[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 663: Tôn lão
Vị tu sĩ từ nơi khác đến đây, ngồi thổ nạp cả ngày, cố gắng hấp thụ thật nhiều linh khí. Tư chất của người này chỉ tầm thường, nhưng sự chăm chỉ vốn có thể bù đắp phần nào. Tuy nhiên, vì sao hắn lại không tận dụng buổi sáng, khi linh khí nồng đậm nhất để tu luyện? Thật đáng tiếc, với kiểu người như vậy, e rằng cả đời này hắn sẽ chẳng thể nào kết Anh thành công.
Người thanh niên thu lại ánh mắt, nhắm nghiền rồi tiếp tục thổ nạp. Dường như so với ban nãy, tốc độ hấp thụ còn nhanh hơn vài phần. Lúc này, hắn hấp thu linh lực cứ như thể sợ ai đó từ đâu xông đến cướp đoạt.
Ngày hôm qua, khi đi ngang qua phía tây thành, Vương Lâm đã trông thấy trên đường phố có vài khu chợ tự do, nơi rất nhiều tu sĩ tụ tập mua bán pháp bảo và các loại vật liệu.
“Trong khu chợ này, tu sĩ cảnh giới Anh Biến trở lên không nhiều lắm, đây chưa hẳn là nơi buôn bán tốt nhất.” Vương Lâm hơi trầm ngâm, rồi xoay người đi về phía người thanh niên đang ngồi dưới một tảng núi đá cách đó không xa.
– Vị đạo hữu đây, không biết ở thành này có nơi nào buôn bán pháp bảo tốt hơn không?
Vương Lâm thần thái ôn tồn, ôm quyền nói.
Người thanh niên kia mở mắt, trên mặt hiện rõ vẻ khinh miệt xen lẫn sốt ruột, lạnh lùng đáp:
– Thành đông, Bảo Hợp Lâu.
Nói xong, hắn ta cũng không thèm nhìn Vương Lâm một cái.
Vương Lâm mỉm cười, xoay người bước đi.
“Một tu sĩ Kết Đan cấp thấp như vậy mà cũng muốn giao dịch pháp bảo tốt. Nếu đến Bảo Hợp Lâu, e là người này còn chưa đủ tư cách bước qua ngưỡng cửa.” Người thanh niên cười lạnh trong lòng.
Rời khỏi thành bắc, Vương Lâm thong thả đi một mạch về phía thành đông. Thành đông không có nhiều dân thường, phần lớn đều là tu sĩ lui tới. Ở đây, các cửa hàng đều khá hoành tráng, với vô số tiệm lớn san sát mọc lên hai bên đường.
Bên ngoài một vài cửa hàng, có lẽ là để theo tập tục, người ta đặt một khối linh thạch cao bằng người. Khối linh thạch này chưa từng được luyện hóa, vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu, bên trong linh khí nồng đậm tràn ra cực kỳ dày đặc.
Ánh mắt Vương Lâm lộ rõ vẻ hứng thú. Cách bài trí trắng trợn như vậy, hẳn là cửa hàng này muốn phô trương thực lực.
Cần phải biết rằng, việc có thể đào linh thạch từ trong linh mạch mang ra, đối với tu sĩ bình thường cơ bản là điều bất khả thi.
Linh thạch càng lớn thì cửa hàng càng hoành tráng. Chẳng hạn như cửa hàng đằng kia, có một khối linh thạch cao tới hai trượng, tựa như một ngọn núi nhỏ, tạo thành một khí thế uy nghiêm áp bức, khiến người ta phải kính nể.
Thậm chí còn có một cửa hàng khác nữa, linh thạch bày ra có chất lượng cực kỳ tốt. Vừa trông thấy, Vương Lâm lập tức cảm thấy rất hứng thú với cửa hàng này.
Hắn cẩn thận nhìn kỹ cửa hàng này. Nó không lớn cũng không nhỏ, chỉ có hai tầng, thoạt nhìn tuy hoành tráng nhưng lại cực kỳ thanh lịch. Trên bảng hiệu viết mấy chữ lớn đẹp như phượng múa rồng bay: Thanh Trúc Các.
Vương Lâm không đi vào mà thu lại ánh mắt, tiếp tục bước tới. Tại cuối thành đông, một tòa lầu các sừng sững rất lớn hiện ra. Bên ngoài lầu các này cũng được bài trí bằng linh thạch, nhưng đặc biệt hơn là có tám khối nguyên linh thạch thượng phẩm cao tới ba trượng, được bày thành một trận pháp, tỏa ra linh uy nồng đậm.
Tòa lầu các này cùng với cảnh vật bốn phía như hòa hợp vào làm một, khi nhìn lại, không ngờ lại mang đến cảm giác mờ ảo hư vô. Phía trên lầu các có một phiến linh thạch dài, khắc ba chữ lớn: Bảo Hợp Lâu.
Một c�� uy áp tràn ngập không gian, thậm chí bên trong Bảo Hợp Lâu còn có một tầng bảo vệ ngầm, ngăn cản thần thức thâm nhập. Vương Lâm không cố tình dò xét, hắn không mấy hứng thú với Bảo Hợp Lâu.
Vương Lâm đang định bước vào thì liền nhíu mày. Lập tức, một người đàn ông trung niên bước ra từ bên trong Bảo Hợp Lâu. Người này chặn bước Vương Lâm, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, rồi bình thản nói:
– Đạo hữu, không biết phép tắc của Bảo Hợp Lâu ta sao?
– Hả? Không biết là phép tắc gì?
Vương Lâm thần thái vẫn bình tĩnh như thường, thản nhiên nói.
Người đàn ông kia thấy thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên. Hắn từng gặp rất nhiều tu sĩ, trừ vài lão quái có tu vi cao thâm ra, thì có rất ít tu sĩ nào có thể giữ được sự bình tĩnh như vậy khi đứng trước trận pháp uy áp của Bảo Hợp Lâu.
– Bảo Hợp Lâu ta có nguyên tắc, đó là hai không vào, một không ra. Tu vi thấp hơn Nguyên Anh không được vào, không có mười vạn linh thạch không được vào. Và đã vào đây mà không giao dịch được thì không ra khỏi đây!
Vương Lâm khẽ nhíu mày.
Người đàn ông trung niên nhìn vẻ mặt Vương Lâm, thản nhiên mở miệng nói:
– Đạo hữu có đủ mười vạn linh thạch không?
Trong túi trữ vật của Vương Lâm, linh thạch cũng không còn nhiều. Dù sao, kể từ khi tu vi đạt tới Hóa Thần hậu kỳ, hắn chủ yếu dùng tiên ngọc để tu luyện.
Người đàn ông trung niên nói:
– Đạo hữu không phù hợp nguyên tắc của Bảo Hợp Lâu ta, nên không thể vào trong. Mà cho dù có vào trong cũng không thỏa mãn điều kiện, xin mời rời đi.
– Bảo vật này các ngươi có thu hay không?
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, liếc nhìn nam tử một cái, rồi vỗ túi trữ vật, lập tức lấy ra thanh phi kiếm vừa luyện chế.
Người đàn ông trung niên liếc mắt qua thanh phi kiếm, trong mắt lộ ra một tia cười nhạo. Hắn chỉ cần nhìn lướt qua đã nhận ra phi kiếm này được luyện chế với chất lượng thấp kém, ngay cả kiếm quang trên bề mặt cũng tối tăm, chẳng có chút thần kỳ nào. Thậm chí, hắn còn không cần dùng thần thức để xem xét. Chỉ bằng mắt thường, hắn đã thấy thanh phi kiếm này chất l��ợng cực kỳ thấp kém, e rằng còn không sánh bằng pháp bảo hạ phẩm.
Hắn phụ trách việc kiểm tra người ra vào Bảo Hợp Lâu đã nhiều năm, nên có kinh nghiệm để nhận định. Hơn nữa, trước đây đã có không ít tu sĩ tự cho rằng mình có pháp bảo tốt, tìm đến Bảo Hợp Lâu để giao dịch, và hắn cũng coi Vương Lâm là loại người đó.
Thanh phi kiếm này đúng là cũng có thần thông, nhưng gã không thích loại thần thông này. Hắn cười lắc đầu nói:
– Không thu, mời quay về!
Vương Lâm lạnh lùng liếc nhìn người đàn ông trung niên một cái, rồi xoay người rời đi.
Trước khi đi, hắn liếc mắt nhìn sâu vào mắt người đàn ông trung niên, khiến người này cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh lên đầu. Toàn thân y bỗng run rẩy. Ánh mắt của đối phương tựa như tảng băng vạn năm, khiến Nguyên Anh của hắn đột nhiên suýt nữa sụp đổ.
Trong cơn hoảng hốt, nam tử lảo đảo lùi lại vài bước, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, kinh ngạc nhìn bóng dáng Vương Lâm dần khuất xa. Hắn không nói nên lời, trong lòng loáng thoáng nhận ra, thanh phi kiếm kia hình như có điều gì đó khác biệt.
Đúng lúc này, từ trong Bảo Hợp Lâu, một giọng nói già nua vọng ra.
– Lô Phong. Có chuyện gì vậy?
Người đàn ông trung niên vội vàng quay đầu lại, cúi người nói:
– Tôn lão, vừa rồi có một tu sĩ tới đây bán pháp bảo.
Từ trong Bảo Hợp Lâu, một lão già bước ra. Lưng lão còng, tay chống gậy, bộ dạng cực kỳ già nua. Trên mặt tràn đầy dấu vết của năm tháng. Đôi mắt lão thần thái không được minh mẫn lắm, nhìn người đàn ông trung niên, bình thản hỏi:
– Pháp bảo gì?
Người đàn ông cung kính nói:
– Là một thanh phi kiếm ạ. Vãn bối thấy nó cực kỳ tầm thường, có lẽ cũng có chút thần thông, nhưng cũng không quá mạnh mẽ. Hơn nữa, loại pháp bảo này không phù hợp với điều lệ của Bảo Hợp Lâu chúng ta.
Hắn không dám nói hết sự thật vừa rồi, dù có hơi bất kính với lão già. Lão già tuy tu vi chỉ ở Hóa Thần sơ kỳ, nhưng lại có vị trí siêu việt ở Bảo Hợp Lâu. Hơn nữa, người đàn ông mơ hồ biết được, lão già từng đạt tới Anh Biến trung kỳ, nhưng vì bị thương quá nặng nên lúc này mới sụt giảm xu��ng Hóa Thần.
Lão già nhìn về phía xa, thấy bóng dáng Vương Lâm dần khuất, trong mắt lộ ra một tia nghi hoặc. Nhưng rất nhanh, lão liền lắc đầu, xoay người trở vào trong Bảo Hợp Lâu.
“Bóng dáng này có chút quen thuộc…” Dáng người lão già có vẻ cực kỳ mệt mỏi, lão trở lại trong lầu, ngồi lệch sang một bên ghế, khổ sở xoa xoa ngực, thở dài một tiếng, rồi cúi đầu nhìn xuống đất, trầm ngâm không nói một lời.
Vương Lâm rời Bảo Hợp Lâu, đi theo hướng tới Thanh Trúc Các. Lầu các này không lớn, nhưng lại mang đến cảm giác rất thanh lịch. Bước vào bên trong, Vương Lâm nhìn quanh bốn phía, thấy khắp nơi đều là những giá gỗ dựa vào tường, trên giá là những chiếc hộp nhỏ được mở ra. Trong hộp là một lớp vải lụa vàng, trên đó đặt đủ loại bảo vật như pháp bảo, đan dược, vân vân…
Một thanh niên thư sinh đang ngồi bên trong cửa hàng. Người này một tay cầm cuốn sách cổ, như đang thưởng thức một món ăn ngon. Phát hiện thấy Vương Lâm bước vào, thanh niên buông cuốn sách xuống, đứng dậy cười nói:
– Tệ điếm tuy không lớn, nhưng toàn bộ vật phẩm đều là đồ tốt, không biết đạo hữu cần tìm gì?
Người này có tu vi Hóa Thần sơ kỳ, sau khi nhìn thấy Vương Lâm thì lộ vẻ nhiệt tình, chứ không hề ngạo mạn như kẻ ở Bảo Hợp Lâu kia.
Vương Lâm mỉm cười, vỗ túi trữ vật, cầm thanh phi kiếm trên tay, nói:
– Đạo hữu có thu nhận thanh kiếm này không?
Thanh niên vừa thấy thanh kiếm, nhăn mặt cười gượng, nói:
– Đạo hữu, thanh kiếm này… Thôi! Ngươi cứ đưa cho ta xem xét cho kỹ.
Thái độ của thanh niên cực kỳ hiền hòa. Vương Lâm mỉm cười, phất tay phải về phía trước. Lập tức, phi kiếm nhẹ nhàng bay về phía thanh niên, gã tiếp nhận lấy thanh kiếm, thần thức lướt qua bên trong, miệng nói:
– Thanh kiếm này tương đối tầm thường, e là… A!!!
Thanh niên vừa nói được nửa câu, lập tức mở to tròn hai mắt, nhìn chằm chằm thẳng vào thanh kiếm. Thoạt nhìn chỉ thấy vẻ ngoài xấu xí, nhưng khi bắt đầu nhìn kỹ, trong mắt hắn lộ ra tia khiếp sợ.
Bản dịch này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.