như sao, mày kiếm, y phục trắng như tuyết. Trên tay áo còn thêu một cành cây màu đen.
Hắn nhìn Vương Lâm đang nhanh chóng lùi ra xa, cười lạnh nói: “Đằng Giáp, hai người các ngươi hãy chờ Trương Hổ trở về, phế bỏ tu vị của hắn rồi đưa vào đại lao. Ta sẽ bắt tên tiểu tử thông minh này trở về.”
Dứt lời, hai thân ảnh hư ảo bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn, dần ngưng thực, hóa thành hai lão già. Một người trầm giọng nói: “Thiếu chủ, hai người này dù sao cũng đang ở trong Đằng Gia Thành, làm như thế sẽ phá bỏ quy củ do lão thái gia lập nên. Nếu lão thái gia truy hỏi…”
Bạch y thanh niên nhướng mày, nhìn chằm chằm về hướng Vương Lâm đang bỏ chạy nói: “Nếu lão thái gia hỏi, cứ nói rằng Trương Hổ câu kết với ngoại nhân, hãm hại ân sư của mình. Ta làm sao có thể buông tha cho hai kẻ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế cơ chứ?!”
Nói xong, thân hình hắn nhanh chóng bay lên, vội theo phương hướng Vương Lâm bỏ chạy mà đuổi theo.
Hai lão già thấy hắn rời khỏi liền hóa thành hai đạo hư ảnh, biến mất ngay tại chỗ.
Vương Lâm phát huy tốc độ bản thân đến cực hạn, nhanh chóng bay đi. Thoáng chốc, hắn đã gần ra ngoài Đằng Gia Thành. Khi sắp ra khỏi cổng thành thì đột nhiên xuất hiện mấy thân ảnh trên tường thành, cao giọng quát: “Bên trong Đằng Gia Thành nghiêm cấm phi hành, đạo hữu xin dừng lại.”
Lúc này nguy cơ rình rập, Vương Lâm cũng bất chấp việc bại lộ Linh Khí Tuyền Thủy. Tay phải vừa lật, hắn xuất ra một hồ lô chứa Linh Khí Tuyền Thủy, uống một ngụm lớn. Linh lực trong cơ thể lập tức tăng vọt. Hắn hít một hơi thật sâu, thân thể lập tức lao đi với tốc độ gấp đôi lúc trước.
Mấy đệ tử của Đằng Gia ngăn cản phía trước đều biến sắc, nhưng Vương Lâm vung tay lên, thi triển Dẫn Lực Thuật. Mấy tên đệ tử phía trước đều bị hắn ném sang một bên.
Với khí thế như chẻ tre, Vương Lâm thoát ra ngoài thành. Bởi vì hành động lúc trước của hắn, có hơn một trăm đệ tử của Đằng Gia đạp pháp bảo mà đuổi theo.
Vương Lâm cảm giác chua xót, đến bây giờ hắn vẫn cảm thấy mơ hồ, không biết trong nhà trọ đã xảy ra chuyện gì mà khi mình trở về đối phương đã đợi sẵn ở đó rồi. Nếu không phải hắn quyết định nhanh thì lúc này e rằng đã lành ít dữ nhiều rồi.
Về phần Trương Hổ, hiện tại Vương Lâm bản thân cũng khó thoát thân, không suy nghĩ quá nhiều, chỉ mong hắn có thể phúc dày!
Ra khỏi Đằng Gia Thành, Vương Lâm theo hướng Nam phóng vút đi, phía sau rất nhiều đệ tử Đằng Gia bám riết không rời. Đúng lúc đó, từ phía Đằng Gia Thành có một đạo cầu vồng xé gió mà đến, mang theo hơi thở siêu việt hơn hẳn đám đệ tử Đằng Gia đang đuổi theo, hướng Vương Lâm bổ ra một kiếm.
Một đạo phi kiếm ngưng tụ thành hình, tựa như thực thể, mang theo nồng nặc sát khí, từ không trung chém xuống. Thoáng chốc, thiên địa biến sắc, vô số lôi cầu màu tím ngưng tụ giữa không trung, theo phi kiếm hạ xuống.
Da đầu Vương Lâm run lên. Tư Đồ Nam quát: “Đây là Nguyên Anh! Vương Lâm, thu liễm tâm thần, lão phu sẽ đưa ngươi thuấn di. Liều mạng thôi!”
Tinh thể màu lam từ ngực Vương Lâm cấp tốc khuếch tán, bao phủ toàn thân hắn. Lúc này cự kiếm chém xuống, mặt đất vang lên tiếng ầm ầm vang dội, xuất hiện rất nhiều vết rách. Theo sự xuất hiện của các lôi cầu màu tím, trong phạm vi khoảng một trăm thước hình thành một vùng lôi quang điện xà.
Ngay khi cự kiếm chém xuống, thân thể Vương Lâm đã biến mất, xuất hiện ở ngoài ba trăm thước. Vừa xuất hiện trở lại, Vương Lâm lập tức hướng về phía trước mà bỏ chạy.
Thanh âm của Tư Đồ Nam có chút suy yếu, hắn tức giận mắng: “Tên tiểu tử khốn kiếp này tuổi còn trẻ mà không ngờ đã đạt tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Nếu ngươi đã đạt đến Trúc Cơ kỳ, lão phu còn có thể mượn thân thể ngươi phát huy một ít đại pháp thuật. Nhưng với tu vi Ngưng Khí kỳ của ngươi bây giờ, dù có lão phu hỗ trợ thì nhiều nhất ngươi cũng chỉ có thể phát huy tu vi Trúc Cơ trung kỳ mà thôi.”
Đằng Lệ nhướng mày, nhưng lập tức giãn ra cười nói: “Tu vi dưới Kết Đan kỳ, có thể né tránh không tổn hao gì dưới kiếm của Đằng Lệ này thì ngươi là kẻ đầu tiên. Nếu không phải đã đáp ứng Mặc sư huynh thì ta cũng không muốn giết ngươi đâu.”
Vương Lâm cũng không dám quay đầu nhìn lại, nhanh chóng chạy trốn. Lúc này đây linh lực tiêu hao quá lớn, đành lấy ra hồ lô, uống một ngụm lớn, tốc độ lại nhanh thêm vài phần.
Hàn quang chợt lóe trong ánh mắt của Đằng Lệ, âm trầm nói: “Để xem ngươi có thể thuấn di đến mấy lần?” Nói xong, tay phải hắn chỉ ra, trên không trung lại xuất hiện một hắc ám cự kiếm.
Tất cả nội dung trong chương truyện này đều được nhóm dịch thuật truyen.free độc quyền biên soạn, vui lòng không sao chép trái phép.