Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 669 : Tôn Thái.

Chỉ thấy trong đại sảnh đấu giá ở tầng hai, một người đàn ông mặc trường bào đỏ đang cầm trong tay một chiếc hộp ngọc. Khi ông ta mở ra, bên trong lộ ra một viên thuốc lớn bằng nắm tay trẻ con.

Không một chút mùi thuốc nào thoát ra, viên thuốc này trông có vẻ cực kỳ bình thường.

Tiếng bàn tán xôn xao khắp đại sảnh. Những tu sĩ có thể đặt chân đến đây dĩ nhiên đều có đủ thực lực. Bát phẩm đan dược là bảo vật quý hiếm bậc nhất, nhưng nếu tu vi không đủ thì không thể sử dụng. Bằng không, nó sẽ biến thành độc dược.

Không thể nuốt mà giữ trong người sẽ là mầm mống tai họa, đúng như câu "mang ngọc mắc tội". Bất kỳ tu sĩ nào không đủ khả năng bảo vệ viên đan dược này, nếu dám mua, e rằng vừa ra khỏi thành sẽ lập tức gặp phải kiếp nạn.

Bởi vậy, dù tiếng bàn tán trong đại sảnh nhiều đến mấy, cuối cùng cũng không một ai dám cất tiếng ra giá.

Mặc dù cũng có một vài tu sĩ trẻ tuổi muốn đấu giá, nhưng lập tức bị các trưởng bối bên cạnh nghiêm khắc ngăn cản. Với họ, thứ này chẳng phải linh đan mà là một cái đầu người.

Kẻ nào dám mua thứ này, cái đầu của hắn e rằng chẳng còn là của mình nữa.

Huống hồ, việc này quá đỗi quái dị. Một viên linh đan như thế lại được Nhiễm Gia đem ra bán. Chẳng lẽ Vấn Đỉnh lão tổ của Nhiễm Gia không cần viên đan dược này sao, vì sao ông ta lại mang bán đấu giá? Vì vậy, một số người đa nghi trong lòng sinh ra hoài nghi nên không dám ra giá.

Thời gian chậm rãi trôi qua, từ đầu đến cuối vẫn không có ai dám hét giá. Người đàn ông mặc hồng bào không hề lộ vẻ mất kiên nhẫn. Kết quả này không nằm ngoài dự liệu. Lệnh bài đấu giá lần này được Nhiễm Gia cẩn thận phát ra bên ngoài, họ đã kết luận rằng những người đến đây không có khả năng ra giá mua viên đan dược này.

Nếu thật sự có kẻ đui mù nào dám hét giá, Nhiễm Gia sẽ không ngại việc giết người đoạt bảo.

Ánh mắt người đàn ông thỉnh thoảng lại quét lên lầu bốn rồi cất cao giọng nói:

- Nếu không có người ra giá, bát phẩm đan dược này sẽ được lưu giữ tại Bảo Hợp Lâu.

Ánh mắt Vương Lâm dừng lại trên viên thuốc rất lâu, trong mắt hắn lộ ra hàn quang, bình thản nói:

- Một khối tiên ngọc, nếu ngươi muốn bán, ta sẽ mua.

Dù giọng nói của hắn rất bình thản, nhưng lại rõ ràng rơi vào tai mỗi tu sĩ ở tầng hai, khiến tiếng bàn tán lập tức vang lên ồn ào.

- Một khối tiên ngọc ư? Ai ra giá vậy, chẳng lẽ điên rồi sao?

- Giá thấp nhất là một vạn tiên ngọc, vậy mà người kia lại ra giá một khối, thật nực cười! E rằng trong Bảo Hợp Lâu chưa từng xuất hiện chuyện như thế này bao giờ.

- Phía sau Bảo Hợp Lâu là Nhiễm Gia, hành vi như vậy của người này chắc chắn sẽ rước lấy đại họa. Chuyện này rõ ràng là muốn làm khó Bảo Hợp Lâu.

- Giọng nói kia truyền ra từ tầng bốn, người có thể ở đó tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, nhưng hành sự như vậy lại đắc tội đến Nhiễm Gia.

Người đàn ông mặc áo đỏ cũng ngẩn người ra, ngẩng đầu nhìn lên tầng bốn. Hắn không phải người của thành Bảo Hợp Lâu mà đến từ gia tộc Nhiễm Gia, mục đích là bán viên đan dược này cho một người đặc biệt.

Hắn cười khổ trong lòng. Người đặc biệt kia cuối cùng cũng ra giá, nhưng cái giá này lại khiến hắn không thể chấp nhận. Thậm chí, nếu hắn thật sự chấp nhận cái giá này thì chẳng khác nào nói cho tất cả mọi người biết rằng việc bán ra viên đan dược này ẩn chứa một manh mối rất lớn.

Danh dự của Nhiễm Gia sẽ bị lung lay, hơn nữa, điều quan trọng nhất là nếu bán cho người này thì chẳng khác nào nói cho tất cả mọi người biết Nhiễm Gia đang sợ hãi.

Bát phẩm linh đan lại được bán ra với giá một khối tiên ngọc, chuyện này tuyệt đối sẽ không có ai tin. Nhưng nếu chuyện này thật sự xảy ra, chắc chắn sẽ dẫn đến hàng loạt hậu hoạn không thể tưởng tượng được.

Nhưng nếu không bán thì cũng không được. Lão tổ đã nói rõ rằng viên đan dược này bán đấu giá nhất định phải có người mua.

Trong căn phòng trên tầng bốn, Tôn Tích cầm ché trà đưa lên mép định uống một ngụm, trong mắt lập tức lộ ra vẻ cổ quái. Hắn đặt chén trà xuống, nói:

- Hứa huynh... Bội phục! Bội phục!

Bộ dạng của Tôn Khải Minh ở bên cạnh cũng đông cứng lại, nửa ngày sau vẫn không thốt nên lời.

- Một khối tiên ngọc mua bát phẩm đan dược...

Không chỉ có bọn họ, người thanh niên họ Tôn ở trong đại sảnh tầng hai cũng mở to hai mắt, trong mắt lộ ra vẻ khó tin. Hắn thấy giọng nói kia có chút quen thuộc, đúng là người thanh niên nhiều ngày trước bị hắn cản không cho ra ngoài.

Lúc này, nghe thấy người kia hét giá một khối tiên ngọc, người thanh niên họ Lô lẩm bẩm nói:

- Người này điên rồi!

Lúc này, không một ai chú ý đến một lão già trải đời trong một căn phòng trên lầu ba. Sau khi nghe thấy giọng nói kia, tâm thần lão già chấn động.

Lão mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía tầng bốn, trong ánh mắt lộ ra những luồng sáng kỳ dị.

- Đây... Giọng nói này không phải của hắn, nhưng vì sao ta lại chấn động tâm thần... Cả đời lão phu ngoại trừ cái tên Tằng Ngưu thì không có bất kỳ dấu vết nào trong tâm thần.

Lão già trầm mặc hồi lâu rồi đứng thẳng người lên, sau khi do dự một chút lại ngồi xuống. Lão ngơ ngẩn nhìn xuống mặt đất rồi bắt đầu ngây dại.

- Lạc ấn của ta đã bị giải trừ ở Đông Lâm Tinh rồi mới đúng, vì sao... Lại vẫn còn?

Người đàn ông mặc hồng bào trong lầu hai do dự một chút rồi cắn răng nói:

- Nếu chỉ có một người ra giá, vậy thì vật này sẽ được bán với giá một khối tiên ngọc!

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra một nụ cười lạnh. Hắn phất tay lên hư không, viên thuốc trong tay người đàn ông mặc hồng bào ở tầng hai lập tức bay ra. Vương Lâm chụp lấy rồi ném ra một khối tiên ngọc, sau đó ôm quyền về phía Tôn Tích rồi xoay người cất bước rời đi.

Phía sau đột nhiên vang lên những tiếng ồ ào náo động, nhưng Vương Lâm vẫn bỏ ngoài tai. Hắn tiến lên một bước rồi thuấn di ra ngoài Bảo Hợp Lâu.

- Một viên đan dược mà muốn ta gia nhập vào hoàn cảnh đó thì không đủ!

Vương Lâm đang cất bước rời đi bên ngoài Bảo Hợp Lâu.

Lão già ở tầng ba Bảo Hợp Lâu cắn răng, cơ thể lão lóe lên rồi biến mất.

Trong lúc Vương Lâm đang đi đến một chỗ hẻo lánh, hắn xoay người nhìn thấy lão già từ Bảo Hợp Lâu. Lão già đột nhiên xuất hiện ở một nơi không xa phía sau hắn. Lão nhìn kỹ Vương Lâm một cái, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.

Sau khi nhìn kỹ Vương Lâm, lão già khẽ than nhẹ một tiếng rồi ôm quyền nói:

- Đạo hữu, lão phu đã nhận lầm người, xin đừng trách!

Lão vừa nói xong liền xoay người đi về phương xa, bóng lưng tràn đầy vẻ tang thương.

- Tôn Thái!

Vương Lâm trầm mặc trong khoảnh khắc rồi chậm rãi nói.

Khoảnh khắc hai chữ này rơi vào tai lão già, cơ thể người này đột nhiên chấn động. Lão già mạnh mẽ quay đầu nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong mắt lão lộ ra vẻ kinh ngạc, thất thanh nói:

- Ngươi... Đúng là ngươi!

Thần thức Vương Lâm đảo qua trên người Tôn Thái, hắn không khỏi nhíu mày nói:

- Ngày đó Cự Ma Tộc lão tổ thi triển thần thông, vì sao có thể đưa ngươi đến La Thiên Tinh Vực này được?

Vẻ mặt Tôn Thái trở nên cay đắng, hắn lắc đầu nói:

- Chuyện này ta cũng nghi ngờ mấy trăm năm rồi nhưng không biết rốt cuộc vì sao lại như vậy. Với những gì ta biết về thần thông của Cự Ma Tộc, rõ ràng không thể mạnh mẽ đến mức ấy được.

- Lạc ấn trên người ngươi rất nhạt, vì sao vậy?

Tôn Thái trầm mặc trong khoảnh khắc, nói:

- Ngươi cũng biết trong La Thiên Tinh Vực này có Đông Lâm Tinh chứ?

Ánh mắt Vương Lâm trở nên ngưng trọng. Hắn không để Tôn Thái tiếp tục nói hết câu mà khẽ vung tay áo cuốn lấy Tôn Thái rồi lóe lên biến mất ngay tại chỗ. Đến khi Vương Lâm xuất hiện, hắn đã tiến vào trong cổng thành Bắc, thẳng tiến về phía trước rồi mang theo Tôn Thái đi vào trong phòng của mình.

Vương Lâm khoanh chân ngồi ở một bên, hắn nhìn Tôn Thái rồi mở miệng nói:

- Bây giờ ngươi có thể nói được rồi!

Đây là thành quả dịch thuật độc quyền, được đăng tải trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free