Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 694: Chỉ một lần thôi.

Lão nhân chẳng dám mở miệng, hắn đang dùng dược hoàn để ổn định đan khí. Nếu như mở miệng, e rằng đan khí sẽ lập tức tuôn trào ra ngoài, đến lúc đó dù hắn không chết thì tu vi cũng sẽ giảm sút nghiêm trọng.

Lúc này, hắn vội vàng nuốt toàn bộ dược hoàn vào trong, không ngừng ngưng tụ đan khí, thế nhưng hiệu quả lại vô cùng thấp kém.

Những luồng linh khí thoát ra bên ngoài, tựa như sương mù.

Chàng thanh niên áo tím kia nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, gật đầu nói:

- Không ngờ ngươi cũng là một tu sĩ, hay thật, ở Nhiễm Vân tinh mà ngươi lại đắc tội với Tôn gia, chẳng khác nào…

Chẳng đợi hắn nói hết lời, Vương Lâm vung tay phải lên, thân hình thanh niên kia chợt run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt, ngã gục xuống đất.

Vương Lâm không giết hắn, người này chẳng có mấy phần linh khí, gần như đã thuộc về phàm nhân rồi.

Với kinh nghiệm của Vương Lâm, tự khắc hắn nhận ra, chàng thanh niên áo tím này nếu không phải là con cháu của gia tộc tu sĩ đại thần thông, thì nhất định có thân phận quyền quý trong giới phàm nhân. Về phần lão nhân Kết Đan kia, và nữ nhân Thanh Nghi, hiển nhiên là sư đồ.

Dù cho những người này có thân phận gì đi nữa, Vương Lâm cũng sẽ không tha cho bọn họ. Ở Nhiễm Vân tinh này, hắn là lão tổ chí tôn.

Cảnh tượng trước mắt khiến Vương Bình hít thở sâu, nhìn phụ thân mình. Giờ khắc này, hắn chợt nhận ra, dường như phụ thân mình cũng không phải là một tu sĩ bình thường. Chỉ một cái ánh mắt mà lại khiến lão nhân kia ra nông nỗi ấy, hiển nhiên là không hề đơn giản.

Thanh Nghi đứng bên cạnh ngạc nhiên nhìn ngắm phụ tử Vương Lâm, do dự một chút, nàng tiến lên hai bước, cung kính nói:

- Tiền bối, chuyện này chúng ta đã đường đột…

Vương Lâm cầm lấy bầu rượu uống một ngụm, vẫn chẳng thèm nhìn đối phương.

Thanh Nghi cắn môi dưới, tiến thoái lưỡng nan. Khóe miệng Vương Bình nở nụ cười mỉm. Hắn vốn dĩ đã tuấn lãng, giờ phút này khi cười lại càng toát lên vẻ anh tuấn phi phàm. Nhìn Thanh Nghi, Vương Bình nói:

- Cô nương tên gọi là Thanh Nghi sao? Tại hạ là Vương Bình, cô nương cũng là tu sĩ phải không?

Vương Bình nở nụ cười, khiến cho Thanh Nghi đỏ mặt, nhẹ giọng nói:

- Đúng vậy, tuy nhiên sư tôn từng dặn, nếu chưa đạt Trúc Cơ thì không thể tự nhận là tu sĩ được. Ngươi tên Vương Bình sao, chuyện ngày hôm nay là lỗi của chúng ta, chỉ là… các người rời khỏi đây nhanh một chút. Vừa rồi… sư tôn đã bóp nát ngọc giản truyền tin, e rằng ch���ng mấy chốc sẽ có người tới đây ngay…

Vương Bình khẽ mỉm cười, chẳng bận tâm chuyện đó, chỉ cùng Thanh Nghi nói chuyện mà thôi.

Đúng lúc này, bên ngoài tửu lâu bỗng nhiên truyền đến những tiếng la hét. Cùng lúc đó, một cơn gió lướt qua, ba lão nhân chạy tới, chợt dậm chân, rồi bước thẳng vào trong tửu lâu.

- Tôn sư tổ!

Thanh Nghi vội vàng cung kính.

Một người ở chính giữa ba người này tóc bạc trắng, đôi mắt sắc như điện, không giận mà uy phong. Sau khi hắn tiến vào tửu lâu, ánh mắt quét qua mặt đất nơi tu sĩ Kết Đan kỳ đang khoanh chân ngồi xuống. Ánh mắt sau khi thu về, nhìn về phía phụ tử Vương Lâm.

Trong mắt hắn, Vương Lâm chẳng qua chỉ là phàm phu tục tử, chẳng chút linh lực nào. Thế nhưng, người trẻ tuổi ngồi đối diện lại khiến ánh mắt lão nhân trầm ngưng, nhìn kỹ vài lần, trong mắt hiện lên vẻ kỳ lạ.

“Kẻ này thiên tư tuyệt vời, mặc dù thân thể phàm trần, nhưng trong linh hồn quả thực chứa đựng thiên địa mênh mông, cuồn cuộn không ngừng. Với tâm tính như thế này mà tu hành, cho dù là tu sĩ cũng rất ít người có thể đạt tới trình độ như vậy! Hai người này, không hề đơn giản như vẻ bề ngoài!”

Lúc này, tu sĩ Kết Đan kỳ đang ngồi khoanh chân dưới đất, dường như đã nhận ra lão nhân tới, ngước mắt nhìn lên. Đan khí không thể giữ lại, tuôn trào ra ngoài. Hắn thốt lên tiếng kêu thảm thiết, toàn thân xuất hiện rất nhiều sương mù, sắc mặt tái xanh, trắng bệch đi, vội vàng nói:

- Tộc thúc, là hắn h���i ta, cứu ta!

Hắn chỉ thẳng vào Vương Lâm.

Lão nhân bấm tay phải niệm pháp quyết, một luồng linh quyết bay ra, giống như tia chớp bắn thẳng vào mi tâm của lão nhân (bị thương). Khi ấn quyết vừa dừng lại ở mi tâm, lập tức nhanh chóng lan rộng, hình thành một tấm lưới, siết chặt bao lấy bên ngoài đan khí của tu sĩ Kết Đan kỳ, tạm thời phong tỏa.

Làm xong việc này, hắn lạnh lùng quay sang Vương Lâm nói:

- Các hạ ra tay tàn nhẫn như vậy, chẳng lẽ là khinh thường Tôn gia ta không có người sao!

Vương Lâm chẳng nhìn đối phương, buông bình rượu xuống, thản nhiên cất lời:

- Bình nhi, đi thôi!

Nói xong, hắn đứng lên, đi ra bên ngoài tửu lâu.

Vương Bình khẽ mỉm cười với Thanh Nghi. Nụ cười này lọt vào mắt Thanh Nghi khiến nàng mặt đỏ ửng như ráng chiều, vội vã cúi đầu. Vương Bình đối với cô gái tên Thanh Nghi này rất có hảo cảm. Hảo cảm này xuất phát từ việc khi sư phụ cô gái này ra tay, cô gái đã có ý muốn ngăn cản.

Sau khi đứng dậy, Vương Bình đi theo sau phụ thân, đi ra bên ngoài.

Lão nhân hừ lạnh một tiếng, bước tới phía trư��c, chặn đường. Hai lão nhân phía sau cũng làm theo.

- Hãy nói rõ mọi chuyện rồi đi cũng chưa muộn!

Ánh mắt Vương Lâm bình thản, tiến về phía trước một bước. Bước chân này thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại như sấm sét ầm ầm giáng xuống tâm thần của ba lão nhân. Cứ như không phải bước chân trên mặt đất, mà là giẫm đạp thẳng lên tâm thần ba người họ!

Hai lão nhân phía sau, tu vi chỉ có Nguyên Anh kỳ trung cấp, lúc này sắc mặt cũng biến đổi lớn, linh lực vận chuyển, theo bản năng lùi về sau mấy bước.

Đây không phải là đạo pháp, cũng không phải là thần thông, thậm chí trên người Vương Lâm chẳng chút linh lực nào hiển lộ. Nhưng theo nhận định của ba lão nhân này, cái này còn vượt xa bất kỳ thần thông hay pháp thuật nào họ từng biết.

Đây là một loại khí thế chỉ có khi đạt tới trình độ nhất đại tông sư mới có thể hiển lộ ra. Mà người có thể nắm giữ khí thế như thế chẳng khác nào mang theo cả thiên địa, lấy sức mạnh của trời đất làm khí thế cho bản thân. Huống chi là ba lão nhân này, dù là ba tu sĩ Vấn Đỉnh bình thường cũng khó lòng chống cự.

Lão nhân có tu vi cao nhất ở đây mới đạt tới Nguyên Anh kỳ viên mãn, đang trong quá trình cảm ngộ thiên đạo, nửa bước đã đặt chân vào cảnh giới Hóa Thần. Khí thế của Vương Lâm đã khắc sâu vào hắn hơn bất cứ ai, cứ như một bước kia của đối phương đã va chạm thẳng vào linh hồn mình vậy, sắc mặt tái nhợt, lùi ra sau hai bước.

Vương Lâm đi lướt qua bên cạnh hắn, ra ngoài tửu lâu. Vương Bình đi theo sau, vừa đi ra ngoài hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Thanh Nghi, lại hiện lên nụ cười dịu dàng.

Thanh Nghi mặt đỏ càng thêm đỏ.

- Chỉ một lần này, chỉ một lần thôi!

Thanh âm của Vương Lâm từ ngoài tửu lâu truyền vào, vang vọng trong tai tu sĩ Tôn gia. Mãi đến rất lâu sau, bọn họ mới hoàn hồn, trong mắt hiện ra nỗi kinh hãi tột độ.

Ra khỏi tửu lâu, Vương Bình do dự một thoáng, đuổi kịp bước chân phụ thân, cười nói:

- Cha, người có quen với Tôn gia?

- Từng có chút ân oán, phụ thân đã từng hứa hẹn sẽ che chở cho tộc đó một trăm năm bình an.

Vương Lâm đối với Vương Bình không hề giấu giếm, ngoại trừ chuyện không thể tu đạo.

- Cô gái tên Thanh Nghi kia, không tệ.

Vương Lâm mỉm cười nhìn vào mắt Vương Bình.

Vương Bình chợt giật mình, trên khuôn mặt tuấn tú ửng hồng hiếm thấy.

Ở phía bắc Kỳ Thủy thành, phụ tử Vương Lâm mua được một trang viên khá đẹp. Sau khi dọn dẹp một chút, liền an cư tại đây. Trang viên này rất lớn, phòng ốc cũng không ít, chủ nhân trước khi bán nhà còn để lại một số nha hoàn, người hầu.

Mà lúc này, chi nhánh Tôn gia ở Kỳ Thủy thành, bởi vì một câu nói cuối cùng kia của Vương Lâm, hiển nhiên đã nổi lên một biến cố lớn.

Chương truyện này do truyen.free dịch thuật độc quyền, xin chân thành cảm ơn sự đón đọc của quý vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free