[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 798: Lao ra!
Tây Tử Phượng nhanh chóng chộp lấy, thân hình nàng loáng cái đã bay đi. Hai nam tử còn lại cũng thi triển thần thông cách không mà nắm lấy, hầu như cùng lúc lao tới, cuối cùng cũng đuổi kịp mảnh vỡ, rơi xuống trên đó.
Ba người thở phào nhẹ nhõm, lập tức chú ý đến Vương Lâm đang ngồi khoanh chân ở đằng xa. Một nam tử đứng cạnh Tây Tử Phượng thoáng nhìn Chiến Vân rồi hỏi:
– Vị đạo hữu kia là ai...?
Không chờ Chiến Vân lên tiếng, Tây Tử Phượng thoáng nhìn Vương Lâm, cẩn thận quan sát, lập tức biến sắc. Nàng vội vàng tiến lên vài bước, cung kính ôm quyền cúi đầu nói:
– Vãn bối Tây Tử Phượng bái kiến tiền bối! Đa tạ tiền bối đã hai lần cứu mạng!
Nói đến đây, sắc mặt nàng đỏ bừng.
Vương Lâm liếc nhìn nữ tử này một cái. Dung mạo của nàng còn xinh đẹp hơn Chiến Vân ba phần. Hắn nhớ mang máng nữ tử này chính là người mà khi hắn bị Viêm Lôi Tử điều khiển thân thể, đã đá một cước vào khoảng không bên ngoài đại môn Tiên giới.
Vương Lâm cau mày, cảm thấy vô cùng phiền toái. Sớm biết như vậy, hắn nói gì cũng sẽ không cứu Chiến Vân. Lúc này hắn đành thầm than, trầm giọng hỏi:
– Ba người các ngươi có tiên ngọc không?
Tây Tử Phượng ngẩn người. Không chờ nàng đáp lời, Chiến Vân đã vội vàng nói:
– Mười vạn tiên ngọc để báo đáp ơn cứu mạng, thêm mười vạn thì có thể ở lại đây một canh giờ.
Tây Tử Phượng gật đầu nói:
– Vậy cũng hợp lý!
Hai người bên cạnh nàng lập tức lấy ra tiên ngọc, đặt vào túi trữ vật rồi cung kính giao cho Vương Lâm.
Vương Lâm tiếp nhận, nhắm mắt lại, không còn để ý đến bọn họ nữa.
Bốn người, bao gồm cả Chiến Vân, ngồi lại cùng một chỗ, nhìn khoảng không bên ngoài mảnh vỡ. Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác thoát chết, hồi sinh, nhẹ giọng trò chuyện với nhau.
Tốc độ của mảnh vỡ cực nhanh, dần dần không ngừng bay đi trong Lôi Tiên Giới. Dọc đường đi, lông mày Vương Lâm vẫn không hề giãn ra. Dọc đường, hắn gặp rất nhiều tu sĩ đi đơn độc hoặc tụ thành từng nhóm.
Những người này khi thấy mảnh vỡ trăm trượng thì đều như nắm được cọng rơm cứu mạng, tìm đủ mọi cách để đi lên. Tóm lại, đều có người quen biết đôi chút với những tu sĩ đang ngồi trên mảnh vỡ.
Do đó mà dần dần, số tu sĩ trên mảnh vỡ ngày càng nhiều. Nhưng thật ra thì Vương Lâm cũng chẳng cần quan tâm. Cứ có người muốn lên là Chiến Vân lại đứng ra nói rõ yêu cầu về tiên ngọc của Vương Lâm. Trong tay Vương Lâm đã có vài túi trữ vật, bên trong chứa rất nhiều tiên ngọc. Trên mảnh vỡ trăm trượng cũng đã có gần hai mươi tu sĩ.
Những người này đều không ngồi cùng một chỗ, trừ những người quen biết nhau, còn lại đều khoanh chân, ngồi nhìn hư không bên ngoài, trong lòng đầy phức tạp.
Trong số bọn họ, có một số người sau khi nhìn thấy Vương Lâm liền nhận ra hắn, lập tức buông lỏng tâm thần. Bọn họ nghĩ rằng có Vương Lâm ở đây thì mọi chuyện đều yên ổn.
Mảnh vỡ trăm trượng cấp tốc phi hành trong không trung, dần dần số người trên đó càng nhiều. Cuối cùng nhân số đã vượt quá năm mươi, nhìn số tu sĩ đông đảo, Vương Lâm cau mày. Ánh mắt hắn lướt qua bọn họ, nhìn vào khoảng không phía sau mảnh vỡ, còn có hơn mười đạo cầu vồng đang theo sát không ngừng.
Những tu sĩ trong mấy đạo cầu vồng này đều không theo kịp tốc độ của mảnh vỡ, lại không có người quen biết nên không ai trợ giúp, không thể tự mình lên được mảnh vỡ trăm trượng.
Chẳng qua bọn họ đi theo con đường mà mảnh vỡ đã mở ra thì cũng xem như an toàn. Dù sao khi mảnh vỡ đi qua thì những khe nứt đều gần như bị bít lại, so với bên ngoài thì an toàn hơn rất nhiều.
Dần dần, càng ngày càng có nhiều tu sĩ tụ lại. Phía sau mảnh vỡ trăm trượng hình thành một đội ngũ thật dài. Từng đạo kiếm quang lóe lên, trông như vô số cái đuôi theo sát phía sau.
Trong mắt bọn họ, đây chính là sinh lộ duy nhất. Trong đó hiển nhiên có người tu vi cao thâm. Những người này thường không cần ai trợ giúp, ở khoảng cách không xa đều dựa vào thực lực bản thân mà bay lên mảnh vỡ trăm trượng.
Chẳng qua dù bọn họ có tu vi gì, khi rơi xuống mảnh vỡ, hơi do dự một chút đều giao tiên ngọc ra đổi lấy một chỗ ngồi trên đó.
Dù sao thì Vương Lâm sau khi đánh một trận ngoài cánh cửa Tiên giới, uy danh đã vang khắp nơi. Dù là tu sĩ Dương Thực, khi nhìn thấy Vương Lâm cũng phải cung kính gọi một tiếng tiền bối.
Sờ sờ những túi trữ vật chứa đầy tiên ngọc trong lòng, Vương Lâm thở dài, cũng chẳng để ý đến mấy người này nữa. Hắn có thể cảm thấy Thân Công Hổ đã cách đó không xa.
Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một tảng đá cực lớn. Tảng đá này ước chừng lớn đến ngàn trượng, trong lúc bay không ngừng tan vỡ. Mỗi lần đụng phải một khe hở không gian, bên ngoài nó đều bị bắn tung ra một lớp đá vụn.
Trên tảng đá này có ba người. Mỗi người trong đó đều có tu vi Dương Thực, phía sau còn có gần một trăm tu sĩ. Tất cả đều lộ ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ trăm trượng của Vương Lâm.
– Mau lưu lại mảnh vỡ của Tiên giới!
Một nam tử mặc kim bào trong ba người tu vi Dương Thực cất giọng âm trầm nói.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh liếc nhìn ba người kia một cái. Ánh mắt hắn rơi vào tảng đá ngàn trượng dưới chân bọn họ. Hiển nhiên những người này cũng nghĩ ra phương pháp tương tự Vương Lâm.
Chẳng qua tảng đá của bọn họ không được thiên kiếp luyện hóa, không đủ độ cứng, dọc đường đi chỉ sợ đã không ngừng vỡ vụn mất bao nhiêu rồi.
Nam tử mặc kim bào bước về phía trước một bước, trực tiếp tiến vào khoảng không, né tránh mấy khe không gian, đi thẳng tới mảnh vỡ trăm trượng của Vương Lâm. Phía sau hắn là một lão giả mặc bạch y, một trong ba người tu vi Dương Thực.
Chỉ còn văn sĩ mặc áo lam đứng trên tảng đá, ánh mắt lạnh lùng nhìn lại.
Thần sắc Vương Lâm bình thản không thay đổi chút nào, tay phải giơ lên, điểm về phía trước một cái. Lập tức, đồ án hình thú cốt trên mu bàn tay hắn nhúc nhích, hóa thành một đạo ô quang bay ra, giữa không trung hình thành một bộ thú cốt.
Bốn cái thú cốt sắc bén phát ra ánh sáng âm hàn. Ánh mắt thú cốt chớp lóe lên u quang, sát khí nồng nặc chỉ trong nháy mắt đột nhiên tràn ngập không gian.
Hầu như chỉ trong nháy mắt, nam tử mặc kim bào đi đầu còn chưa kịp thi triển thần thông gì thì thân thể đã sững lại. Một màu xám từ hai chân hắn điên cuồng lan ra toàn thân. Ánh mắt người này lộ vẻ hoảng sợ, hít sâu một hơi, không chút do dự vỗ tay phải lên Thiên Linh Cái. Lập tức, trong nháy mắt khi thân thể hắn bị ánh sáng màu xám kia thôn phệ, nguyên thần liền bay ra.
Khóe miệng Vương Lâm lộ ra nụ cười lạnh, vỗ túi trữ vật. Lập tức Tôn Hồn Phiên rung lên, hóa thành hắc vụ tràn ngập trời đất, phóng về phía nguyên thần của đối phương.
Lúc này lão giả mặc bạch y đã tới gần. Hắn không bận tâm đến đồng bọn mà bắt quyết, quát to:
– Tiên thuật Lôi Trảm!
Trước người hắn liền có lôi quang điên cuồng ngưng tụ, lóe lên một cái liền hóa thành một lưỡi đao như muốn xé rách đất trời, lao tới Vương Lâm.
Lập tức một tiếng kêu xé gió vang lên.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại. Lưỡi đao kia chưa tới gần hắn, hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức ác liệt. Trong phút chốc khi lưỡi đao lôi điện tới bên người, quang mang trên mi tâm Vương Lâm lóe lên, nguyên thần bay ra nuốt chửng lưỡi đao trong nháy mắt.
Nguyên thần trở lại cơ thể, sắc mặt Vương Lâm hơi ửng hồng, đứng dậy, lạnh như băng nhìn lão giả đang sững sờ kia, bước một bước, lao về phía lão.
Sắc mặt lão giả mặc bạch y đại biến, không chút do dự lui lại phía sau. Trong lúc hắn đang lùi lại, văn sĩ mặc áo lam đang đứng trên tảng đá nhíu mày, thân thể loáng một cái đã nhảy tới.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàn mang. Hắn là người hiếm khi trêu chọc kẻ khác, nhưng nếu có người chủ động ra tay với hắn thì khi phản kích, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay. Lúc này, tay phải hắn điểm một cái về phía lão giả mặc bạch y. Định Thân tiên thuật liền được thi triển ra. Lão giả đang lui lại lập tức cảm thấy thân thể như chìm vào trong nước, giống như bị buộc chặt vào một ngọn núi. Không chỉ có thân thể, kể cả nguyên thần và nguyên lực trong cơ thể hắn lúc này cũng ngừng vận chuyển.
Vương Lâm bước một bước tới, song chỉ tay phải biến thành kiếm điểm lên mi tâm của lão giả. Thân thể lão ầm ầm phun ra một mảng lớn sương máu, lập tức tan nát. Nguyên thần mang theo vẻ hoảng sợ đang muốn bỏ chạy thì hàn mang trong mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải chụp một cái vào khoảng không liền bắt được nguyên thần của lão.
– Đạo hữu dừng tay!
Tu sĩ mặc áo lam hét lớn một tiếng. Thân thể hắn tựa tia chớp vọt thẳng tới Vương Lâm, tay phải bắt quyết. Lập tức, từ trong Thiên Linh Cái bay ra một thanh kiếm hư ảo, lóe lên như thuấn di, trực tiếp xuất hiện trước người Vương Lâm, hung hăng đâm tới. Vẻ mặt Vương Lâm lạnh như băng, bóp chặt nguyên thần trong tay, quay đầu lại mở to con mắt thứ ba. Hồng mang liền bùng lên, lập tức bao phủ lấy thanh kiếm hư ảo kia.
Trong hồng mang, thanh kiếm hư ảo liền toát ra một mảng lớn hắc khí, trong chốc lát liền tan tành.
Thân thể văn sĩ mặc áo lam sững lại, dừng lại phía trước Vương Lâm mười trượng. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trầm giọng nói:
– Các hạ thần thông kinh người, việc này bỏ qua ở đây thế nào, xin mời!
Hắn cố nén sát khí trong mắt, chậm rãi lui lại phía sau.
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng nhìn văn sĩ một cái, thu lại Tôn Hồn Phiên, thân thể loáng một cái liền ngồi lại trên mảnh vỡ trăm trượng. Lúc này đông đảo tu sĩ đều đã đứng dậy quan sát.
Sau khi bước vào trong mảnh vỡ trăm trượng, Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống. Mảnh vỡ lại lao về phía trước.
Vương Lâm đang khoanh chân ngồi, nuốt nguyên thần trong tay. Tay phải hắn chỉ lên bầu trời, chậm rãi nói:
– Hô Phong!
Lập tức liền có một luồng hắc phong xuất hiện, hóa thành một con hắc long gầm thét lao thẳng tới tu sĩ mặc áo lam kia. Sắc mặt hắn đại biến, nhanh chóng lui lại. Nhưng lúc này con hắc long kia đã há mồm, phun ra một đạo âm phong.
Luồng âm phong này gào thét lao ra, tràn ngập thiên địa. Thân thể văn sĩ mặc áo lam kia loạng choạng, hai mắt mờ đục, lộ ra vẻ giãy giụa. Nhưng ngay lúc muốn phản kháng, hắn lại không chú ý tới phía sau mình là một khe không gian dài hơn ba trượng. Hắn trong lúc lui lại đã bước một bước vào trong khe.
Mang theo một tiếng rống giận đầy tuyệt vọng, thân thể hắn lập tức biến mất, chỉ còn lại tiếng âm phong gào thét quanh quẩn giữa không trung.
Những trang truyện này là thành quả lao động độc quyền từ Truyen.free.