[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 67: Âm Mưu
Lão phụ nhân họ Vương gật đầu, rồi nói: "Đúng vậy, Vương Lâm! Nếu trong quá trình tu luyện, con gặp phải điều gì khúc mắc thì cứ tìm đến chúng ta."
Vương Lâm hơi do dự, rồi nói: "Đệ tử có một chuyện mong sư tổ chấp thuận."
Lão phụ nhân họ Vương nhướng mày, hỏi: "Chuyện gì?"
Vương Lâm ngẩng đầu đáp: "Đệ tử muốn ra ngoài một chuyến."
Lão phụ nhân lập tức từ chối, nói rằng: "Không được! Việc chính của con bây giờ là chuyên tâm tu luyện, không thể ra ngoài."
Vương Lâm nhíu mày, đáp: "Đệ tử phải ra ngoài một chuyến. Sau khi giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, đệ tử sẽ trở về yên tâm tu luyện."
Lão phụ nhân trừng mắt, đang định nói gì đó, thì Lưu Văn khẽ giơ tay kéo bà lại, rồi ôn tồn nói với Vương Lâm: "Vương Lâm! Vương sư tổ lo lắng con ra ngoài gặp nguy hiểm. Con có thể cho ta biết con muốn ra ngoài làm gì không?"
Vương Lâm bình thản nói: "Đệ tử đã nhiều năm không gặp cha mẹ. Lần này bế quan lâu như vậy, đệ tử rất có thể sẽ không còn kịp gặp cha mẹ nữa, nên muốn về nhà thăm họ."
Lưu Văn trầm ngâm giây lát, sau đó liếc nhìn lão phụ nhân họ Vương rồi lấy ra một tấm ngọc phù, nói: "Được rồi! Con đi nhanh rồi về ngay. Con cầm lấy tấm ngọc phù này, bên trong nó có chứa một đòn tấn công của cao thủ Kết Đan kỳ. Con hãy giữ lấy để bảo toàn tính mạng."
Vương Lâm vui mừng khôn xiết, vội vàng nh��n lấy, cẩn thận đặt vào túi trữ vật. Bây giờ, pháp bảo của hắn quá ít ỏi, tính đi tính lại cũng chỉ vỏn vẹn hai món. Một món là tiên phù lấy được từ Trương Hổ, món còn lại chính là tấm ngọc phù này.
"Đây là pháp quyết mở cửa động, con hãy nhớ kỹ." Lưu Văn lại lấy ra một khối ngọc giản, đưa cho Vương Lâm. Sau đó, ông cùng lão phụ nhân họ Vương trở về nơi bế quan.
Sau khi từ biệt những người khác, Vương Lâm kết một pháp quyết vào ngọc giản, lập tức một luồng ánh sáng hiện ra trên vách đá. Vương Lâm hít một hơi thật sâu, rồi bước vào trong.
Sau khi rời khỏi động phủ, Vương Lâm không dừng lại. Thân thể hắn thoáng chốc đã bay vút lên không trung. Dẫn Lực thuật bao bọc lấy thân thể, hóa thành một cầu vồng, nhanh chóng biến mất về phía chân trời.
"Cuối cùng cũng đã ra được ngoài. Vương Lâm! Ngươi thật sự định về nhà ư?" Tiếng của Tư Đồ Nam vang lên trong đầu Vương Lâm.
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm đáp: "Trong thời gian ngắn sẽ không trở về. Đợi xử lý xong mọi chuyện gia đình, ta tự có tính toán riêng."
"Theo suy đoán của ta, một khi Mộc thuộc tính đạt tới cảnh giới viên mãn, thời gian bên trong Nghịch châu chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều. Bây giờ mới gấp mười lần, đến lúc đó không chừng còn tăng lên gấp trăm lần. Khi đó, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ tăng lên đáng kể." Tư Đồ Nam phân tích.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, cầu vồng do hắn hóa thành cấp tốc lao về phía trước.
Một ngày sau, Vương Lâm đã tiến vào khu vực của Hằng Nhạc phái ngày trước. Sợ gây chú ý cho người khác nên hắn giảm tốc độ. Đến sáng sớm hôm sau, hắn đã về tới thôn nhỏ dưới chân núi.
Từ xa nhìn lại, sơn thôn vẫn như trước, không thay đổi gì nhiều lắm. Chỉ có khu nhà chính của gia đình, từ một căn phòng nhỏ đã biến thành một khu tam hợp viện, trước cửa có dán một chữ Phúc thật to. Mặc dù lúc này trời đang rạng sáng, nhưng vẫn có thể nghe thấy vài tiếng chó sủa và gà gáy.
Sáng sớm, từ mỗi căn nhà nhỏ trong thôn xóm đều có một làn khói mỏng bốc lên. Tất cả mọi người đều dậy sớm ra khỏi giường để chu���n bị cho một ngày mới.
Vương Lâm đứng ở cửa thôn, nhìn về phía khu nhà của gia đình, trong lòng có chút bồn chồn. Thời gian thoáng cái đã trôi qua năm năm, cho đến lúc này, những ký ức cũ vẫn như hiển hiện trước mắt.
Hắn chần chừ một lúc, vẫn chưa trở về ngay mà tìm một cây đại thụ bên ngoài thôn, ẩn mình vào trong tán lá.
Hắn cũng không biết, liệu Huyền Đạo tông có đúng như hắn đoán, sẽ tìm đến cha mẹ mình để trả thù hay không. Vì lo lắng cho cha mẹ, hắn định xử lý ổn thỏa mọi chuyện trước khi về nhà.
Một ngày thoáng chốc đã trôi qua. Thoắt cái, Vương Lâm đã ở ngoài thôn được một tháng.
Trong một tháng đó, thần thức của hắn luôn tản ra bốn phía. Cho đến hôm nay, nét mặt hắn khẽ động, trong mắt lóe lên hàn quang, thầm nghĩ: "Quả nhiên là đã tới."
Hai đạo kiếm quang từ xa nhanh chóng bay tới, đáp xuống đất, hiện ra hai bóng người. Một trong hai người đó mặc hắc bào rộng thùng thình, bao trùm toàn thân, không thể nhìn rõ khuôn mặt. Nhưng từ trên người kẻ đó lại tỏa ra mùi thối khiến người khác cảm thấy buồn n��n.
Kẻ mặc hắc bào mở miệng, thanh âm tràn đầy căm hận, nói: "Trương Cuồng! Cha mẹ của Vương Lâm ở ngay trong thôn này đúng không?"
Người bên cạnh hắn dung mạo cực kỳ anh tuấn, da trắng như ngọc. Tuy nhiên, đôi mắt lại ánh lên vẻ gian tà, pha lẫn chút tham lam, thấp giọng nói: "Đại sư huynh! Tên Vương Trác quả là quá sức đáng ghét. Ta vẫn tưởng trước kia hắn thường xuyên châm chọc Vương Lâm, nên sẽ nói cho ta biết vị trí chính xác của gia đình Vương Lâm. Nhưng không ngờ, hắn không hé lộ nửa lời. Cũng may là ta thông minh, tìm trong danh sách đệ tử Hằng Nhạc phái mới biết gia đình Vương Lâm quả thật ở đây. Chỉ là không biết chính xác ở vị trí nào."
Nói xong, hắn thầm nghĩ trong lòng: "Vương Lâm! Trước kia chúng ta là đồng môn nên ta đối với ngươi vẫn còn có sự kiêng dè. Nhưng bây giờ, ta là đệ tử của Huyền Đạo tông. Hừ! Bảo bối trong tay ngươi, ta nhất định phải đoạt cho bằng hết!"
Nghe bọn họ nói chuyện cũng có thể xác định được kẻ mặc hắc bào chính là đại đệ tử của Huyền Đạo tông, Chu Bằng. Hắn hận Vương Lâm ��ến mức tối mắt tối mũi, chỉ muốn rút xương lột da hắn. Cả đời danh tiếng của hắn đã bị Vương Lâm hủy hoại toàn bộ. Những vết nhơ trên người hắn có tẩy thế nào cũng không sạch, chỉ còn cách mặc một bộ hắc bào thật rộng để che giấu.
Nhưng vết nhơ đó vẫn có thể che giấu, còn cái mùi thối kia, đến ngay cả hắn ngửi thấy cũng còn phải buồn nôn, huống chi là người ngoài.
Lúc này, hắn hừ lạnh một tiếng, rồi nói: "Trương Cuồng! Ngươi nói sở dĩ Vương Lâm từ một phế vật lại có thể tiến nhanh thành cao thủ chính là nhờ loại dịch thể này?"
Trương Cuồng cố nhịn mùi thối. Bởi hai người đứng quá gần nhau nên lúc này bụng hắn đang cuộn trào muốn nôn thốc nôn tháo. Nhưng hắn không dám nôn ra, vội nói: "Đại sư huynh! Làm sao mà ta dám lừa huynh! Dịch thể này cũng là ta đưa cho huynh. Chẳng phải huynh cũng thấy đó chính là thứ Vương Lâm đã dùng để trao đổi pháp quyết Ngưng Khí kỳ đó sao? Trương Cuồng ta xin thề, nếu có nửa lời dối trá, đời này ta không thể Trúc Cơ thành công!"
Chu Bằng tháo khăn che đầu ra, để lộ khuôn mặt đen sạm. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ độc ác, nhe răng cười nói: "Được! Trương Cuồng. Nếu những điều ngươi nói đều là thật, thì sau này, ở Huyền Đạo tông có ta bảo hộ, không ai dám chọc tới ngươi."
Trương Cuồng lộ vẻ vui mừng, liên tục gật đầu vâng dạ. Nhưng khi cúi đầu xuống, trong mắt hắn chợt lóe lên hàn quang, thầm nghĩ: "Trương Cuồng ta há cần loại người như ngươi sao? Hừ! Chỉ cần để ta đứng vững ở Huyền Đạo tông, cho ta thêm vài chục năm, ta nhất định sẽ Trúc Cơ thành công!"
Khi Trương Cuồng cúi đầu, khóe mắt Chu Bằng ánh lên vẻ châm chọc, rồi nói: "Chuyện liên quan đến loại dịch thể này, ngươi có nói với người khác không?"
Mỗi câu chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free.