Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 753: Nhân quả

Ngay khoảnh khắc Lý Nguyên quay đầu, toàn bộ ngọn lửa bao trùm xung quanh liền bị pho tượng đá hấp thụ. Từ các vết nứt, ánh sáng hồng ngày càng lan tỏa mãnh liệt. Trong những tia sáng ấy, còn vương vất mùi tanh nồng, hiển nhiên đó chính là máu của Cát Hồng.

Luồng ánh sáng ấy ẩn chứa một khí tức vô cùng m���nh mẽ, lan tỏa về phía cuốn họa trục. Trong đôi mắt của pho tượng đá lúc này cũng xuất hiện vô số vết nứt, phát ra ánh sáng hồng. Nhìn từ xa, cảnh tượng đó lung linh huyền ảo, tựa như một ảo ảnh.

Tựa như từ đôi mắt kia đang tuôn chảy hai hàng lệ nóng.

- Ta... ta đã sai rồi sao... - Lý Nguyên kinh ngạc nhìn pho tượng đá, lẩm bẩm, ánh mắt có chút thất thần.

Ánh mắt Vương Lâm lạnh tựa băng. Bản thân Lý Nguyên chẳng đáng sợ chút nào, dù sao thì tu vi cũng chỉ ở Vấn Đỉnh đại viên mãn, Vương Lâm có thể dễ dàng đánh bại. Nhưng trong người Lý Nguyên lại ẩn chứa một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ, khí tức ấy do nô ấn mang lại.

Luồng khí tức đó khiến người ta cảm thấy Lý Nguyên có điều gì đó thần bí.

Luồng khí tức này khiến Vương Lâm cảm thấy e ngại. Lần đầu tiên hắn phát hiện ra luồng khí tức ấy chính là khi Lý Nguyên đứng dưới pho tượng đá, thốt ra lời nhân quả kia. Lúc đó, hắn chợt hơi co rúm người lại. Mặc dù chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng Vương Lâm vẫn nhìn thấy rõ.

Lúc đó, hắn chỉ ghi nhớ chuyện này trong lòng. Mãi cho đến khi Cát Hồng chết, ánh mắt nàng nhìn pho tượng đá đã khiến Vương Lâm sực tỉnh, chợt hiểu ra.

Cát gia chắc chắn là hậu nhân của vị tiên nhân. Còn về phần Lý gia, có lẽ họ thực sự vô tội. Bởi vì sự liều lĩnh của tổ tiên mà cả gia tộc suy yếu, muôn đời trở thành đầy tớ, cống hiến tuổi thọ và tu vi, chậm rãi khiến cho linh hồn bất diệt của vị tiên nhân dần hồi phục.

Người của Lý gia có lẽ thực sự muốn phản kháng, nhưng hiển nhiên lần nào cũng thất bại. Mãi cho đến mấy vạn năm trước, vị tổ tiên của Lý gia đã mang đến hy vọng cho gia tộc. Nhưng nô ấn qua bao nhiêu năm tích lũy, ẩn sâu trong hồn phách của đầy tớ, cũng đồng dạng thức tỉnh và sinh ra một người có thiên tư tuyệt luân của Lý gia.

Vì vậy, việc giải khai nô ấn trên thực tế chính là làm sống lại chủ nhân của nó.

Mỗi một lần thất bại, trước đó Vương Lâm đều nghĩ rằng người nhà Cát gia lại xuất hiện biến cố. Nhưng mãi cho đến cuối cùng, hắn mới phân tích được vì sao Lý Nguyên nhất định phải tìm đến chính mình.

Lẽ ra đối phương chắc chắn đã chuẩn bị rất đầy đủ, đồng thời cũng không tính đến trường hợp khi vào Lôi Tiên giới lại gặp hắn. Tất cả những việc này, sau khi Vương Lâm nhìn thấy pho tượng đá và suy nghĩ cẩn thận về Lý gia, Cát gia, hắn chợt hiểu ra.

Bởi vì đối phương đã nhìn thấy hắn sử dụng cây roi nhân quả trong trận chiến với Tu sĩ Âm Hư. Vì vậy mà Lý Nguyên mới lựa chọn hắn.

Cây roi nhân quả khi đánh ra chính là nhân quả.

Mấy vạn năm trước, lần đầu tiên luân hồi thất bại, nguyên nhân không phải do hắn, không phải do pháp khí, không phải do Cát gia, mà là do vị tiên nhân trong pho tượng đá không muốn. Vị tiên nhân đó không muốn dùng cách này để sống lại. Đoạn tuyệt tất cả huyết mạch để sống lại linh hồn bị phong ấn, đó chính là cái "quả".

Có thể tưởng tượng, để làm sống lại tiên nhân thì một mình Cát Hồng cũng không đủ. Chỉ sợ rằng lúc này, bên ngoài Lôi Tiên giới, Cát gia cũng đang tiến hành một loại hiến tế nào đó.

Tất cả những điều đó là để cho vị tiên nhân trong pho tượng đá sống lại. Nhưng hệ quả của nó là linh hồn ấy lại chống cự không muốn.

Linh hồn của tiên nhân làm sao có thể đơn giản đến vậy. Lấy roi nhân quả mà quất, chỉ sợ ngay cả Vương Lâm cũng sẽ rơi vào vòng xoáy, chẳng biết sống chết ra sao.

Nếu việc này không có sự xuất hiện của hắn, thì Lý Nguyên chắc chắn cũng đã chuẩn bị phương pháp khác, nhưng gã cũng không biết có thể thành công hay không. Vì vậy mà trước đó, gã đã nói bản thân nắm chắc được bảy phần, có thêm roi nhân quả thì nắm chắc tới chín thành.

Vương Lâm mạnh dạn đoán rằng trong túi trữ vật của Lý Nguyên cũng có thể có một loại pháp bảo mang ý cảnh nhân quả.

Điều đó cũng giải thích vì sao mấy vạn năm trước, sau khi thất bại, Cát gia vẫn giữ ba loại pháp khí. Hơn nữa, lại còn không hề giấu giếm tin tức đó mà truyền bá khắp nơi khiến cho toàn tộc đều biết.

Mục đích của bọn họ chính là chờ đợi người đầy tớ của Lý gia bước vào luân hồi lần thứ hai.

Vì vậy mà sau khi Lý Nguyên tới Cát gia, mọi chuyện mới có thể thuận lợi như vậy. Chỉ có điều, Vương Lâm lại nghĩ tới cảnh tượng L�� Nguyên đối xử với Cát Hồng trên đường đi.

Kết hợp với những chuyện Lý Nguyên đã nói, hắn càng thêm tin tưởng rằng linh hồn của Lý Nguyên chưa hề tiêu tan mà vẫn tồn tại như cũ.

Chuẩn xác mà nói, Lý Nguyên chỉ có một linh hồn. Nhưng trong linh hồn ấy lại tồn tại hai luồng suy nghĩ. Một luồng chính thức là của Lý Nguyên, còn một luồng khác lại là tàn hồn của nô ấn.

Dưới sự xung đột của hai luồng suy nghĩ đó, cấm chế của Lý gia không thể phát huy được toàn bộ uy lực. Vì vậy mà mỗi lần Lý Nguyên thi triển cấm chế đều có một chút ảnh hưởng. Mai Hoa thuật cũng vậy, mà Phá Diệt cấm chế hóa thành sợi tơ đen cũng không ngoại lệ.

Hiểu rõ tất cả điều đó, Vương Lâm nhìn chằm chằm về phía Lý Nguyên đang ngơ ngác, im lặng.

Hắn cảm thấy Lý Nguyên có chút đáng thương.

Hắn chính là một kẻ đầy tớ, vì muốn chủ nhân sống lại mà dốc hết sức.

Giống như những hình ảnh trên thủ ấn của pho tượng đá. Khi chủ nhân chết, người đầy tớ đứng trên mũi kiếm quay đầu lại với ánh mắt đau đớn.

Chủ nhân đứng trên chuôi ki��m đã không còn. Trên thế gian như chỉ còn một mình hắn đứng trên mũi kiếm.

Vô số năm chờ đợi, hai lần luân hồi hiến tế, nhưng cuối cùng vẫn không thoát được nhân quả.

Lý Nguyên kinh ngạc nhìn pho tượng đá, rồi quỳ gối trên mặt đất.

- Chủ nhân... Ta... ta thực sự đã sai lầm rồi.

Vào lúc này, những vết nứt trên pho tượng càng lúc càng nhiều. Ánh sáng hồng càng lúc càng đậm, tỏa ra rực rỡ. Ngoài ra, những tia sáng đỏ như máu cũng nhiều lên, ngưng tụ lại một chỗ, giống như những giọt lệ chân thật.

- Vì sao người không muốn thức tỉnh? Ta chỉ muốn trên chuôi kiếm luôn có chủ nhân đứng, còn ta đứng ở mũi kiếm có thể vì ngài chinh chiến. - Lý Nguyên thì thào tự nói, ánh mắt mang theo chút đau thương.

Vương Lâm yên lặng nhìn cảnh tượng trước mặt. Hắn với Lý Nguyên không có mối thù sinh tử. Vào lúc này, hắn chỉ khẽ than thở rồi thu hồi cây roi nhân quả.

- Nguyên nhân ngoài sự cố chấp đến mức cực đoan ra, còn dẫn tới lầm lẫn lớn. Niềm tin của người đó sau thất bại mấy vạn năm trước đã không còn nguyên vẹn. Vì vậy mà lần thứ hai, niềm tin bị tổn hại đã sụp đổ hoàn toàn.

Vết nứt trên pho tượng đá càng lúc càng nhiều. Thậm chí ngay cả trên thạch kiếm và pho tượng người đầy tớ trên mũi kiếm cũng xuất hiện những vết nứt. Từng làn ánh sáng hồng từ bên trong hắt ra, làm cho bầu trời xuất hiện một vầng sáng mờ ảo.

Ánh sáng hồng tỏa ra từ pho tượng đá càng lúc càng đậm. Cuối cùng, ánh sáng đó chầm chậm kéo dài rồi bị bức họa đang tung bay trước đó hấp thụ.

Lúc ban đầu, bức họa hút ánh sáng hồng cũng không nhiều. Nhưng sau đó, càng lúc càng có nhiều ánh sáng hồng lóe lên từ trong pho tượng đá bay vào trong bức họa.

Đến cuối cùng, ánh sáng hồng gần như hóa thành một luồng sáng chui vào trong bức họa. Cảnh tượng kỳ dị đó khiến cho Lý Nguyên đang quỳ trên mặt đất, ánh mắt đang thẫn thờ chợt xuất hiện sự hưng phấn.

- Chủ nhân!

Ánh sáng hồng càng lúc càng nhiều, bất cứ tia sáng nào lộ ra ngoài liền bị hút vào trong bức họa. Dần dần, ánh sáng hồng càng lúc càng nhạt, giống như đã thoát hết ra ngoài.

Cuối cùng, một tia sáng hồng từ trong pho tượng đá bay ra, chui vào trong bức họa. Pho tượng đá chợt run lên, giống như mất đi linh hồn, không còn sự linh động nữa, chẳng khác gì một pho tượng bình thường.

Sau khi hấp thụ toàn bộ ánh sáng hồng, bức họa tỏa ra ánh sáng chói mắt, tạo thành một vầng sáng. Ở một góc của nó, chậm rãi xuất hiện một ngọn lửa đỏ, bắt đầu thiêu đốt bức tranh.

Không chỉ một cạnh, mà toàn bộ bốn cạnh của bức họa lúc đó chợt tản ra một làn khói xanh, bay lên bầu trời nhưng không tiêu tán.

Lý Nguyên nhìn cảnh tượng đó, sự kích động trong mắt càng dâng trào.

Ánh mắt Vương Lâm chăm chú dõi theo diễn biến trước mặt.

Bức tranh bốc cháy từ xung quanh lan dần vào đến giữa. Hình ảnh tiên nhân đang đứng trên chuôi kiếm lúc này có hồn phách, đứng trong bức họa lúc ẩn lúc hiện.

Cuối cùng, cả bức họa bị ngọn lửa bao phủ rồi hóa thành tro tàn, bị gió thổi bay mà rơi xuống mặt đất.

Đám khói xanh bốc lên từ bức họa không hề bị gió thổi tan mà phiêu diêu giữa không trung, hóa thành một hình người.

Bóng người đó hết sức mơ hồ, không thể nhìn rõ khuôn mặt. Nhưng Vương Lâm có thể nhìn thấy dưới chân người đó, khói xanh hóa thành hình một thanh kiếm. Nơi người đó đứng chính là chuôi kiếm.

Những dòng chữ này là thành quả lao động của đội ngũ biên dịch tâm huyết chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free