[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 724: Thấy được bước thứ ba.
Trong số đó, có hai người luôn sống một cuộc đời bình lặng, còn một người thì không ngừng tìm kiếm câu trả lời...
Cho đến một ngày nọ, đất trời tiêu tán, tinh cầu không còn tồn tại, ba người hóa thành ba mươi vệt sáng thoát ra khỏi một bàn tay khổng lồ và bay đi thật xa. Bàn tay ấy cũng tiêu tán cùng với ý thức của Vương Lâm.
– Đây chính là Đạo sao...
Thanh âm Vương Lâm quanh quẩn nơi hư vô này. Hắn đã tìm kiếm tất cả và cuối cùng quay về với chính bản thân mình.
Bản thân hắn, chính là Đạo, chính là trời... và cũng là tổng hòa của vô số đạo tạo thành, Đạo chính là hắn.
Từ việc quan sát vô số vệt sáng biến hóa, từ sinh đến tử, từ tử tới sinh, đây chính là đạo sinh tử luân hồi của hắn.
Nhân quả tuần hoàn, có nhân ắt có quả, có quả ắt có nhân. Như Lý Mộ Uyển tìm kiếm câu trả lời, như Vương Bình, Thanh Nghi sống cuộc đời phàm tục bình thường, tất cả những điều này chính là đạo nhân quả.
Trong khoảnh khắc bàng hoàng, Vương Lâm có cảm giác dường như mình đã hiểu ra điều gì đó, nhưng lại giống như chẳng hiểu gì cả. Loại cảm giác mơ hồ này tựa như thủy triều xao động trong tâm thần hắn, càng lúc càng mãnh liệt, cuối cùng hóa thành sóng biển vỗ mạnh, khiến tâm thần chấn động không thôi. Ngay khoảnh khắc ấy, chợt bừng tỉnh, Vương Lâm cảm thấy nguyên thần bị một luồng lực lượng mạnh mẽ đẩy ra bên ngoài. Khi ánh mắt hắn trở nên tĩnh lặng, thì cũng là lúc hắn đã đứng bên ngoài cánh cửa khổng lồ kia.
Tất cả xung quanh không hề thay đổi, lôi đình vẫn gào thét, tử quang vẫn ngập tràn như trước, tựa như tất cả những cảnh tượng vừa rồi chẳng qua chỉ là một giấc mộng do thần thức hoảng hốt của Vương Lâm khi tiến vào trước cánh cửa lớn này mà thành.
Cảnh tượng ấy hệt như trong mơ nhưng lại chân thật đến lạ kỳ...
Khe hở do cánh cửa tạo thành dần dần khép lại rồi biến mất trước mắt hắn, bao gồm cả cánh tay bị lôi điện tím bao quanh cũng đang tan biến. Tử quang co rút lại, hóa thành Thiên Nghịch châu.
Trên hạt châu này xuất hiện một chút biến hóa thần bí, vết lạc ấn của thiên địa ngũ hành trước đây đã biến mất, thay vào đó chỉ còn lại âm dương. Dương tượng trưng cho ngày, âm tượng trưng cho đêm, riêng rẽ chiếm giữ một nửa của Thiên Nghịch châu, không hề dung hợp vào nhau.
Nó nhẹ nhàng bay về phía mi tâm Vương Lâm rồi tự động dung nhập vào bên trong.
Vương Lâm vẫn đứng giữa không trung, vẫn bất động. Hai mắt hắn chậm rãi khép lại, bên trong tâm thần vẫn luôn vương vấn cảnh tượng hư ảo ấy.
Sau một hồi mơ hồ, h���n chợt bừng tỉnh ngộ...
Hắn cứ đứng như vậy, như quên đi cả dòng thời gian, chỉ còn lại tâm thần không ngừng vương vấn trong cảnh tượng vừa như mộng vừa như thật ấy để cảm ngộ, cảm nhận từng chút một rồi khắc ghi vào trong lòng.
Vương Lâm biết tất cả những cảnh tượng trong mơ này vô cùng quý giá. Loại cảm ngộ này cực kỳ quý hiếm, căn bản chính là thiên cơ duyên trời ban.
Hắn không thể chờ ai đó thuyết giảng, mà dẫu có thuyết giảng cũng chẳng thể nào hiểu thấu. Thậm chí, hắn còn dám đoán rằng, nếu là những người như Thiên Vận Tử để có được cơ duyên này, họ thậm chí có thể từ bỏ tất cả!
Cho dù là từ bỏ cả Thiên Vận Tinh, từ bỏ hết thảy thần thông pháp bảo, hạng người như Thiên Vận Tử cũng sẽ không một chút do dự, chỉ vì cái đạo lý mà hắn đang lĩnh ngộ lúc này!
Bởi lẽ, nếu có thể tìm ra được đạo lý lúc này, rất có thể họ sẽ mở ra cánh cửa vô cùng thần bí kia, vượt qua biết bao đau khổ, vất vả theo đuổi mấy vạn năm trong giấc mộng vương vấn ấy, sự nóng lòng khát cầu về bước thứ ba.
Kẻ ngộ đạo, sáng sinh chiều tử đã là đủ mãn nguyện...
Còn kẻ tìm đạo, cả một đời vẫn còn lưu luyến...
Giá trị thực sự của Thiên Nghịch châu, Vương Lâm vẫn chưa thể hiểu thấu toàn bộ, nhưng một góc trời hiển lộ này cũng đã khiến hắn cả đời khó quên, rung động đến cực điểm.
Mặc dù điều này không làm tu vi của hắn tăng lên, nhưng có thể nói đã khiến hắn thăng hoa về Đạo. Vương Lâm đứng trước cánh cửa khổng lồ kia, từ sâu thẳm linh hồn cũng sinh ra một nỗi kính sợ sâu sắc.
Điều này là bởi trình độ khác biệt, tựa như con người nhìn con kiến, tâm cảnh sẽ hoàn toàn khác biệt.
Nhưng hiện tại, tâm cảnh Vương Lâm dù không đạt đến độ cao của cánh cửa thiên địa khổng lồ kia, hắn vẫn như chỉ là một con kiến, nhưng con kiến này lại đang quan sát bước thứ ba.
Hắn đã nhìn thấy bước thứ ba.
Tâm thần đắm chìm sâu sắc, toàn thân Vương Lâm dưới Lôi Trì bỗng nhiên như được dẫn dắt, trên bầu trời nổi lên những lôi đình khổng lồ ầm ầm giáng xuống, vang vọng khắp bốn phía, long trời lở đất.
Lúc này, trong tầng đá vụn này, một luồng lôi quang gào thét kéo tới. Bên trong luồng lôi quang ấy chính là con Lôi Thú mặc áo giáp kia, trên lưng là một người đàn ông tóc đen, trong mắt lộ rõ vẻ cảnh giác, đang thẳng tiến bay sâu vào bên trong tầng đá vụn.
Trước đó, hắn vừa mới tới gần tầng đá vụn này liền lập tức phát hiện sự bất thường, dao động của lôi quang ở đây quá mức kịch liệt, so với thời điểm hắn đến vào năm đó thì chênh lệch vô cùng lớn.
Thậm chí bên trong luồng lôi quang này còn ẩn chứa một luồng khí tức hùng mạnh đến khó tin, lập tức khiến trong lòng người đàn ông tóc đen kia kinh sợ, bắt đầu hành động hết sức cẩn trọng.
Hắn chậm rãi xuyên qua tầng đá vụn, đối với nơi này, hắn tựa như xe nhẹ đường quen, dù sao trước đây hắn cũng từng nhiều lần tới nơi này để tu luyện Lôi Nguyên Thuật. Nhưng giờ phút này, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt, khiến tâm thần hắn hốt hoảng.
Tốc độ hắn rất nhanh, xuyên sâu vào bên trong, không biết qua bao lâu, dần dần càng ngày càng tiếp cận chỗ sâu nhất trong tầng đá vụn của Lôi Ngục. Càng tiếp cận, cái cảm giác lo sợ càng trở nên mãnh liệt.
– Phía trước rốt cuộc đã x���y ra biến cố gì?
Sắc mặt người đàn ông tóc đen âm trầm. Tu vi của hắn đã đạt tới cảnh giới Dương Thực, sắp sửa đạt đến viên mãn, khi đó là có thể tiến vào Khuy Niết. Với loại tu vi này của hắn, trừ phi là những tu sĩ đại thần thông chân chính ở bước thứ hai, nếu không thì việc có thể khiến hắn sinh ra cảm giác khiếp sợ tuyệt đối không nhiều lắm.
Nhưng giờ phút này, cảm giác này càng lúc càng trở nên sâu đậm.
Do dự một hồi, người này cắn chặt môi, Lôi Thú dưới thân bỗng nhiên lao mạnh xuyên qua lớp cuối cùng của tầng đá vụn, thấy phía trước chính là Lôi Trì quen thuộc.
Chỉ một cái liếc mắt, hắn liền nhìn thấy Vương Lâm phía trên Lôi Trì. Lúc này, Vương Lâm trong mắt người đàn ông tóc đen thật sự vô cùng quỷ dị, toàn thân bay lơ lửng giữa không trung, lôi quang bao phủ, một lượng lớn lôi điện rít gào tuôn trào từ trong cơ thể bay ra, tóc không gió mà tự bay phấp phới.
Kích thước của Lôi Trì lúc này lại khiến hơi thở người đàn ông tóc đen trở nên dồn dập. Lôi Trì trước mắt khiến hắn có cảm giác như mình đã mắc phải sai lầm lớn khi tới nơi này. Lôi Trì này so với năm đó, so với lần đầu hắn tiến đến, không ngờ đã rút nhỏ đi gần một nửa.
Trong trạng thái không bờ không bến lúc này, dường như mơ hồ nhận thấy có một bóng người xuất hiện, tựa như mặt nước phẳng lặng bị ném vào một tảng đá, nổi lên từng đợt gợn sóng vô hình. Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt!
Đây là một đôi mắt không cách nào hình dung nổi. Bên trong đôi mắt này dường như ẩn chứa cả trời đất, ẩn chứa hết thảy cõi thế gian này, tựa như chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu trời, xuyên thấu đất.
Tựa như cánh tay khổng lồ xuất hiện trước cánh cửa thiên địa cực lớn ngày đó, khiến người ta nảy sinh một loại cảm giác rung động cực độ từ sâu thẳm linh hồn đang run rẩy, khiến bất kỳ ánh mắt phàm trần nào nhìn đến cũng không khỏi nghĩ mình là một con kiến mà sinh ra sự kính sợ.
Trong hai mắt Vương Lâm lúc này vẫn còn lưu trữ tàn ảnh hồi ức của cảnh tượng vừa như mơ vừa như thật kia. Lúc này, đôi mắt ấy phảng phất như là Trời mà cũng chính là Đất, dường như là Thiên đạo!
Đây chính là khí tức của bước thứ ba, hai mắt Vương Lâm giờ phút này không hề ngưng tụ ý thức, bình thản nhưng lại lộ ra vẻ mịt mù, tùy ý liếc nhìn người đàn ông tóc đen một cái.
Cái liếc mắt này, dừng trong mắt người đàn ông tóc đen, lập tức ầm ầm ù ù nổ tung, tựa như vô số lôi điện cuồng loạn chấn động. Dường như hắn tu luyện Lôi Nguyên Thuật nên đã hấp dẫn lôi điện vượt quá khả năng của bản thân, nổ vang một cách điên cuồng.
Cả người hắn trong nháy mắt liền cứng đờ như một cái cọc. Trong nháy mắt, thế giới của hắn chỉ còn lại ánh mắt của Vương Lâm, cả cuộc đời hắn trong khoảnh khắc này chỉ tồn tại một ánh mắt ấy.
Bên tai tiếng sấm cuồn cuộn kéo tới, nhưng tựa như khoảng cách tới chính mình rất xa, nghe rõ mồn một nhưng lại không cảm thụ được.
Hắn không hiểu đây là dạng ánh mắt gì, nhưng bên trong ánh mắt này ẩn chứa lực lượng vượt xa ngoài sức tưởng tượng của hắn, lực lượng này theo ánh mắt trực tiếp xé rách hai mắt hắn, tiến thẳng vào tâm thần khiến toàn thân chấn động.
Thình thịch, thình thịch... Nhịp tim đạt tới cực hạn, giống như sắp bùng nổ.
Máu toàn thân hắn điên cuồng lưu chuyển, và đôi mắt kia còn khiến nguyên lực toàn thân hắn giờ phút này chấn động, cả người hắn kinh hãi đến cực điểm, giống như nếu không vận chuyển, sẽ lập tức sụp đổ dưới ánh mắt này.
Đọc bản dịch này, bạn đang thưởng thức một tác phẩm độc đáo từ truyen.free, nơi tinh hoa hội tụ.